Đang phát: Chương 2334
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Cảm giác ngươi mạnh hơn trước nhiều đấy.Vi Thanh đã cải tạo cơ thể ngươi à? Nghe nói hắn luôn nghiên cứu về lĩnh vực này, xem ra có thành quả rồi.
La Thanh Vân nhướng mày, rồi bình tĩnh gật đầu:
– Xem ra ngươi cũng biết chút ít.Lý Vân Tiêu, từ sau trận tranh đoạt danh ngạch Tu Di Sơn, ta vẫn luôn muốn so tài với ngươi một trận.
Lý Vân Tiêu cười:
– Năm đó ta và ngươi đều chỉ là những kẻ vô danh tiểu tốt ở cảnh giới Võ Tông, ai ngờ sau bao năm, tái chiến lại là lúc cả hai đã đạt đến đỉnh cao của thế giới này.
La Thanh Vân nói:
– Đến giờ ta vẫn biết mình không phải đối thủ của ngươi.Nhưng ta bây giờ đã khác xưa, đủ sức đánh với ngươi một trận.Bỏ qua mọi ân oán, chỉ với tư cách của một người luyện võ, ta rất mong chờ được giao đấu với ngươi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Hôm nay ta và ngươi ở hai chiến tuyến khác nhau, cho ta hỏi một câu, ngươi có tư cách gì mà đòi thách đấu ta?
La Thanh Vân nhíu mày:
– Không thử sao biết được? Người ta, dù sao cũng phải có mục tiêu và ước mơ.Và ngươi chính là mục tiêu mà ta luôn hướng tới.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng đáp:
– Ngươi quá đề cao ta rồi.
La Thanh Vân nói:
– Ta biết rõ việc ta đứng dưới trướng Vi Thanh đối đầu với ngươi khiến ngươi bất mãn, nhưng mỗi người có chí hướng riêng, ta không thấy có gì sai cả.
Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ lạnh lùng:
– Ngươi nói hay lắm, vậy ta giết ngươi cũng không thấy tiếc, vì đó là con đường ngươi tự chọn.
La Thanh Vân nói:
– Ngươi không giết được ta đâu, sức mạnh của Vi Thanh vượt xa những gì các ngươi có thể tưởng tượng.Ta chỉ muốn đánh một trận công bằng với ngươi, hy vọng dùng chính sức mình đánh bại ngươi.
Lý Vân Tiêu khinh miệt:
– Sức mạnh của ngươi chưa đủ để thắng ta.
Đồng tử La Thanh Vân co lại:
– Vẫn câu nói đó, không thử sao biết được.
Hắn không hề báo trước, thân thể đột nhiên lao tới, tung một quyền.
Không gian xung quanh như bị nén lại, sức mạnh vô tận hội tụ vào nắm đấm của hắn, uy thế vô cùng, như hổ gầm rồng thét.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rút, chân đạp mạnh xuống đất lùi lại, tức thì lùi xa trăm trượng.
Nhưng quyền uy kia dai dẳng như đỉa đói, không thể tránh né.
“Hừ!”
Mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, vươn tay ra chụp lấy.
Cánh tay hắn tức thì hóa thành màu vàng, giữa năm ngón tay hiện rõ kình phong, siết chặt lại.
“Oanh!”
Năm ngón tay như một cái lồng giam, nhốt trọn nắm đấm kia vào trong, Long quyền khí kình bị Lý Vân Tiêu siết chặt, không thể bộc phát, vùng vẫy trong lồng giam, tạo ra những đợt rung động lan tỏa.
– Có thể dễ dàng đỡ được quyền này của ta, xem ra ngươi cũng tiến bộ không ít.
La Thanh Vân nói:
– Vậy thì ta yên tâm rồi, trước còn lo ngươi không tiến bộ, bị ta đánh chết ngay thì chán.
– Nực cười!
Lý Vân Tiêu giận quá hóa cười, siết chặt tay lại, “Oanh” một tiếng bóp nát Long khí, lực lượng vô biên phóng ra tứ phía.
Hắn không lùi không tránh, xông tới, vung chân đá thẳng vào mặt La Thanh Vân.
– Ngươi vẫn thói quen chơi bẩn nhỉ.
La Thanh Vân chửi một tiếng, thân hình lóe lên, tàn ảnh bị đá nát, chân thân lập tức xuất hiện trên đầu Lý Vân Tiêu, giáng chân xuống mặt hắn.
