Đang phát: Chương 2333
“Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công…”
Trang sách vừa hiện ra từ Kim Khuyết Ngọc Thư đã rung bần bật trong tay Hàn Lập, như muốn thoát khỏi ngón tay hắn.
Hàn Lập khẽ cười, xoa hai tay vào nhau, ánh vàng lập tức tắt lịm, tiếng ong ong cũng nhỏ dần.Lúc này, hắn mới cẩn thận dùng hai ngón tay lật mở trang sách.
“Phốc!”
Vô số Kim Triện văn từ trang sách tuôn trào ra, nhanh chóng biến thành một quyển kinh văn, lơ lửng trước mắt.
Hàn Lập nheo mắt, tập trung tinh thần, dồn hết tâm trí vào từng con chữ.
“Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công…” Hắn bất giác đọc lên hàng chữ đầu tiên, cũng chính là tên của thần thông này.
Thần sắc Hàn Lập khẽ động, dường như nhận ra điều gì đó, càng chăm chú đọc kỹ.
Thời gian thấm thoắt, sắc mặt Hàn Lập lộ vẻ vui mừng.
Sau khi đọc xong toàn bộ trang sách, tay áo hắn khẽ rung lên, một luồng thanh quang mênh mông tràn ra.
“Phanh!”
Nơi thanh quang quét qua, kinh văn hóa thành vô số điểm tinh quang, chợt lóe rồi tan biến.
Hàn Lập nhắm mắt, bắt đầu nghiền ngẫm lại từ đầu.
Không biết qua bao lâu, Hàn Lập lại mở mắt, khẽ bật cười.
“Thú vị thật! Không ngờ lại là công pháp tu luyện lục phủ ngũ tạng, quả là hiếm thấy.Tu luyện thành công không chỉ biến lục phủ ngũ tạng thành nơi chứa đựng pháp lực như đan điền, giúp pháp lực tăng trưởng vượt bậc, mà còn sinh ra vô số thần thông huyền diệu.Công pháp này cùng Bách Mạch Luyện Bảo Quyết có thể nói là tương trợ lẫn nhau, có lẽ cùng một nguồn gốc.Ba mươi sáu trang nội thư của Kim Khuyết Ngọc Thư, xem ra có chút liên hệ với bí thuật trên Tiên Giới, lần này vận khí không tệ!”
Hàn Lập lẩm bẩm, rồi như nhớ ra điều gì, khẽ nhướng mày.
Theo ngọc thư ghi lại, công pháp này đòi hỏi cực kỳ khắt khe về độ cứng rắn của thân thể và kinh mạch.Khi tu luyện, phải hấp thụ vô số thiên địa nguyên khí, tốc độ tu luyện lại chậm đến mức khiến người ta phát điên.
Điều kiện thứ nhất thì dễ, hắn luyện Bách Mạch Luyện Bảo Quyết, thân thể đã đủ mạnh mẽ, có lẽ dễ dàng đáp ứng được.
Nhưng điều kiện thứ hai…Dù có dùng linh đan hỗ trợ để tiết kiệm hơn phân nửa thời gian, chỉ sợ để luyện đến cảnh giới sơ thành cũng phải tính bằng vạn năm!
“Hắc hắc, so với công pháp bình thường thì thời gian tu luyện dài hơn một chút.Nha đầu Hồ Ngọc Song lúc đấu giá hội nói lời này cũng thật là xảo diệu!”
Nếu là một gã Đại Thừa bình thường muốn tu luyện công pháp này, không tốn ít nhất năm sáu vạn năm thì đừng hòng đạt được thành tựu.
Phạm Thánh Chân Ma Công cũng là một công pháp khó nhằn, hắn đã tốn không ít thời gian vào nó.Nhưng so với công pháp này, thì chỉ như một môn tu luyện ngắn ngủi.
Thảo nào Hách Liên Thương Minh coi nó như gân gà, nguyện ý đem ra bán đấu giá.
