Đang phát: Chương 234
Huống Thiên Minh đứng trên không trung cách xa hàng trăm dặm, nhẹ nhàng vuốt ve luồng năng lượng màu bạc, rồi chìm vào suy tư.Bỗng một tiếng cười vang lên từ nơi năng lượng hỗn loạn đang bao trùm Chu Viêm: “Thú vị, thú vị đấy, ngươi không giết được ta đâu.”
Huống Thiên Minh kinh ngạc, lập tức phản ứng lại và kinh hãi nói: “Hỗn Độn chi thể, ngươi cũng luyện thành Hỗn Độn thân thể rồi?”
“Hỗn Độn? Ha, không ngờ một Thần cương nhỏ bé lại biết đến loại khí thể này, Hỗn Độn, không sai, chính là nó!” Chu Viêm cười lớn hơn.
Bên ngoài hàng trăm dặm, một bóng người mặc áo đen đứng trên đỉnh núi, gió nhẹ thổi qua khiến áo tung bay, trông vừa an nhàn lại vừa uy nghiêm.”Hỗn Độn?” Người áo đen nhíu mày, thầm nghĩ: “Tử khí và Hồng Mông khí hợp lại thành Hỗn Độn khí?”
Một lúc sau, người áo đen mới giãn mày: “Thằng nhóc Huống Thiên Minh này biết nhiều chuyện thật, xem ra phải hỏi nó một chút, ta có rất nhiều nghi vấn.”
“Hỗn Độn thân thể, bất tử thân, ha ha! Cảm giác này thật sự thống khoái!” Chu Viêm cười lớn.
Huống Thiên Minh liếc nhìn Chu Viêm một cách kỳ lạ, mỉm cười lắc đầu lạnh lùng nói: “Hỗn Độn thân thể, quả thật rất khó giết, nhưng không phải là bất tử vĩnh viễn!”
“Sao?” Chu Viêm khinh miệt nhìn Huống Thiên Minh cười nói: “Chẳng lẽ ngươi có biện pháp gì? Hừ hừ! Đừng tưởng ta không biết chiêu vừa rồi đã là cực hạn thực lực của ngươi rồi! Muốn giết ta, ngươi nằm mơ đi! Ha ha ha!” Trong lòng Chu Viêm cũng biết rõ hắn không thể giết chết Huống Thiên Minh.
Huống Thiên Minh mỉm cười lắc đầu nói: “Ta có bảo là sẽ giết ngươi đâu? Chết có nhiều loại, không cần phải bị giết mới là chết! Cũng có thể là già chết, bệnh chết, thương tâm mà chết.”
“Hả!” Chu Viêm nhìn Huống Thiên Minh như một quái vật, một lát sau hắn điên cuồng cười lớn như nghe chuyện đùa trên trời, vô cùng kích động.
Cười hồi lâu, Chu Viêm mới lau nước mắt nói: “Già chết? Bệnh chết? Ta nghĩ đầu óc ngươi có vấn đề? Đừng nói là Thiên Tôn, cho dù là thần nhân đều sống vô tận năm tháng.Ai! Ta thấy ngươi đúng là bị kích động quá mạnh rồi!” Chu Viêm vẻ mặt khinh khỉnh nhìn Huống Thiên Minh nói.
“Ha ha, xem như ngươi không tiếp thu những lời ta nói vậy.Ta cáo từ, hy vọng ngươi sẽ không vì tự kỷ mà mắc bệnh tâm lý mà chết.Qua một thời gian ta sẽ đến lấy kiếm!” Huống Thiên Minh cười lạnh rồi biến mất.
“Tâm bệnh?” Tần Vũ trong lòng lại thêm một mối nghi hoặc, thần thức tập trung vào Huống Thiên Minh, nóng lòng muốn hỏi hắn mọi chuyện.
Huống Thiên Minh không trở lại Lĩnh vực Tinh thần vì tâm còn chưa yên tĩnh, cái hắn cần bây giờ là tìm cảm giác an tĩnh, lặng lẽ nghĩ về cha mình.
Ngẩng đầu nhìn trời, vẫn là một màu xám không thay đổi, Huống Thiên Minh đã hai diễn kỉ trôi qua không nhìn lại quang cảnh này.Hôm nay đã thấy nhưng không thể như năm nào: “Cha, thật ra, lúc trước không ở Thiên giới, ở đây cuộc sống cũng rất tốt.Không có Cha ở đây, dù trở lại Thiên giới thì có ý nghĩa gì?” Huống Thiên Minh nhìn bầu trời đầy thương cảm, khóe mắt hắn sau khi nói đọng lại nước mắt.
“…trước khi người qua đời không để lại tâm nguyện gì, có lẽ cha ngươi hy vọng ngươi sống vui vẻ!” Một tiếng truyền âm vang lên trong đầu Huống Thiên Minh khiến hắn giật mình cảnh giác nhìn bốn phía.
Mặc dù Huống Thiên Minh tự tin Thiên Tôn không phát hiện ra hắn, nhưng cũng biết trong một không gian bất kỳ, Thiên Tôn không phải là cấp bậc cao nhất, trên Thiên Tôn còn có Chưởng khống giả.
Cha của Huống Thiên Minh là Thiên Mông năm đó là một trong số Chưởng khống giả, đối với thực lực Chưởng khống giả hắn biết rõ, dù hắn phân thân vô số, linh hồn hóa hư không cũng không thoát khỏi tay Chưởng khống giả.