Cả hai đều tung ra những chiêu hiểm độc, đánh thẳng vào mặt đối phương.
Mặt Lý Vân Tiêu lạnh băng, thu chân lại, xoay người kết ấn, hai tay hóa thành long trảo, chụp lấy chân La Thanh Vân, mượn lực hất mạnh hắn ra ngoài.
Sau đó lôi quang lóe lên, Lý Vân Tiêu đuổi theo, giơ búa lên cao đánh xuống mặt La Thanh Vân.
“Ầm ầm!”
Một đạo thiểm điện giáng xuống với tốc độ kinh hoàng.
La Thanh Vân kinh hãi, toàn thân toát mồ hôi lạnh, hắn không sợ bị thương, mà sợ bị đánh vào mặt.
Long Uy mênh mông dao động, không gian xoay chuyển, hắn biến mất tại chỗ.
“Phanh!”
Tia chớp đánh thẳng xuống đất, bụi đất tung mù mịt.
Lý Vân Tiêu mặt âm trầm, thần thức tỏa ra.
Xung quanh toàn là cao thủ đang chém giết, nguyên lực dao động hỗn loạn, không thể tìm ra vị trí của La Thanh Vân.
– Lý Vân Tiêu, ngươi quá âm hiểm.Chúng ta nên ước định trước, không được đánh vào mặt.
Cách đó hơn mười trượng, La Thanh Vân hiện thân, mặt đầy giận dữ.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Sao, ngươi sợ bị ta đánh vào mặt, sau này mất mặt không dám làm thành chủ Hồng Nguyệt sao?
La Thanh Vân phất tay áo, hừ lạnh:
– Ta và ngươi giờ là cường giả đỉnh cao của thiên hạ, nên có phong thái của cường giả, không nên đánh nhau như trẻ con.Hành động đó chẳng khác nào nhổ nước bọt vào mặt đối phương, thật ấu trĩ.
“Khục!”
Lý Vân Tiêu trực tiếp “Phốc” một tiếng nhổ một bãi nước bọt.
Bãi nước bọt xoay chuyển trong không gian, bị hắn dùng tinh thần lực điều khiển, tức thì xuất hiện trước mặt La Thanh Vân.
Một cảm giác buồn nôn xộc lên, lỗ chân lông toàn thân La Thanh Vân mở ra, vội vàng né tránh.
Vừa định thần, hắn phát hiện đối phương lại nhổ thêm một bãi nước miếng.
– Đáng ghét, mau dừng lại!
La Thanh Vân hét lớn, tung một chưởng, không gian xung quanh ngưng tụ, hơi nước lập tức bốc hơi.
Sau đó một chưởng biến ảo, vô số không khí hội tụ vào lòng bàn tay hắn, nén lại đến cực hạn, đánh mạnh ra.
“Ầm ầm!”
Lực trùng kích cực lớn nổ tung, cuốn khắp trời cao, hung hăng giáng xuống.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co lại, hừ nhẹ, giơ kiếm lên, Lãnh Kiếm Băng Sương lóe lên hàn quang, “Xùy” một tiếng cắt đứt chưởng phong kia.
Nhưng xung quanh thân kiếm lại hóa thành vô số gió lốc nhỏ, xoay tròn, bao vây hắn lại.
La Thanh Vân bấm niệm pháp quyết, hai ngón tay khép lại, quát:
– Chân Không Bạo!
“Oanh!”
Vô số gió lốc nhỏ đột nhiên nổ tung, một luồng sức mạnh lớn hơn trước hóa thành vòng xoáy, càn quét ra.
Thân thể Lý Vân Tiêu trong gió lốc chỉ trong nháy mắt “Phanh” một tiếng vỡ vụn, hóa thành vô số lôi quang, tùy ý vòng xoáy kia cuốn lên, càng lúc càng cao.
La Thanh Vân biến sắc, lộ vẻ kinh hãi.
Chỉ thấy vòng xoáy gió cuốn Lý Vân Tiêu lên, trong khoảnh khắc biến thành lôi vân bão táp, lôi điện khủng bố từ đâu ùa đến, điện thế càng lúc càng cao, phóng điện khắp bốn phương.
– Muốn thắng ta? Kiếp sau đi!
Trong lôi đình bão táp truyền đến tiếng của Lý Vân Tiêu, gào thét cuốn tới La Thanh Vân.