Nhưng nếu theo những gì ghi trên trang sách, công pháp này dù chỉ tu luyện đến cảnh giới sơ thành thôi, thực lực bản thân cũng tăng lên kinh người rồi.Bỏ qua thì quả thật đáng tiếc.
Hàn Lập im lặng suy nghĩ, trên mặt lộ vẻ do dự bất định.
Bí thuật Tiên giới này quả thực rất hấp dẫn, nhưng tu luyện mất vạn năm thời gian cũng thật khiến người ta khiếp sợ.
Phải biết rằng Hàn Lập tu luyện từ một phàm nhân cho đến cảnh giới Hợp Thể, cũng chỉ tốn hơn hai ngàn năm.
Bây giờ, vì muốn tu luyện một môn công pháp phụ trợ mà tốn thời gian nhiều hơn gấp bốn năm lần, tự nhiên trong lòng sẽ chần chừ, khó quyết.
“Ai? Lén la lén lút bên ngoài làm gì? Vào đi!” Trong mắt Hàn Lập chợt lóe tinh quang, thần niệm cảm ứng được điều gì, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng quát.
Vừa dứt lời, hắn vung tay phất về phía cửa lớn.
“Phanh!”
Cánh cửa tự động mở ra, một bóng người lờ mờ đứng thẳng trước cửa.
“Ha ha, Hàn đạo hữu quả nhiên cảnh giác hơn người! Tại hạ vừa dùng bí thuật dịch chuyển đến đây đã bị đạo hữu phát hiện.” Bóng người lờ mờ vừa xuất hiện, đã cười nói với Hàn Lập.
Sau khi Hàn Lập nhìn rõ mặt mũi đối phương, đồng tử co rút lại.
“Là ngươi? Gan của các hạ cũng thật không nhỏ! Không nghĩ cách trốn cho xa, ngược lại còn dám tìm đến trước mặt ta? Chẳng lẽ ngươi không sợ ta ra tay bắt ngươi sao?” Hàn Lập lạnh lùng hỏi.
Bóng người này có khuôn mặt bình thường, chính là nam tử áo đen, theo lý phải trốn thật xa rồi mới đúng.
Nhưng giờ phút này, hắn lại đang đứng trước cửa mỉm cười, trên mặt mang theo vài phần kinh ngạc.Hiển nhiên, hắn không ngờ lại bị phát hiện nhanh như vậy.
“Tại hạ nếu thật sự có thể rời đi như lời các hạ, thì đã trốn ra xa ngàn vạn dặm, sao còn ở đây làm phiền Hàn đạo hữu? Cái truyền tống pháp trận kia vốn chỉ là một trò che mắt, hai người bọn ta chỉ tạm thời bị truyền tống xuống một góc trong lòng đất mà thôi.” Nam tử áo đen cười hắc hắc, thân hình khẽ động, nghênh ngang đi vào mật thất của Hàn Lập.
“Quả là một kế sách hoàn hảo, trách không được đám người Minh đạo hữu đều bị lừa gạt.Nhưng đạo hữu không tiếp tục nghĩ cách bỏ trốn, mà còn xuất hiện ở đây làm gì? Chẳng lẽ tìm đến đây là vì Hàn mỗ?” Hàn Lập hơi bất ngờ, nhưng lập tức thần sắc trở lại bình thường, hỏi.
“Không sai, lần này ta đặc biệt tìm đến đây chính là vì đạo hữu.” Nam tử áo đen không hề chần chừ, gật đầu thừa nhận.
“Trước kia chúng ta từng gặp nhau sao?” Hàn Lập nhướng mày hỏi.
“Dĩ nhiên là chưa từng gặp, đây là lần đầu Điền mỗ gặp mặt đạo hữu.” Nam tử áo đen không lưỡng lự nói.
