Chương 2358 Nhân sinh trường hận thủy trường đông

🎧 Đang phát: Chương 2358

Bạch Cô Đường nghiêm mặt quát:
– Rốt cuộc là ai? Xuất hiện đi, đừng làm trò quỷ!
Người này có thể từ xa đẩy lui Quỷ Tu La, thực lực thật sự quá đáng sợ.
Quỷ Tu La dường như cũng đầy vẻ kiêng kỵ, mắt lộ hung quang, hung hăng nhìn chằm chằm, không ngừng gầm gừ.
Bạc Vũ Kình kinh ngạc, dường như thấy rõ bóng người kia, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi lớn, thất thanh nói:
– Là ngươi…
Trong đài sen, một bóng hình uyển chuyển chậm rãi bước ra, mờ ảo không rõ.
– Lâm hoa tàn xuân hồng, bất đắc dĩ hướng đến hàn vũ muộn phong.Son lệ, lưu lại túy, bao lâu trọng, nhân sinh trường hận thủy trường đông.
Một đôi chân nhỏ nhắn mang hài thêu bước ra, vừa chạm đất, một ngọn lửa đỏ rực liền bùng lên, giống như Hồng Liên thiêu đốt.
– Chân đạp chiến hỏa, Bộ Bộ Sinh Liên.
Sắc mặt Bạch Cô Đường trắng bệch trong nháy mắt, lập tức nhận ra người đến, không thèm để ý đến Quỷ Tu La, hóa thành độn quang bỏ chạy.
Nhưng vừa lao ra vài trượng, một áp lực cực lớn đã trấn áp hắn, khiến hắn khó di chuyển.
Mồ hôi lạnh to như hạt đậu từ trán chảy xuống, thấm ướt cả áo.
Bóng người kia chậm rãi hiện ra chân thân, bên hông đeo một thanh kiếm đỏ, mặc chiến giáp lam sắc, eo thon, toát lên vẻ anh khí bức người.
Keng…
Kiếm tuốt khỏi vỏ, tiếng kiếm ngân vang, bầu trời lấp lánh hà quang.
Xuy…
Người phụ nữ múa kiếm chém xuống, một dải cầu vồng xẹt qua bầu trời, chân trời lập tức vỡ làm hai.
– Không…
Bạch Cô Đường hoảng sợ kêu lên, vội vàng rút kiếm nghênh đón.
Ầm…
Kiếm khí của hắn vừa xuất ra đã bị kiếm phong của đối phương thôn phệ, thân thể bị một kiếm đánh cho mình đầy thương tích, vết kiếm cực kỳ khủng khiếp.
Rống…
Quỷ Tu La số bốn phóng lên cao, gào thét vung tám tay, vô số ánh đao chém xuống.
Người phụ nữ múa kiếm, trên không trung ảo hóa ra nhiều đóa liên hoa, tạo thành hình bán nguyệt, nàng khẽ lên tiếng:
– Kiếm ca.
Ầm…
Vô số Hỏa Liên thoáng cái tan ra thành kiếm, đồng loạt chém xuống, xuyên thủng tầng tầng đao võng, “bang bang bang bang” đánh vào người Quỷ Tu La, cắm thẳng vào cơ thể.
– A a…
Quỷ Tu La há to miệng, thống khổ gầm rú, dường như rất không cam lòng.
Thân thể nó đang tự chữa trị với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hơn nữa trên thân thể hiện ra mấy trận pháp cổ quái, trực tiếp vận chuyển.
– Hả?
Có vẻ như người phụ nữ không hài lòng vì một kiếm không thể giết chết Quỷ Tu La, lần thứ hai xoay chuyển kiếm quang, nâng trường kiếm lên.
Gió nổi mây phun, vô số Quy Tắc Chi Lực hóa thành từng đạo phù quang, như bão tố xoay tròn liên tục.
– Thiên lục tự nhiên.
Kiếm ý vừa ngưng, đột nhiên chém xuống.
Ầm ầm…
Kiếm khí kinh khủng trong nháy mắt thôn phệ Quỷ Tu La, nhục thân đang tự chữa trị lần thứ hai tan vỡ, không ngừng tan rã, nổ tung.
Bạch Cô Đường trọng thương không kịp tránh né, cũng bị cuốn vào.
Kiếm khí đánh hai người bay ra mấy trăm trượng.
Bạch Cô Đường phun ra máu tươi, từ trên không trung rơi xuống.
Quỷ Tu La càng rít gào liên tục, thân thể không ngừng tan vỡ, dường như bị lực lượng trong người phản phệ, huyết nhục xoay tròn, dung hợp, phân giải, các loại quái lực trùng kích, cuối cùng hòa tan thành một quả cầu thịt, rơi từ trên không trung xuống.
Phanh…
Quả cầu thịt rơi xuống đất, nát tan.
