Đang phát: Chương 2347
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Nực cười, ngươi nghĩ hiện tại có thể thắng ta sao?
La Thanh Vân đáp:
– Chân Long Chi Huyết có thể tế luyện mọi huyền khí.Hoang Thần Minh Nguyệt Thương đã được ta dung hợp hoàn toàn, thân thể ngươi có mạnh mẽ, liệu có thể chống lại huyền khí cửu giai đỉnh phong này?
Lý Vân Tiêu biến sắc, tức giận nói:
– Ngươi chỉ giỏi ba hoa, không thử sao biết?
Nguyên lực của La Thanh Vân dâng trào:
– Được, ta sẽ dùng một thương này chấm dứt ngươi, ngươi có tư cách lĩnh một chiêu này của ta.
Thương tỏa kim quang, vô số phù văn hiện lên.Thanh quang cũng không ngừng tràn ra từ người La Thanh Vân, thương và người hợp làm một.
– Toàn bộ sức mạnh của huyền khí cửu giai đỉnh, thêm Thập Giai Thần Huyết tế luyện, ta tự nghĩ ra chiêu này.Lý Vân Tiêu, ngươi hãy chết đi! Long Thương…diệu dã…
Ầm!
Sức mạnh biển cả từ thương truyền ra, đánh thẳng về phía trước.
Phụt!
Ngực Lý Vân Tiêu bị đâm xuyên, máu tươi nhuộm đỏ áo bào.
– Đáng tiếc, dưới Long Tức của ta, ngươi muốn hóa lôi trốn thoát cũng không thể.
La Thanh Vân lạnh lùng nhìn Lý Vân Tiêu, đôi mắt đẫm máu khó mở, gương mặt trắng bệch đầy vẻ ảo não và không cam lòng.
– Yên tâm đi.Dưới bầu trời này, bao nhiêu thiên tài đến rồi đi, tuế nguyệt vùi lấp vô số nhân vật tuyệt thế, ngươi cũng chỉ là một trong số đó.Chỉ là từ nay về sau, trên con đường võ đạo đỉnh cao, La Thanh Vân ta cô độc như tuyết.
Hắn rút mạnh chiến thương, giẫm lên không trung, định rời đi.Hắn không muốn nhìn dáng vẻ Lý Vân Tiêu trước khi chết.Một mực đuổi theo bóng lưng võ đạo cao vời vợi, cuối cùng nó sụp đổ trước mặt hắn, hắn nhảy ra khỏi nó.Trong khoảnh khắc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.Cảm giác cô đơn của kẻ đứng trên đỉnh cao ập đến, lồng ngực trào dâng nỗi bi thương không thể giải tỏa.Đôi mắt bình tĩnh như nước dần ngưng tụ, tạo nên một tia rung động.
– Chuyện gì xảy ra?
La Thanh Vân kinh hãi, cảm thấy thân thể bấn loạn, huyết dịch trong cơ thể như mất kiểm soát.
– Chẳng lẽ là Chân Huyết phản phệ? Không thể nào, máu của ta tinh luyện thành công trăm phần trăm, tuyệt đối không thể phản phệ.
La Thanh Vân kinh ngạc đứng trên trời cao, tâm tình bất an ngày càng mạnh, khiến hắn cực kỳ khó chịu.
– Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
La Thanh Vân hét lớn, Long Huyết sôi trào đến cực điểm, lực lượng vô biên chấn ra, nghiền nát không gian xung quanh.Cổ khí tức áp chế hắn mới bị xua tan.Hắn hít sâu một hơi, sau khi tâm tình bấn loạn biến mất, hắn hoảng sợ nhìn lên bầu trời, Huyết Nguyệt vẫn ở đó.Hắn vội quay người lại, thân thể Lý Vân Tiêu đã biến mất từ lâu.
– Sao có thể? Ảo thuật này có thể lừa gạt Long Uy của ta?
La Thanh Vân kinh hãi nhìn nguyệt đồng trên trời, ánh sáng chớp động như đang chế nhạo.
