Đang phát: Chương 2303
Lão già cuống cuồng bỏ chạy, miệng không ngừng van xin:
“Ta có nói muốn lấy mạng ngươi đâu, chỉ là ta đang buồn chán, muốn chơi đùa với ngươi một chút thôi mà.Sao ngươi lại chạy chứ?”
Cô gái kia dịu dàng nói.
“Ồ, có yêu thú đến.”
Cô gái áo đỏ vừa dứt lời, ánh mắt liền thay đổi, nhìn về phía trước.
“Các vị, cứu mạng! Ta là Ngộ Linh Tôn Giả của Nguyệt Long Các.Chắc chắn sẽ hậu tạ!”
Lão già đang chạy trối chết lúc này cũng nhìn thấy một đầu yêu thú phi hành khổng lồ đang bay tới, lập tức hét lớn cầu cứu.Người cưỡi yêu thú phi hành phần lớn là nhân loại.Trong Linh Hoàng Nhai này gặp được nhân loại, hắn không quan tâm là tốt hay xấu, mở miệng ra lập tức cầu cứu.Giữ mạng vẫn quan trọng hơn.
“Ca ca, là người của Nguyệt Long Các.”
Phía trước vang lên tiếng nói lớn, ánh mắt Lục Tâm Đồng biến đổi, trong mắt hiện lên vẻ lạnh nhạt.Nàng không có ấn tượng tốt đẹp gì với Nguyệt Long Các này.
*Vút*
Trong nháy mắt, Ngộ Linh Tôn Giả đã tới trước Thiên Sí Tuyết Sư.Khi nhìn thấy Thiên Sí Tuyết Sư khổng lồ, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, không biết là vì cảm nhận được khí tức bát giai của nó hay là nhớ tới chuyện gì đó.
“Này, ta sắp đuổi kịp ngươi rồi.”
Sau lưng lão già lại vang lên thanh âm của cô gái áo đỏ.Thanh âm thanh thúy và đáng yêu, nhưng rơi vào tai lão già kia lại là âm thanh đòi mạng.
“Cứu mạng!”
Ngộ Linh Tôn Giả lúc này không quản được nhiều nữa, trực tiếp lao về phía Thiên Sí Tuyết Sư.
“Nếu dám tiến lên một bước, ngươi nhất định sẽ chết.”
Một tiếng quát lạnh lùng từ miệng Lục Tâm Đồng vang lên.Lúc này Thiên Sí Tuyết Sư cũng dừng lại, thân thể khổng lồ xoay quanh trên không trung.
*Vút*
Ngộ Linh Tôn Giả quả nhiên dừng lại, thanh âm này khiến toàn thân hắn run lên.Hắn cũng là Tôn cấp, không khó để phát hiện ra lúc này có một cỗ khí tức mạnh mẽ hơn hắn nhiều đang bao phủ lấy hắn, cho nên lời vừa rồi chỉ sợ không phải nói đùa.
“Này, ngươi mau chạy đi.Nếu không trốn, ta sẽ đốt ngươi thành tro bụi.”
Chỉ trong chớp mắt, cô gái áo đỏ đã đuổi kịp, mang theo một cỗ khí tức nóng bỏng nhàn nhạt.Mái tóc màu đỏ phiêu đãng, dung nhan tuyệt mỹ, ánh mắt biến ảo.Thân thể uyển chuyển, đôi chân thon dài khiến người khác nhìn vào vô cùng hấp dẫn, động lòng người.
“Ồ!”
Lục Thiếu Du nhìn cô gái áo đỏ trên không trung, ánh mắt khẽ rung động.Cô gái này quả thực khiến người ta kinh diễm, thoạt nhìn mười tám mười chín tuổi.Tuổi tác không kém Lục Tâm Đồng bao nhiêu, cả hai đều xinh đẹp, nhưng phong thái lại hoàn toàn khác nhau.
Nhìn cô gái áo đỏ, Lục Thiếu Du không khỏi nhớ tới Lữ Tiểu Linh.
Nhưng thứ khiến Lục Thiếu Du kinh ngạc lúc này không phải là dung nhan cùng thân hình nóng bỏng của cô gái tóc đỏ này.Về độ nóng bỏng, Lữ Tiểu Linh, Vân Hồng Lăng đều vô cùng nóng bỏng.Về dung nhan, Bạch Linh, Cảnh Văn, Vô Song đều tuyệt mỹ.Nếu nói cô gái tóc đỏ này có điểm gì quen thuộc thì chính là sự đáng yêu, ánh mắt giảo hoạt, có chút tương tự với Lục Tâm Đồng.