Người phụ nữ thu kiếm, từ trên không trung chậm rãi đáp xuống, mặt không biểu tình nói:
– Bạch Vũ Kình đại nhân, nghĩa phụ phái ta đến đón ngài trở về.
Khuôn mặt Bạc Vũ Kình co giật, lạnh lùng nói:
– Liễu Phỉ Yên, thực lực của ngươi tiến bộ nhanh thật.
Liễu Phỉ Yên nói:
– Đa tạ Đại nhân khen ngợi.
Bạc Vũ Kình hừ một tiếng nói:
– Ngươi nói với Lỗ Thông Tử, chuyện kia ta đã biết, còn chuyện hắn lấy ta làm thí nghiệm, ta sớm muộn sẽ tính sổ với hắn.
Liễu Phỉ Yên nói:
– Ân oán của ngài và nghĩa phụ ta không muốn nhúng tay, nhưng việc đi hay không không phải do đại nhân quyết định.
Bạc Vũ Kình giận dữ nói:
– Sao, ngươi muốn ép ta quay về?
Liễu Phỉ Yên nhẹ nhàng cười, dịu dàng nói:
– Sao có thể? Nhưng ta vẫn mong đại nhân tự nguyện đi theo ta.Dù sao trước đây ngài từng chỉ điểm kiếm pháp cho ta, ta rất tôn kính ngài.
Bạc Vũ Kình lạnh lùng nói:
– Không ngờ Lỗ Thông Tử vì đạt được mục đích, lại phái đến hai gã phong hào Vũ Đế, sư huynh của ta bình thường để ý ta như vậy sao?
Liễu Phỉ Yên cười nói:
– Nghĩa phụ luôn rất coi trọng ngài.
Sắc mặt Bạc Vũ Kình âm trầm, nhưng trong lòng lại tính toán, với lực lượng của hắn lúc này, muốn trốn thoát hiển nhiên là không thể, chỉ có thể hy vọng vào Kỳ Thắng Phong.
Chỉ là sau khi Kỳ Thắng Phong đánh một trận với Vương Tọa liền biến mất, không biết tình hình ra sao.
Điều khiến hắn lo lắng hơn là, dù Kỳ Thắng Phong xuất hiện, e rằng cũng không thể thắng được hai gã phong hào Vũ Đế.
Hắn trầm tư một hồi, rồi nói:
– Chuyện ta có theo ngươi về Hóa Thần hải hay không chưa nói, nơi này là Thái Hư Huyễn Trận, e rằng rất khó rời đi.
Liễu Phỉ Yên nói:
– Đúng là ngoài dự đoán của mọi người, không ngờ Đằng Quang lại bị vị đại nhân kia ép đến mức hiện ra bản mệnh chi trận.Nhưng trong trận có không ít cường giả, việc phá trận chỉ là sớm hay muộn, trong thời gian này ta sẽ ở bên cạnh bảo vệ an toàn cho đại nhân.
Trong mắt Bạc Vũ Kình lóe lên một tia sáng nói:
– Tốt, có ngươi ở bên cạnh, ta không cần phải trốn tránh khắp nơi, có thể công khai đi tìm những kẻ gây phiền toái kia, lúc này Vi Thanh đang trọng thương, ta và ngươi liên thủ giết hắn có lẽ vừa đủ?
Liễu Phỉ Yên kinh hãi nói:
– Việc lớn như vậy ta không dám tự quyết định, Đại nhân nên cố gắng tránh gây phiền toái, đợi Huyễn Trận vừa phá thì theo ta rời đi.
Bạc Vũ Kình hừ lạnh nói:
– Những người Thánh Vực kia quá kiêu ngạo, vừa rồi ngươi đã giết người của bọn họ, bọn họ sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Liễu Phỉ Yên cười khổ nói:
– Đó là vì cứu đại nhân, nếu họ không hiểu, ta cũng không còn cách nào.Trong Huyễn Trận này dường như vô cùng vô tận, không biết Trận Nguyên rốt cuộc lớn bao nhiêu, e rằng Huyền Hoa cũng bị mắc kẹt trong trận.Trước tiên tìm được hắn rồi tính, có hai người chúng ta, an nguy của đại nhân không cần lo lắng.
Nàng lấy ra một khối ngọc bài, bóp nát thành bột mịn.
Một đạo thanh quang từ trong bay ra, vẽ một vòng trên trời cao, rồi bắn về phía xa.
– Đi thôi.
Liễu Phỉ Yên và Bạc Vũ Kình hóa thành hai đạo quang mang, đi theo đạo thanh quang.
– Công bằng đánh một trận?
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Trước khi đấu với ngươi, hình như ta đã đấu với Đằng Quang một trận rồi, nói cho cùng thì là ngươi và Đằng Quang thay phiên nhau đánh với ta, đúng là công bằng.

☀️ 🌙