Chương 236 Gửi đấu giá.

🎧 Đang phát: Chương 236

Diệp Mặc không hề hay biết mình đã bị hai cô đạo sĩ của Liên Hàng Tĩnh Trai đánh giá là kẻ gian dối.Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là kiếm tiền.Hắn chẳng có đồng nào trong người, chỉ có vài món pháp khí và mấy viên đan dược mới luyện chế tối qua.
Thê Sương Tự rộng lớn đến kinh ngạc, Diệp Mặc ước tính phải đến 5-6 héc-ta, cảnh sắc lại vô cùng tuyệt vời.Khắp nơi đều có đình nghỉ mát và khu vực thư giãn cho khách.Diệp Mặc thầm nghĩ, chẳng trách hội đấu giá lại chọn nơi này.
Diệp Mặc xác định địa điểm đấu giá, bảo Hứa Bình đợi mình một lát, hắn muốn đi hỏi xem những thứ mình có có thể bán được giá bao nhiêu.
Hứa Bình đương nhiên không biết Diệp Mặc chẳng có xu nào trong người, việc đến đây hoàn toàn là hứng khởi nhất thời.
Nhìn Diệp Mặc đi về phía hội trường chính, cô gái tên Tử Như lập tức thì thầm với vị đạo cô bên cạnh:
– Sư phụ, con nhận ra người kia, hắn…
– Im miệng!
Vị đạo cô xinh đẹp lập tức quát cô gái, cẩn thận nhìn xung quanh, không thèm để ý đến Tử Như nữa.
Tử Như sợ hãi im bặt.Cô vừa sợ vừa hận Diệp Mặc, hận hắn đã chém đứt cánh tay mình, sợ hắn vì người này thực sự rất hung hãn, mới đến đây đã giết ba người, mà người nào cũng lợi hại hơn sư phụ cô nhiều.
Diệp Mặc đi đến cửa hội trường chính, lập tức bị một vị hòa thượng trạc ngoài ba mươi tuổi chặn lại.
– Anh bạn, hội đấu giá còn hai tiếng nữa mới bắt đầu, xin đợi một lát rồi vào.
Diệp Mặc suýt chút nữa bật cười vì cách xưng hô của vị hòa thượng này.Hòa thượng không phải gọi thí chủ sao? Lại gọi anh bạn.Nhưng hắn cũng quen với việc thấy hòa thượng ăn thịt uống rượu rồi, lập tức nói:
– Tôi có đồ muốn đấu giá, không biết có được không?
– Gửi đấu giá đương nhiên được, mời đi theo tôi.
Vị hòa thượng này thấy Diệp Mặc đến gửi đấu giá cũng không thấy lạ, dù sao người gửi đấu giá cũng rất nhiều.
Vị hòa thượng dẫn Diệp Mặc lên một căn phòng ở tầng ba, chào hỏi rồi rời đi.
Diệp Mặc đánh giá hai người trong phòng.Một ông già gầy gò, đeo kính, để râu dê, ăn mặc gần giống Đông Phương Tê.Người còn lại là một phụ nữ trung niên, dung mạo bình thường, nhưng có khí chất đẹp đẽ sang trọng, nhìn là biết không phải người tầm thường.
– Cậu có gì muốn gửi đấu giá?
Giọng người đàn ông để râu rất nhẹ nhàng, nhưng khi nói, lông mày ông ta hơi nhíu lại một chút, dù rất nhỏ nhưng Diệp Mặc vẫn nhận ra.
Diệp Mặc biết ngay người này thấy mình còn trẻ nên không tin tưởng.Hắn không để ý, lấy ra năm chuỗi pháp khí mặt ngọc tự chế, nói:
– Đây là một số pháp khí, mỗi cái có thể phòng ngự ba lần toàn bộ lực công kích của người luyện võ dưới Hoàng cấp.
Người đàn ông để râu nghe Diệp Mặc nói có loại pháp khí phòng ngự này, cũng giật mình, cầm lên xem xét tỉ mỉ, rồi nói:
– Nếu thực sự là loại pháp khí phòng ngự này, ở giới thế tục sẽ rất đáng giá, nhưng ở đây lại không bán được bao nhiêu tiền.Nếu cậu đồng ý, tôi có thể thử mua, chỉ cần là thật, tôi có thể trả không quá một triệu.
