Truyện:

Chương 2360 Loạn bối phận

🎧 Đang phát: Chương 2360

Long Ngộ liếc xéo Lục Thiếu Du, chỉ cần ông ta vung tay, đường đường là tộc trưởng Thanh Long Hoàng tộc, muốn người ta gọi một tiếng “ngoại công”, người xếp hàng chắc phải dài từ Cổ Vực đến Linh Hoàng nhai.
– Được rồi, tôi gọi.Ngài là ngoại công của Tiểu Long, đương nhiên tôi cũng phải gọi ngài một tiếng ngoại công rồi.
Lục Thiếu Du nói, trong lòng có chút bất đắc dĩ.Nếu như Dương Quá mà cùng công chúa Long Yên thật thì đúng là loạn hết cả辈分.
Thu hồi ánh mắt, Lục Thiếu Du nghiêm túc hỏi:
– Tôi vẫn luôn muốn hỏi ngài một chuyện.
Long Ngộ lườm Lục Thiếu Du:
– Hỏi đi.
– Chuyện của Tiểu Long, có phải Thanh Long Hoàng tộc đã thực sự buông tha rồi hay không?
Lục Thiếu Du hỏi.
Nhìn Lục Thiếu Du, Long Ngộ thu ánh mắt, mặt hơi run, thở dài:
– Tiểu gia hỏa là cháu ngoại của ta, ngươi cho rằng ta cam tâm sao? Chỉ vì ở vị trí này, có một số chuyện không thể không làm như vậy.Nếu như lúc trước ta thực sự muốn giết nó, ngươi nghĩ nó có thể chạy khỏi Linh Hoàng nhai sao?
Lục Thiếu Du không nói gì, khẽ thở dài, xem ra không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá mọi chuyện.
– Việc này tạm thời bỏ qua, hiện tại đã là kết quả tốt nhất rồi.Hy vọng sau này nó đừng giận ta là được.
Long Ngộ nói.
– Nếu Tiểu Long mà hận ngài, ngài nghĩ nó có đánh lại được ngài không? Ngài muốn lừa nó ngồi lên chức tộc trưởng, không dễ đâu.
Lục Thiếu Du khẽ cười.
– Tiểu gia hỏa đó…
Trên mặt Long Ngộ nở nụ cười, nhìn Lục Thiếu Du nói:
– Nó có được thành tựu như bây giờ cũng không thể không kể đến công lao của ngươi.Dù sao ta vẫn là ngoại công của nó, nên phải cảm ơn ngươi một tiếng.
– Ngài muốn cảm ơn thì đừng chỉ nói suông như vậy.
Lục Thiếu Du cười, trong lòng mừng thầm cho Tiểu Long.Dù trước đây có chuyện gì, hiện tại đã là kết quả tốt nhất rồi, còn tốt hơn cả tưởng tượng của hắn.
Long Ngộ liếc xéo Lục Thiếu Du:
– Gọi ngươi đến là muốn nói chuyện này.Lần trước Long Trường dẫn ngươi đến bảo khố, ngươi xem qua rồi chứ?
– Xem qua hết rồi.
Lục Thiếu Du nói, ba gian nhà kia nhìn không giống bảo khố, nhưng bên trong lại chứa đầy bảo vật kinh người.Nhớ đến những bảo vật đó, Lục Thiếu Du không khỏi nhìn tộc trưởng Long Ngộ.
Hôm nay Long Ngộ có vẻ vui, không cau có như trước, ông ta nói:
– Hay là thế này, bảo vật trong bảo khố đó đối với Thanh Long Hoàng tộc cũng không có tác dụng gì, chi bằng để tôi chọn vài món.Ân tình này khó báo, sau này Thanh Long Hoàng tộc có việc cần đến tôi, tôi nhất định không từ chối.
Vì bảo vật, Lục Thiếu Du gọi “ngoại công” rất tự nhiên.Miệng nói vậy nhưng trong lòng lại nghĩ, Thanh Long Hoàng tộc thì cần hắn giúp cái gì? Nếu Thanh Long Hoàng tộc không làm được thì cho dù có mười Lục Thiếu Du cũng vô dụng.Tóm lại, nếu có thể chọn vài món bảo vật thì tốt quá.Bên trong có vô số tài liệu luyện khí, vũ kỹ, linh kỹ Địa cấp, vũ linh khí, hồn linh khí, linh khí phi hành đều vô cùng kinh người.