“Nếu trước kia chưa từng quen biết, thì nay tìm đến ta làm gì? Hơn nữa, nghe trong lời nói của đạo hữu hình như không xa lạ gì với Hàn mỗ, giống như đã quen biết từ trước.Có thể giải thích rõ hơn cho ta được không?” Hàn Lập nhìn vào gương mặt đối phương, mặt không đổi sắc nói.
“Ta nhận ra Hàn huynh là từ trong miệng một tên hảo hữu.Không biết Hàn đạo hữu còn nhớ Phàn Bào Tử hay không?” Nam tử áo đen không hề hoang mang trả lời.
“Ngươi biết Phàn đạo hữu?” Hàn Lập có hơi bất ngờ, lộ vẻ kinh ngạc.
“Ta chẳng những biết hắn, mà còn là bạn thân của hắn đấy! Nếu không, sao có thể biết chuyện của Hàn đạo hữu từ miệng hắn chứ? Hắn ta thực sự rất nể phục Hàn huynh, trước mặt ta luôn nói tốt về huynh.Tại hạ lúc đầu còn tưởng hắn có chút khuếch đại, nhưng sau khi gặp được Hàn huynh, ta lại có vài phần đồng ý với hắn rồi.” Nam tử áo đen cười nói, đánh giá Hàn Lập từ trên xuống dưới một lần nữa.
“Điền đạo hữu quả thật quá lời rồi.Thời điểm ta cùng Phàn đạo hữu kết giao, cũng không có người thứ ba xuất hiện.Nếu đạo hữu có thể nói ra danh tự của Phàn đạo hữu, chắc là không giả.Nếu lúc trước Hàn mỗ có chỗ chậm trễ, xin đừng phiền lòng.” Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, sau đó giơ tay mời đối phương ngồi xuống.
Sau khi gặp qua tên Phàn Bào Tử kia một lần, chắc hẳn hắn đã điều tra qua thân thế của Hàn Lập.
“Ha ha, không sao, không sao! Nếu là ta, bỗng nhiên gặp một người xa lạ đến kết giao, trước tiên ta cũng cẩn thận mấy phần.” Nam tử áo đen cười hề hề, không khách khí đi thẳng đến một cái bồ đoàn rồi ngồi xuống.
“Bất quá, lần này ta tìm đến tận cửa quả thực có việc cần nhờ đến đạo hữu, mong đạo hữu có thể giúp đỡ một lần.” Nam tử áo đen thu lại vẻ cười, nghiêm túc nói.
“Điền đạo hữu cứ nói, ta nghe xem đó là chuyện gì.” Hàn Lập nghe vậy, thần sắc không thay đổi nói.
“Không dối gạt Hàn huynh, bởi vì vụ việc trên đấu giá hội, cửa ra vào động thiên này cùng vài tòa truyền tống pháp trận đã được canh phòng nghiêm ngặt.Nếu dựa vào một mình ta, trong thời gian ngắn thật sự không thể thoát khỏi nơi này.Ta nghe lén được những người khác nói rằng đạo hữu đấu giá thành công những danh ngạch truyền tống xuyên đại lục.Không biết lúc đó đạo hữu có thể mang ta cùng truyền tống rời khỏi nơi này được không? Nếu đạo hữu đồng ý hỗ trợ, sau này ta nhất định hậu tạ, thù lao tuyệt đối làm Hàn huynh hài lòng.”
Nam tử áo đen bình tĩnh nói, đem hoàn cảnh cùng đề nghị của mình nói ra.
“Đạo hữu muốn truyền tống xuyên đại lục cùng ta?” Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, mở to mắt nhìn.
“Không sai, ngoài phương pháp này ra, tại hạ cũng không còn cách nào khác có thể nhanh chóng thoát khỏi nơi này.” Nam tử áo đen cười khổ một tiếng.
“Nếu đạo hữu đã lên kế hoạch ra tay cướp đi vật đấu giá trên đấu giá hội, sao không sắp xếp đường chạy trốn cho thật tốt? Hơn nữa, đồng bọn của đạo hữu đang ở đâu? Sao không nghe đạo hữu nhắc đến?” Thần sắc Hàn Lập khẽ động, nói.