Diệp Mặc biết người đàn ông này nói đúng, loại pháp khí này trong hội đấu giá của Ẩn Môn không đáng bao nhiêu tiền, một triệu cũng coi như được, nếu mang ra giới thế tục có lẽ mỗi cái đáng giá hàng chục triệu.Dù giá này cao hơn nhiều so với lần đầu hắn bán, Diệp Mặc cảm thấy không cần bán nữa.
Lần trước, hắn bán hai trăm nghìn một cái, nhưng số tiền đó đã quá đủ dùng rồi.Hiện tại có thể bán được một triệu, nhưng ở hội đấu giá này chẳng đáng là bao.Thà giữ lại bán bên ngoài còn hơn.Nghĩ vậy, Diệp Mặc lấy lại năm chuỗi pháp khí mặt ngọc.
Thấy Diệp Mặc cất pháp khí đi, người đàn ông để râu không nói gì nhiều.Ông ta biết giá của món đồ này ở đây và bên ngoài chênh lệch quá lớn.Ông ta vuốt râu, nói:
– Nếu cậu có thể đem phương pháp luyện chế pháp khí này ra đấu giá, tôi nghĩ chắc chắn sẽ được giá trên trời.
Diệp Mặc cười lạnh.Hắn sẽ không bao giờ đưa ra phương pháp luyện chế.Ngay cả khi hắn đưa ra, người tu luyện Cổ Võ ở đây cũng không ai luyện được.Thứ đồ liên quan đến thần thức này, không phải ai tu luyện Cổ Võ cũng luyện được.Ông già này đưa ra ý kiến cũng hay, nếu bọn họ có thể luyện chế nhiều rồi bán ra bên ngoài, trở thành tỷ phú cũng đơn giản.
Tuy trong lòng cười lạnh, Diệp Mặc vẫn bình thản nói:
– Thứ này không phải của tôi, tôi chỉ bán giúp thôi.
Nói xong, Diệp Mặc lại lấy ra một bình sứ, nói:
– Đây là một viên “Liên Sinh Đan”, ông xem có giá bao nhiêu?
Diệp Mặc đưa bình sứ cho ông già để râu.Ông ta mở bình, đổ ra một viên đan dược tròn màu tím, hương thơm ngào ngạt, nhỏ như mắt rồng.
Viên đan dược này nhìn là biết cực kỳ không tầm thường, nhưng ông ta chưa từng nghe qua “Liên Sinh Đan”.
Diệp Mặc thấy vẻ mặt kinh ngạc của ông ta, biết ông già này không biết “Liên Sinh Đan”, liền nói:
– “Liên Sinh Đan” này được luyện chế từ “Tuyết Liên nghìn năm” cùng với tám mươi mốt loại dược liệu quý báu.Tuy không thể “Sinh Tử Nhân Nhục Bạch Cốt” (cải tử hoàn sinh) nhưng chỉ cần còn một hơi thở, bất luận vết thương nghiêm trọng thế nào cũng chữa được.
Diệp Mặc bắt nạt ông già không hiểu giá thị trường, tăng số lượng dược liệu luyện chế “Liên Sinh Đan” lên gấp mười lần.Hắn luyện chế đan dược chỉ dùng không quá năm sáu loại, bây giờ bị hắn nói thành tám mươi mốt loại.Hơn nữa, Liên Sinh Đan cũng không phải là bệnh gì cũng chữa được, nó chỉ có tác dụng với ngoại thương và nội thương cực kỳ nghiêm trọng, và có hiệu quả trị liệu đối với luyện công tẩu hỏa nhập ma.Nhưng nếu nói bệnh nào cũng chữa được thì không thực tế.Các bệnh về thần kinh não hoặc nhiều bệnh tình tắc kinh mạnh thì Liên Sinh Đan không có cách nào chữa trị.Tuy nhiên, dù vậy, đơn dược này cũng coi như là nghịch thiên rồi.
– Tuyết liên nghìn năm, không ngờ thực sự có thể làm thuốc? Còn luyện chế được, hiện tại thế giới này lại có cao thủ luyện đan?
Vẻ mặt ông lão chấn kinh.Ngay cả người phụ nữ trung niên bên cạnh cũng ngạc nhiên.Những gì Diệp Mặc nói về công năng của viên đan dược này thật sự là nghịch thiên.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, cất đan dược vào chai, hỏi:
– Những điều tôi nói hoàn toàn là thật, đan dược này có thể bán đấu giá chứ?