– Đừng có dẻo miệng như vậy.
Long Ngộ trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du:
– Ngươi có biết tại sao Thanh Long Hoàng tộc ta thu thập nhiều bảo vật của nhân loại mà không vứt đi không?
Lục Thiếu Du lắc đầu, hắn không hiểu chuyện này.
Long Ngộ nói:
– Thời viễn cổ, nhân tộc và thú tộc đại chiến, không đội trời chung.Những bảo vật này đều dùng để đối phó với thú tộc, sau khi giết cường giả nhân loại, những bảo vật này sẽ bị phá hủy ngay, không để lại cho nhân loại tiếp tục chống lại thú tộc.
Ngừng một lát, Long Ngộ nói tiếp:
– Về sau, tình hình hòa hoãn hơn một chút.Mỗi khi đoạt được bảo vật, cấp thấp thì bị phá hủy, cấp cao thì tiền bối trong tộc tiếc nên mới ném vào đó.Đệ tử Long tộc ta đều có tính thích thu thập bảo vật, nên đều ném ở đó.Bảo vật trong bảo khố kia đều do tiền bối Thanh Long Hoàng tộc ta để lại.Nhân tộc và thú tộc đã ngừng chiến từ lâu, nên gần đây cũng không có thu hoạch gì.
Lục Thiếu Du gật đầu, hiểu ra.Nếu để lại bảo vật cho nhân tộc sẽ làm tăng thực lực của họ.Thanh Long Hoàng tộc lại có tập tính thu thập bảo vật, Lục Thiếu Du thấy rõ điều này ở Thiên Độc Yêu Long, Bàn Hủy, Tiểu Long.Vì tính này nên bảo vật mới được giữ lại.
– Ngươi đã gọi ta một tiếng ngoại công, ta sẽ không bạc đãi ngươi.Cứ cầm hết bảo vật trong bảo khố đi, dù sao chúng cũng vô dụng với Thanh Long Hoàng tộc ta.Thu thập bao nhiêu năm của Thanh Long Hoàng tộc lại thành của ngươi.Với những bảo vật đó, Tam tông Tứ môn, Tứ các Tứ đảo, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang chắc cũng không có nội tình mạnh bằng ngươi.
Long Ngộ nói.
Lục Thiếu Du sững sờ.Bảo vật trong bảo khố kia quá kinh người.Vừa rồi hắn chỉ định xin thêm vài món đã thấy may mắn lắm rồi.Không ngờ Long Ngộ lại hào phóng như vậy, số lượng bảo vật bên trong chắc chắn gây chấn động.
Hoàn hồn, Lục Thiếu Du đứng dậy hành lễ:
– Đa tạ tộc…Không, ngoại công.
Trong lòng Lục Thiếu Du thấy một tiếng “ngoại công” này quá xứng đáng.Có một ngoại công là tộc trưởng Thanh Long Hoàng tộc, lợi ích không hề nhỏ.
– Không cần đa lễ, ta đoán ngươi đã sớm để ý đến bảo khố của Thanh Long Hoàng tộc ta rồi.
Long Ngộ liếc xéo Lục Thiếu Du:
– Hơn nữa, Tiểu Long kia, chắc nó cũng định đem hết bảo khố cho ngươi.Chi bằng ta giao cho ngươi trước, khỏi để ngươi tơ tưởng.Ngươi gọi ta một tiếng ngoại công, coi như quà gặp mặt.
– Hắc hắc.
Lục Thiếu Du cười trừ, Tiểu Long quả thực đã từng nói những lời này.Xem ra vị tộc trưởng Long Ngộ này cái gì cũng biết, không phải người thường.Tâm trí như vậy không kém nhạc phụ Vân Khiếu Thiên và Lữ Chính Cường của hắn.
– Ngươi lĩnh ngộ thuộc tính gì vậy?
Long Ngộ tò mò hỏi.

☀️ 🌙