“Ta sở dĩ bị vây khốn ở đây, kỳ thật là do lối thoát tên kia bố trí trước xảy ra chút sai lầm, kết quả là hắn may mắn thoát ra khỏi Động Thiên, còn ta thì bị vây ở chỗ này.” Nam tử áo đen lộ vẻ xấu hổ, nói.
“Thì ra là thế, đụng phải chuyện này quả thật khó đoán trước được.Bất quá, lần này đạo hữu ngang nhiên ra tay trên hội đấu giá, sự việc đã gây ra náo loạn khá lớn.Hách Liên Thương Minh đã treo trọng thưởng đối với nhị vị, khá lớn đấy! Chẳng những vật phẩm đấu giá bị cướp đi được đem ra làm thù lao, mà còn có thể tùy ý đưa ra ba yêu cầu đối với Thương Minh.Điền đạo hữu có biết việc này không?” Hàn Lập chậm rãi nói.
“Ta tất nhiên sớm đã nghe nói.Hách Liên Thương Minh quả thật rất hào phóng! Trọng thưởng như vậy, ta sau khi nghe xong chỉ hận không thể đem bản thân mình đến bán đi cho bọn họ.” Nam tử áo đen nghe vậy, cười ha hả, dường như không quan tâm đến chuyện này.
“Ta mặc kệ Hách Liên Thương Minh đưa ra trọng thưởng như vậy là có ý gì, nhưng đã cho thấy rõ bọn họ nhất định phải bắt được nhị vị đạo hữu.Ta mang đạo hữu rời đi thì không có vấn đề gì, nhưng thế gian không có bức tường nào không lọt gió.Nếu chuyện này bị tiết lộ ra ngoài, bị người của Hách Liên Thương Minh biết đến, tại hạ tuy tự tin có chút thực lực, nhưng tuyệt đối không muốn bị một siêu cấp thế lực như vậy tìm đến cửa.Hơn nữa, đạo hữu tuy là bạn tốt của Phàn đạo hữu, nhưng lai lịch ra sao thì ta vẫn chưa biết rõ.Liên lụy lớn như vậy, chỉ sợ tại hạ rất khó nhúng tay vào.” Hàn Lập trầm ngâm, lắc đầu nói.
“Thì ra là đạo hữu lo lắng sau này bị người khác tìm đến gây phiền phức.Về việc này, đạo hữu cứ yên tâm! Ta có thể lấy tâm ma ra thề, tuyệt đối không hé răng nửa lời về việc Hàn huynh tương trợ ngày hôm nay.Hơn nữa, sau khi vụ việc này kết thúc, ta cũng sẽ không lưu lại Linh Giới làm gì, mà lập tức quay về trong tộc.Bản tộc cũng sẽ công khai việc này với người ngoài, trách nhiệm sẽ hoàn toàn thuộc về bản tộc, tuyệt đối không liên lụy đến Hàn huynh.Còn về lai lịch tại hạ, Hàn huynh đã quen biết Phàn Bào Tử, chẳng lẽ còn không rõ sao?” Nam tử áo đen nở nụ cười nhẹ.
“Ngươi thực sự là người của Chân Long Tộc?” Hàn Lập biến sắc.
“Đúng vậy, Điền mỗ bản thể chính là Chân Long thân thể.Vừa nãy không nói trước, mong Hàn huynh đừng trách tội.” Nam tử áo đen cười như không cười.
“Người của Chân Long Tộc, trách không được đạo hữu lại mạo hiểm cướp đi Tổ Long chân huyết.” Hàn Lập thần sắc có chút quái dị, nửa như nói với nam tử áo đen, nửa như nói với chính mình.
“Tổ Long chân huyết! Hừ, Hàn đạo hữu thực sự nghĩ thứ bị cướp đi là Tổ Long chân huyết sao?” Nam tử áo đen nghe vậy, lộ ra một tia mỉa mai.
