Truyện:

Chương 232 Đối kháng vượt cấp 2

🎧 Đang phát: Chương 232

Ầm ầm ầm!
Trịnh Anh xông vào trận chiến, chớp mắt đã đánh bay một đệ tử La Sát Môn tu vi Vũ Sư nhị trọng hệ Thủy.Kẻ này bị đám đệ tử Phi Linh Môn xông vào chém thành nhiều mảnh.
Từ Phục Quan nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, mặt mày tối sầm, cười lạnh:
– Tiểu tử, loại người như ngươi mà cũng dám mơ đối phó với ta sao?
Hắn ta nghĩ, Lục Thiếu Du mới mười bảy, mười tám tuổi, dù có tu luyện từ trong bụng mẹ cũng chẳng thể mạnh đến đâu.Từ Phục Quan hoàn toàn không coi Lục Thiếu Du ra gì, cho rằng đám đệ tử La Sát Môn bị thương dưới tay Lục Thiếu Du, chắc hẳn chỉ là đám Vũ Sư tầm thường.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt đáp:
– Đối phó với ngươi là đủ.
Trong lòng, Lục Thiếu Du âm thầm dặn dò Tiểu Long sẵn sàng chiến đấu.
Từ Phục Quan cười hiểm độc, khinh thường liếc nhìn Lục Thiếu Du:
– Khục khục, khẩu khí thật lớn, chỉ bằng loại nhãi ranh như ngươi? Đúng là không biết trời cao đất rộng!
Lục Thiếu Du không để tâm đến lời chế giễu của Từ Phục Quan, chậm rãi tiến lại gần, khóe môi cong lên, chân khí bắt đầu tuôn trào.Đối phương là Vũ Phách nhị trọng, còn Lục Thiếu Du mới chỉ là Vũ Sư nhị trọng.Lục Thiếu Du muốn thử xem có thể vượt cấp chiến đấu hay không.
Thấy Lục Thiếu Du tiến đến, ánh mắt Từ Phục Quan càng thêm lạnh lẽo, gã cảm nhận được luồng chân khí đang bộc phát từ người Lục Thiếu Du.
Từ Phục Quan lạnh nhạt nói:
– Ra là Vũ Sư nhị trọng, tiểu tử ngông cuồng, trước mặt ta, ngươi quá yếu!
Từ Phục Quan hét lớn:
– Tiểu tử, để ta cho ngươi biết sự khác biệt giữa Vũ Phách và Vũ Sư!
Từ Phục Quan thấy Trịnh Anh ở đằng xa đang hăng hái giết hai đệ tử La Sát Môn, cơn giận trong gã bùng nổ, chân khí hùng hồn bộc phát.Chân khí màu lam như hơi nước chấn động khiến không gian xung quanh rung rinh, nước bắn ra tung tóe.
Lục Thiếu Du vẻ mặt thản nhiên, nhưng trong lòng không dám khinh thường.Hắn lập tức kết thủ ấn, thi triển Khải Giáp Thanh Linh.Lớp vảy giáp màu vàng nhạt bao trùm khắp người Lục Thiếu Du.Hắn nhanh chóng tiến lên, thân thể nghiêng mình một cách kỳ dị.Một cột nước lớn cỡ nắm tay trẻ con, kèm theo tiếng gió rít sắc bén, xẹt qua mũi Lục Thiếu Du.Kình phong cường đại quét tới khiến Lục Thiếu Du cảm thấy rát da.
Lục Thiếu Du né tránh được đòn tấn công của Từ Phục Quan, lạnh nhạt nói:
– Chỉ có thế thôi sao?
Từ Phục Quan đánh hụt, không khỏi sửng sốt, gã không ngờ đối phương lại phản ứng nhanh như vậy.Nhìn thấy lớp vảy giáp trên người Lục Thiếu Du, mặt mày Từ Phục Quan càng thêm tối sầm.
Từ Phục Quan lẩm bẩm:
– Lại còn có loại vũ kỹ phòng ngự này?
Rồi gã lạnh lùng cười:
– Tiểu tử, tiếp chiêu!
Từ Phục Quan vận chuyển chân khí dưới chân, nhảy vọt lên cao.Kình khí cường đại tuôn trào, Từ Phục Quan kết ấn giữa không trung, trảo ấn sắc bén xuyên qua bao tay bay ra như đao phong xé rách không khí.Tiếng xé gió sắc bén vang lên, không gian rung động tạo thành những gợn sóng.
– Quả nhiên có chút kỳ dị.
Lục Thiếu Du nhìn đòn tấn công, nhớ lại lời Trịnh Anh trưởng lão nhắc nhở phải chú ý đến đôi bao tay của Từ Phục Quan.Quả nhiên đây là một món đồ vô cùng sắc bén, không hề tầm thường.
Lục Thiếu Du nhanh chóng lùi lại, một luồng sáng nhạt nhanh như tia chớp bay thẳng vào mặt Từ Phục Quan.
Từ Phục Quan biến sắc mặt, kêu lên:
– Con rắn nhỏ…!
Gã không ngờ con rắn nhỏ trên vai Lục Thiếu Du lại lao tới.Ban đầu gã không hề để ý đến con rắn này, giờ thấy tốc độ của nó quá nhanh khiến gã không khỏi giật mình.Trảo ấn lập tức thay đổi quỹ đạo tấn công, chém về phía Tiểu Long.
Vù vù vù!
Nhưng ngay lúc đó, thân hình Tiểu Long bỗng nhiên biến lớn, hóa thành một con quái vật dài hơn tám mươi thước.Thân thể to lớn cùng với ngọn lửa nóng rực xé tan không khí, cái đuôi khổng lồ quét ngang, đập mạnh vào trảo ấn của Từ Phục Quan.
