Đang phát: Chương 231
Hà Tiêu im lặng, người có cánh kia cũng không để ý đến hắn mà liên tục bộc phát năng lượng, công phá Lưu Quang điện.
Khe không gian do người kia tạo ra lao đi với tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã ở trên đại điện.Nhưng rồi, nó dừng lại sau một tiếng gầm giận dữ.
“Thời Gian Tĩnh Chỉ!” Âm thanh từ Lưu Quang điện vọng ra, mang theo sự chế giễu, đắc ý và cả phẫn nộ.
Khe không gian nhanh chóng tan thành mây khói, chủ nhân của giọng nói cũng xuất hiện trên bầu trời.
“Ha ha ha, là ai đây? Té ra là thằng nhóc này! Đến đúng lúc lắm.” Lưu Quang biết người kia không ở trong Lĩnh vực Tinh thần, hẳn là nghĩ ở bên ngoài sẽ chiếm ưu thế hơn.
“Lâu ngày không gặp, thằng nhóc ngươi cũng mọc ra đôi cánh rồi cơ đấy.Ta không biết ngươi có phải đồ ngốc không, đã là Thần Vương rồi còn dùng cánh để bay.Ha ha ha!!!” Lưu Quang cười lớn, chẳng bận tâm đến đôi cánh màu vàng kia.
Lưu Quang tiếp tục:
“Ngươi đến đúng lúc thật đấy, ta còn đang sai người truy lùng tin tức của các ngươi, ai ngờ ngươi tự động đến chịu chết.Hừ hừ! Ta thấy ngươi ngu ngốc, nhưng lại khâm phục dũng khí của ngươi, dù sao dũng khí đó cho ta cơ hội báo thù! Ha ha ha.”
“Bớt nhảm! Là Thiên Tôn mà nói nhiều vậy!” Người mang cánh vàng chính là Huống Thiên Minh sau sáu lần biến thân.Biến thân không chỉ thay đổi hình dạng, mà tính cách cũng trở nên thẳng thắn hơn.
Huống Thiên Minh vốn định đến Thiên Tôn thành tìm Chu Viêm, nhưng trên đường nghe được tin tức về Lưu Quang.Người ta bàn tán Tần Tư, Hồng Quân chỉ biết trốn chui trốn nhủi, không đáng để Lưu Quang tìm đến tranh đấu.
Huống Thiên Minh nghe xong thì giận tím mặt.Vốn không quan tâm đến chuyện Thiên Tôn, nhưng Lưu Quang từng gây hấn với họ, nay lại nghe những lời này càng khiến Huống Thiên Minh căm phẫn.Thế là hắn đổi hướng đến Lưu Quang điện.
“Hừ hừ! Ta vẫn tò mò! Có phải các ngươi ở trong khu vực kỳ quái kia thì mạnh hơn không?” Lưu Quang bị Huống Thiên Minh nhục mạ thì nổi giận: “Một Thần Vương nhỏ bé, trước mặt ta chỉ là con kiến!”
“Ai là kiến, đánh rồi biết!” Huống Thiên Minh đột nhiên lóe lên, xuất hiện bên cạnh Lưu Quang.
Trong Lĩnh vực Tinh thần, Tần Vũ, Lôi Vệ và Tần Tư đang ở nơi bế quan của Hồng Quân uống rượu, trò chuyện.
“Ừm?” Tần Vũ đang uống thì nhíu mày, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, vui vẻ uống rượu: “Bằng hữu của Tiểu Sương gần đạt tới cảnh giới Thiên Tôn, thậm chí còn hơn cả Thiên Tôn nữa.Nhưng có một điểm không tốt, Thiên Tôn kia mới lĩnh ngộ Thời Gian Đảo Thối pháp tắc, lại có Thiên Tôn linh bảo trợ giúp, không dễ đối phó.Thôi thì cứ để hắn gặp rắc rối một phen!” Tần Vũ nghĩ vậy, nhưng vẫn âm thầm chú ý, quyết định sẽ ra tay nếu có biến cố.
“Bá phụ! Có chuyện gì sao?” Băng Nghiên đang yêu đương nên rất nhạy cảm, đặc biệt là với cha của Tần Tư.
Tần Vũ vẫn im lặng uống rượu, rồi trả lời:
“Không có gì!” Trong lúc uống rượu, hắn dùng lực lượng ngăn cách khu vực chiến đấu của Huống Thiên Minh, tránh Chưởng khống giả Tử giới phát hiện.
“Vâng!” Băng Nghiên biết Tần Vũ không muốn nói nên không hỏi thêm, nhưng vẻ mặt vẫn có chút lo lắng.
“Hắc hắc! Nghiên nhi đừng lo, lão Huống không sao đâu.” Tần Tư tuy có vẻ ngoài ngốc nghếch, nhưng phân tích mọi chuyện rất sắc sảo.
“Hả? Chuyện gì vậy?” Mọi người lo lắng hỏi.
Tần Vũ định trả lời, Tần Tư đã nhanh nhảu:
“Hắc hắc, mọi người đừng lo! Nói cho mọi người biết, cha ta rất mạnh đấy.”
Tần Vũ mỉm cười uống rượu, không nói gì thêm.
Trên bầu trời Lưu Quang điện, Huống Thiên Minh đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lưu Quang, tấn công với tốc độ cực nhanh.