– Chết tiệt…
La Thanh Vân giận dữ, nghiến răng:
– Lý Vân Tiêu, ta còn tưởng từ nay về sau thiên hạ vô địch chứ.
Giọng Lý Vân Tiêu thản nhiên vang lên:
– Thấy ngươi vui vẻ như vậy, ta mới cắt ngang, xin lỗi đã làm phiền?
– Chết tiệt!
La Thanh Vân mắng, vung trường thương, hóa thành lưu quang đâm tới:
– Ăn ta một thương, ta không tin Ảo thuật không gian của ngươi có thể mê hoặc Long Uy chi thương.Long Thương…diệu dã!
Thương này như có Chân Long thượng cổ vượt thời gian mà đến.
Nguyệt đồng hơi ngưng lại, một tầng mây trắng trôi qua, che đi nửa vầng trăng, khiến bầu trời thêm phần quỷ dị.Một giọng nói âm u vang lên, thân ảnh Lý Vân Tiêu ẩn hiện trên con đường thông thiên đại đạo, càng chạy càng xa.
– Trúc rình trộm chim oanh, cây rình trộm nước, gió rình trộm mây, lẽ nào ta vô tình hay cố ý…
Ánh mắt nguyệt đồng phiêu diêu, vạn vật tựa hồ nhạt nhòa, chậm rãi mất đi.
Trong mắt La Thanh Vân cũng đột nhiên mê mang, Long Tức trên người như khói nhẹ tan vào hư vô.Không chỉ Long Tức, thương mang, thậm chí thân thể cũng dần tiêu tán.
– Chim rình trộm người, trăng rình trộm rượu, tuyết rình trộm sách, xem chúng vô tình mà hữu ý…
La Thanh Vân chậm rãi nhắm mắt, tay buông lỏng chiến thương, cả người mệt mỏi, thiên địa an tường, cơn buồn ngủ ập đến.Hắn chỉ cảm thấy quá mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Nguyệt đồng trên trời chớp động u quang yêu dị, càng thêm trong trẻo lạnh lùng.Long lân trên người La Thanh Vân tan rã, thân thể Bán Long hóa trở lại hình người, bị đồng quang phân giải.
– A!
Đột nhiên La Thanh Vân hét lớn, tỉnh lại, huyết dịch sôi trào đốt kinh mạch đau đớn, quát lớn rồi nhảy dựng lên.Lực lượng kinh khủng tuôn ra từ huyết mạch, thân thể lại Long Hóa, Long lân bao trùm.La Thanh Vân kinh hãi, mồ hôi lạnh toát ra.Nếu không nhờ Thần Huyết sôi trào, hắn đã xong đời.Hắn vội vồ lấy chiến thương, nó gào thét bay đến, hắn nắm chặt, Long Uy đánh tan dị lực trên người.
Nguyệt đồng co rút lại, lộ vẻ lạnh lùng.
– Chết tiệt, Lý Vân Tiêu, đi chết đi!
La Thanh Vân hét lớn, thương mang quét ngang bầu trời:
– Long Chiến thiên hạ!
Thương mang gào thét, lực lượng mênh mông tuôn ra từ thân thể hắn.La Thanh Vân cũng giật mình, cảm giác nhục thân dưới khí tức sôi trào kia bắt đầu biến hóa, mỗi thớ thịt đều tràn đầy lực lượng vô tận.
Nguyệt đồng lại hiện lên bóng Lý Vân Tiêu.Hắn ngưng trọng, có vẻ đã nhận ra sự biến hóa của La Thanh Vân.Trong Nhãn Thuật không gian thi triển thần kỹ cũng không thể giết hắn, nếu để hắn trốn thoát, chiến thắng càng thêm khó khăn.
– Thương…
Lý Vân Tiêu niệm chú, kim quang tuôn ra, kim ảnh xẹt qua không gian, lóe lên rồi biến mất.
Loảng xoảng!
Chiến Thương của La Thanh Vân vừa quét ra, dường như bị một lực lượng nào đó dẫn dắt, đi lệch phương hướng.