Người đàn ông lập tức trả lời:
– Có thể, có thể, nhưng cậu phải đảm bảo đan dược của cậu là thật, nếu như là giả…
Diệp Mặc cười lạnh, hắn biết người đàn ông này muốn nói gì, lập tức trả lời:
– Nếu ông không yên tâm, có thể nói là khách thay mặt bán, thật giả các ông không chịu trách nhiệm.
Diệp Mặc nói vậy vì sợ ông già này không biết sự thật về đan dược, phản đối Liên Sinh Đan của hắn.Như vậy, hắn sẽ thiệt thòi.Hắn không tin, nhiều cao thủ như vậy lại không ai nhận ra sự thật về Liên Sinh Đan.
– Được, Liên Sinh Đan của cậu chúng tôi thay mặt, nhưng phải thu 5% tiền hoa hồng.
Ông già nói ngay.
– Được.
Diệp Mặc lập tức đồng ý, tiền hoa hồng 5% còn tiện hơn các loại thuế bên ngoài.
– Còn có gì khác không?
Ông lão thấy Diệp Mặc đưa ra đều là đồ tốt, lập tức mong chờ.
Diệp Mặc lại lấy ra một cái bình nhỏ đưa cho ông lão.
– Cái này ông xem xem.
Ông lão mở bình ra, lại là một viên đan dược, nhưng viên đan dược này trong suốt, mùi thơm lan tỏa, nhìn là biết không phải vật tầm thường.Điều khiến ông lão khó chịu là ông ta lại không biết.Dẫu gì ông ta cũng là một người giám định, nhưng liên tiếp không dám định được giá trị của vật phẩm, khiến nét mặt già nua hơi khó chịu.
Diệp Mặc vừa nhìn liền biết ông ta lại không biết, đành giải thích:
– Đây là một viên “Trú Nhan Đan”, bất kể ai dùng xong đều trẻ mãi không già.
– Cái gì…
Lần này giật mình không chỉ có ông già để râu mà người phụ nữ trung niên bên cạnh cũng kích động đứng lên.
Trú Nhan Đan chỉ là truyền thuyết mà thôi, ai ngờ thế giới này lại có thứ này?
Thấy tay người đàn ông để râu run rẩy, Diệp Mặc nhanh chóng cất đan dược trở về bình.Nhỡ ông ta run tay làm rơi đan dược của hắn xuống đất thì sao.
Một lúc sau, ông lão mới tỉnh táo lại, nhìn Diệp Mặc nói:
– Vị huynh đệ này, lời này không thể nói lung tung.Cậu biết nếu viên đan dược này có công năng giống như cậu nói thì sẽ gây ra hậu quả gì không? Đó là một sự chấn động đấy, bởi vì đan dược này quả thực không thể đánh giá giá trị được.
Người phụ nữ có chút cao quý kia cũng khẩn trương nhìn chằm chằm Diệp Mặc, bà ta không dám chắc Diệp Mặc nói thật hay giả.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Đương nhiên là thật rồi, tôi ở hội đấu giá, ông có thể đấu giá Trú Nhan Đan của tôi đầu tiên, người mua có thể thử nghiệm tại chỗ, nếu là giả ông có thể bán đứng tôi.
Tuy nói vậy, trong lòng Diệp Mặc lại lập tức cẩn thận, xem ra hắn bán Trú Nhan Đan này hơi lỗ mãng.Nhỡ người ta biết được đan dược này là do hắn bán, có lẽ toàn bộ cao thủ trên thế giới này sẽ chặn hắn lại.
Chỉ cần có đủ thực lực, hắn sẽ không sợ ai, nhưng thực lực hiện tại của hắn quá thấp.Diệp Mặc lại lần nữa muốn nâng cao thực lực của mình.
Nếu hiện tại hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ, ai dám không phục? Hắn tùy tay có thể biến cả môn phái thành tro bụi, nhưng hiện tại hắn không phải.Có lẽ ở nơi này, cả đời hắn cũng không có cách nào đạt tới Trúc Cơ.
Đây cũng là lý do vì sao hắn nhất định phải tham gia hội đấu giá.Nếu chẳng may ở hội đấu giá gặp được linh thảo hay khoáng thạch quý báu, đối với hắn đó chính là vốn để thăng cấp.Hoa Hạ đất rộng người nhiều, thứ hắn không biết quá nhiều.Ví dụ như Tuyết Liên và Hồng Diệp Nam Thụ, nếu không phải hắn có được, hắn cũng không tin ở đây có loại linh thảo này!

☀️ 🌙