Hôm nay Huống Thiên Minh sử dụng năng lượng bản thân ngăn cách hoàn toàn với không gian bên ngoài.Dù là Thiên Tôn cũng không truyền âm đến được, nói cách khác người vừa truyền âm đến hắn tuyệt đối là một Thiên Tôn siêu việt, cũng rất có thể là một Chưởng khống giả.
“Là ai?” Huống Thiên Minh lạnh lùng hỏi.
“Xoát!” Một người trẻ tuổi mặc áo đen xuất hiện bên cạnh Huống Thiên Minh khiến hắn sững sờ.
“Là ngươi?” Từ thanh niên mặc áo đen, Huống Thiên Minh cảm nhận được hơi thở quen thuộc, người này có liên quan đến luồng năng lượng màu bạc đã ngăn cản năng lượng tự bạo của phân thân hắn.Huống Thiên Minh xác định người này là Chưởng khống giả, nhưng hắn không thể đoán được người này có quan hệ gì với mình.
“Ta tên Tần Vũ, có lẽ ngươi đã nghe qua!” Người áo đen trả lời.
“Tần Vũ?” Huống Thiên Minh nhướng mày nhìn: “Ngươi là cha của Tiểu Quân và Tiểu Sương?”
Tần Vũ mỉm cười gật đầu.
“Vãn bối Huống Thiên Minh ra mắt tiền bối!” Huống Thiên Minh nhanh chóng chắp tay hành lễ cung kính.Tần Tư từng kể về cha cho hắn nghe, nhưng Huống Thiên Minh chưa từng nói cha của họ cũng là một Chưởng khống giả.
Có một điều chắc chắn là Chưởng khống giả không cần phải “nịnh nọt” Huống Thiên Minh.
“Ngươi có biết không, ngươi cứ thế mà đi khiến mọi người rất lo lắng?” Tần Vũ mỉm cười hỏi.
“Lo lắng?” Huống Thiên Minh sững sờ, trong lòng xấu hổ: “Đúng vậy! Dù không có cha, ta còn có bạn bè quan tâm, họ lo lắng cho ta.”
“Thiên Minh, ta vẫn dùng thần thức quan sát ngươi, biết một chút về tình huống của ngươi, nhưng ta vẫn còn nhiều nghi vấn.Ngươi có thể giải đáp cho ta không? Có lẽ ta có thể giúp ngươi!” Tần Vũ mỉm cười hỏi.
“Tiền bối! Người muốn hiểu rõ thân phận của ta sao? Ha ha, chuyện này không có gì bí mật, ngài là cha của Tiểu Quân nên ta không cần giấu diếm.Ngài nói có thể giúp, ai! E rằng…” Huống Thiên Minh nói đến đây thần sắc đột nhiên ảm đạm.
“Đúng! Ta muốn biết theo như lời ngươi nói, người Tu La và người Thiên giới là ý gì? Thiên giới là dạng tồn tại gì?” Tần Vũ không an ủi mà trực tiếp đi vào vấn đề khiến Huống Thiên Minh tạm thời không thể trả lời ngay: “Thân thế của ta, có lẽ bắt nguồn từ mấy trăm diễn kỉ trước kia.” Huống Thiên Minh bắt đầu nhìn về phía xa xăm như thể có thể thấy được cuộc sống trước kia của mình.
“Khi đó, không gian này chưa có Chưởng khống giả, trực tiếp do ‘Thiên’ quản lý.Cha ta là người Tu La sống tại Thiên giới, là người Tu La duy nhất Chưởng khống giả quản lý bộ phận Thiên đạo.Chỉ vì Thiên nhân và Tu La nhân vốn bất hòa, không cùng chí hướng, cha ta không phục Thiên đế, cuối cùng bị bức bách phải lựa chọn dùng một thân huyết nhục, hao phí toàn bộ tu vi ngưng luyện Tu La kim bảng, bảo trì chân linh tiến vào luân hồi môn.Có kim bảng này, cha ta đã thông qua luân hồi chi môn tiến vào Nhân giới.Tại Nhân giới, người lĩnh ngộ lại Thiên đạo, trong thời gian ngắn ngủi tăng liền năm cấp tu vi.Người Thiên giới không đuổi theo, họ không ngăn cản được luân hồi chi môn trừ phi họ cũng nguyện ý hao phí một thân tu vi ngưng luyện Tu La kim bảng bảo toàn linh hồn.Nhưng bọn người đó không ngu xuẩn như vậy, không vì lùng bắt một người Tu La mà hao phí cả thân tu vi, buông tha cho người hơn họ năm cấp tu vi.Hơn nữa, Thiên giới lúc ấy không có Tu La Chưởng khống giả nên họ mừng rỡ khi thấy kết quả như vậy.”
“Sau đó, cha ta phát hiện nếu muốn tiếp tục tiến bộ, có thể trở lại Thiên giới và bảo vệ lực lượng của người Tu La, phải lĩnh ngộ thiên đạo của hai không gian Nhân giới.Vì vậy, người lợi dụng lĩnh ngộ không gian, chia linh hồn ta thành từng mảnh nhỏ, dùng máu của bản thân bảo trụ tính mạng của ta.Sứ mệnh của ta là tại không gian khác của Nhân giới lĩnh ngộ Thiên đạo, cuối cùng trở về giao cho cha ta.”