Bùm!
Một tiếng nổ vang trời vọng khắp không gian, hoa lửa bắn tung tóe.Trảo ấn của Từ Phục Quan cào trúng đuôi Tiểu Long, tạo ra một vết nứt nông, tóe lửa.
Ngay sau đó, một lực lượng khổng lồ từ cái đuôi của Tiểu Long giáng thẳng vào tay Từ Phục Quan, khiến gã bị đánh bay ra phía sau, lùi lại mấy chục bước mới đứng vững.Từ Phục Quan kinh ngạc nhìn chằm chằm thân hình khổng lồ của Tiểu Long, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.Yêu thú này có thể biến lớn thu nhỏ, chỉ có yêu thú tứ giai mới làm được.Nhưng khí thế trên người nó lại không giống yêu thú tứ giai.
Tiểu Long nặng nề rơi xuống đất, đôi mắt tức giận trừng trừng nhìn Từ Phục Quan:
– Gri gri!
Vết cào trên vảy khiến Tiểu Long cảm thấy đau đớn.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Đôi bao tay này thật lợi hại.
Hắn biết rõ khả năng phòng ngự của Tiểu Long mạnh đến mức nào, vậy mà giờ đây vảy trên thân Tiểu Long cũng bị cào rách, chẳng trách Trịnh Anh trưởng lão lại bị cào nát cả da thịt.
– Con rắn nhỏ lại mạnh đến vậy sao?
Rất nhiều đệ tử Phi Linh Môn đều nhìn thấy Tiểu Long biến thành khổng lồ.Họ không ngờ con rắn nhỏ bé luôn quấn quanh vai chưởng môn lại có thực lực đối kháng trực tiếp với cường giả Vũ Phách.Nhìn Tiểu Long to lớn, mọi người đều kinh thán, đồ vật của chưởng môn quả nhiên không hề tầm thường.
Nhiều đệ tử kinh ngạc thốt lên:
– Chưởng môn thật là lợi hại!
– Hỏa Ảnh Chỉ!
Lục Thiếu Du không hề dừng lại, năm ngón tay mang theo hỏa diễm nóng cháy bắn ra, xé rách không gian, nhanh chóng lao về phía trước.
Từ Phục Quan kinh ngạc kêu lên:
– Vũ Giả song hệ!
Vừa rồi đối phương còn sử dụng chân khí thuộc tính Thổ, giờ lại là thuộc tính Hỏa.Thiếu niên này lại là Vũ Giả song hệ.
Từ Phục Quan hừ lạnh một tiếng:
– Hừ!
Ánh sáng lam lấp lóe trên chân Từ Phục Quan, gã biến mất.Năm đạo Hỏa Ảnh Chỉ đánh hụt, không trúng mục tiêu.
Lục Thiếu Du nhìn Từ Phục Quan đột ngột biến mất, con ngươi co rút lại, dường như hắn không hề bất ngờ.Quá trình rèn luyện trong sơn mạch Vụ Đô đã khiến phản ứng của Lục Thiếu Du đạt đến trình độ tâm thần hợp nhất, hắn nhanh chóng lùi lại.
Ngay khi Lục Thiếu Du vừa lùi lại, Từ Phục Quan như một bóng ma xuất hiện ngay sau lưng hắn.Trảo ấn xen lẫn kình phong cuồng bạo, thuộc tính Thủy ẩm ướt, cào mạnh vào lưng Lục Thiếu Du.Không gian rung động trực tiếp bị xé toạc, lực lượng của một trảo này vô cùng cường đại.
Cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp đang ập đến sau lưng, sắc mặt Lục Thiếu Du trở nên âm trầm.Hắn đã sớm kết ấn, một luồng năng lượng màu lục bắn ra từ phía sau lưng.
Lục Thiếu Du quát lớn:
– Mộc Lao Gia Tỏa!
Năng lượng màu lục nhanh như chớp bay ra, hư không rung động.Sắc lục chói lòa tràn ngập, năm cột gỗ thô to cỡ miệng chén xoay tít, bao quanh trảo ấn của Từ Phục Quan.Không khí bị đè ép kêu ù ù, khí thế cường đại đè xuống trảo ấn.
Từ Phục Quan giật mình kêu lên:
– Vũ Giả tam hệ, không ngờ lại là Vũ Giả tam hệ!
Vũ kỹ Mộc hệ, Hỏa hệ, Thổ hệ, thiếu niên này lại là một Vũ Giả tam hệ hiếm có.
Lúc này, nhờ có Trịnh Anh tham gia, đám đệ tử La Sát Môn đã bị giết sạch, chỉ còn lại hai Vũ Sư nhất trọng bị đám đệ tử Phi Linh Môn bắt giữ, không thể nhúc nhích.
Trong Phi Linh Môn có mười mấy đệ tử bất hạnh chết đi, khá nhiều người bị thương.Nếu không có Trịnh Anh tham gia, e rằng thương vong còn lớn hơn nữa.
Đám đệ tử Phi Linh Môn nhìn chằm chằm chưởng môn thi triển vũ kỹ Mộc hệ, vô cùng kinh thán.Vũ Giả tam hệ đối với họ là một khái niệm quá xa vời.
– Chưởng môn là Vũ Giả tam hệ, trời ạ!
Từ Phục Quan mặt mày tối sầm nói:
– Chỉ tiếc thực lực của ngươi còn quá yếu!
Song trảo tàn phá, trảo quang tuôn trào, xé rách không gian, xẹt qua những vệt sáng mờ ảo.

☀️ 🌙