Lưu Quang vẫn mỉm cười đứng yên, coi đối phương chỉ là con kiến, chẳng để ý đến công kích của Huống Thiên Minh.”Thời Gian Tĩnh Chỉ!” Khi đao sắp chạm vào người, Lưu Quang nhanh chóng rút kiếm chém tới Huống Thiên Minh.
Hai vũ khí chạm vào nhau, thời gian như ngừng lại.
Huống Thiên Minh bị một khe không gian cắt đôi.Đó là do ảnh hưởng của Thời Gian Tĩnh Chỉ.
“Hừ! Một Thần Vương nhỏ bé.” Lưu Quang khinh thường, Thần Vương nào có thể đỡ được chiêu thứ hai của hắn?
“Sao?” Sắc mặt Lưu Quang bỗng nghiêm trọng, vì hắn thấy Huống Thiên Minh bị cắt làm đôi đang từ từ biến mất.Nhưng không phải biến thành năng lượng xám sau khi chết, mà là…tàn ảnh!
Tàn ảnh biến mất, Huống Thiên Minh cũng biến mất theo, như chưa từng xuất hiện ở đây.
Lưu Quang dùng thần thức truy tìm, nhưng không thấy đâu cả.Như thể Huống Thiên Minh đã bị Lưu Quang chém thành tro bụi.
Sắc mặt Lưu Quang càng thêm ngưng trọng, vì hắn biết một kiếm đó chưa đủ.Hắn không nắm rõ thông tin về Huống Thiên Minh, nên không dám vọng động dù đối phương chỉ là Thần Vương.
“Vụt vụt!” Trong khi Lưu Quang tìm kiếm tung tích của Huống Thiên Minh, Huống Thiên Minh như biết Lưu Quang đang lo lắng nên xuất hiện trước mặt, bên trái, bên phải, phía trên, bên dưới, vô số Huống Thiên Minh xuất hiện, che kín không gian.Như thể Lưu Quang có thể đánh trúng bất cứ đâu, cũng như ngăn chặn mọi đường lui của hắn.
“Đây là…” Lưu Quang choáng váng, vì hắn dùng mắt thường nên không thể phân biệt thật giả.Dùng thần thức cũng không cảm nhận được gì, như thể trước mắt chỉ là ảo ảnh.
Nhưng Lưu Quang không dám khinh thường, vì mỗi Huống Thiên Minh đều mang sát ý nồng đậm.Chứng tỏ chân thân của Huống Thiên Minh có thể xuất hiện bất cứ đâu.
Tần Vũ trong Lĩnh vực Tinh thần đang uống rượu mỉm cười: “Không ngờ hắn có khả năng phân thân vô hạn.Có lẽ đôi cánh còn khủng khiếp hơn.Ha ha, ta đã đánh giá thấp hắn rồi, trận chiến này ai thắng ai thua còn chưa biết!”
Tần Vũ cảm nhận được dù Lưu Quang có dùng thần thức cũng không phân biệt được thật giả, vì mỗi Huống Thiên Minh đều là thật, thực lực không khác chân thân là mấy, chỉ là không có linh hồn.
Nói cách khác, càng chiến đấu kịch liệt, càng phát ra nhiều năng lượng, Huống Thiên Minh càng có thể thi triển nhiều phân thân hơn, vô cùng vô tận.
Hơn nữa, chỉ có Tần Vũ biết chân linh Huống Thiên Minh lúc này đã hóa thành hư ảo, dung hợp với đám mây trên bầu trời.
Có thể nói, ngoài Chưởng khống giả ra, không ai có thể uy hiếp Huống Thiên Minh.Trước mặt Thiên Tôn, Huống Thiên Minh có thân thể bất tử, nếu chiến đấu tốt có thể giết chết Lưu Quang.
Trên bầu trời Lưu Quang điện, Lưu Quang kinh hãi nhìn xung quanh vô số Huống Thiên Minh, cẩn thận đề phòng.
Một lát sau, Lưu Quang nổi giận gầm lên, đánh về phía một Huống Thiên Minh, đồng thời nghiền nát một mảnh không gian trước mặt.Hắn hy vọng chân thân Huống Thiên Minh ở trong đám đó, có thể bị một chiêu đánh chết.
Nhưng Lưu Quang càng kinh ngạc hơn khi khe không gian kia lại xuất ra vô số năng lượng xám bay về phía Huống Thiên Minh, khiến cho kim quang trên người Huống Thiên Minh càng thêm chói mắt.
Tần Vũ đang dùng thần thức quan sát và uống rượu thoáng dừng lại một chút, rồi mỉm cười: “Thú vị, Thiên Tôn này gặp rắc rối lớn rồi!”
Lưu Quang cũng chú ý tới điểm này, hắn cảm giác được vô số Huống Thiên Minh mang đến áp lực rất lớn.Chỉ là hắn không hiểu vì sao đối phương luôn biết trước đòn tấn công của mình.
Suy nghĩ một chút, Lưu Quang liên tục sử dụng các loại pháp tắc: “Thời gian gia tốc! Thời gian tĩnh chỉ! Thời gian đảo thối! Không gian phá toái! Thuấn di!”
Sau một hồi náo loạn, Lưu Quang kinh ngạc phát hiện không một Huống Thiên Minh nào chết, đừng nói là giết chết, ngay cả làm bị thương cũng không, thậm chí một sợi lông cũng không lay động.