“Bát giai trung kỳ, khí tức này có chút quen thuộc.”
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, khí tức của cô gái áo đỏ kia tuy rằng đã được thu liễm, nhưng trong lúc vô hình vẫn có khí tức chấn động khiến Lục Thiếu Du có thể cảm nhận được thực lực của cô gái này đã đạt tới bát giai trung kỳ.Quan trọng nhất là khí tức quanh thân cô gái này khiến Lục Thiếu Du có cảm giác quen thuộc.
Thanh âm của cô gái áo đỏ vừa dứt, Ngộ Linh Tôn Giả lập tức định tiến lên.
“Đứng lại, tiến lên một bước ngươi sẽ chết.”
Lục Tâm Đồng vẫn nhìn về phía trước, ánh mắt chăm chú nhìn vào cô gái tóc đỏ.Đôi mắt dễ thương biến ảo, dường như cũng rung động vì cô gái trước mặt.Tuổi tác của hai người không chênh lệch nhiều khiến trong lòng Lục Tâm Đồng có chút khó chịu.
Ngộ Linh Tôn Giả nghe vậy không dám nhúc nhích nữa.Trực giác mách bảo hắn rằng hai cô gái tuyệt mỹ này hắn không thể trêu vào.
“Hừ.”
Cô gái tóc đỏ thấy Lục Tâm Đồng đối nghịch với mình, đôi mắt dễ thương lập tức nhìn về phía Lục Tâm Đồng, ánh mắt biến ảo, dường như cũng kinh ngạc vì dung nhan của đối phương.Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, sau khi hừ nhẹ một tiếng lại nhìn Ngộ Linh Tôn Giả nói:
“Nếu không tiến lên phía trước thì ngươi nhất định sẽ chết.”
“Nếu như ngươi dám tiến lên nửa bước, ngươi lập tức chết ngay.”
Lục Tâm Đồng không cam lòng yếu thế.
“Này, nhân loại nhà ngươi có ý gì? Nhất định phải đối đầu với ta sao?”
Cô gái tóc đỏ rốt cuộc không nhịn được, mắt nhìn Lục Tâm Đồng, hai tay chống eo, ánh mắt có chút giận dữ.
“Ngươi có thể lùi.”
Lục Tâm Đồng yêu kiều quát lên một tiếng, hoàn toàn không chịu nhường bộ.
Chuyện này khiến Lục Thiếu Du cùng Tiểu Long nhìn nhau, không biết vì sao Lục Tâm Đồng lại đấu khẩu với cô gái tóc đỏ kia, còn không chịu nhường bộ, đây dường như không giống với tính cách thường ngày của Lục Tâm Đồng.
Ngược lại, ánh mắt Huyền Hạo khẽ đổi, có chút vui vẻ nhìn cô gái tóc đỏ.
“Hừ, ngươi tránh ra cho ta thì đúng hơn.”
Cô gái tóc đỏ chống nạnh, ánh mắt chăm chú nhìn vào Lục Tâm Đồng, cũng không chịu nhường bộ.
“Vậy thì được thôi.”
Ánh mắt Lục Tâm Đồng lóe lên, thân ảnh xinh đẹp chợt nhảy lên, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước Thiên Sí Tuyết Sư, thân thể lăng không đứng thẳng.Y phục trên người tung bay, lúc này nàng đã không còn là một đứa trẻ khi trước, mà đã hoàn toàn trổ mã, trở thành một cô gái xinh đẹp, duyên dáng tựa tiên.
Lục Tâm Đồng nhìn Ngộ Linh Tôn Giả nói:
“Nếu nàng muốn giết ngươi thì ngươi cứ tới đi.Ta đảm bảo nàng không giết được ngươi.”
“Đa tạ.”
Ngộ Linh Tôn Giả lập tức thở phào một hơi, tuy rằng thiếu nữ này tuổi không lớn, nhưng hắn có thể cảm nhận được rõ ràng khí tức của thiếu nữ này mạnh hơn hắn.Cho nên khi thiếu nữ này mở miệng muốn bảo vệ hắn, hắn cảm kích không thôi, lập tức đi tới bên cạnh Lục Tâm Đồng.
“Này, nhà ngươi có ý gì vậy? Ta đang lấy hắn để tiêu khiển, nếu như ngươi dám nhúng tay vào, ta sẽ không khách khí với ngươi.”
Cô gái tóc đỏ hằm hằm nhìn Lục Tâm Đồng.
Lục Tâm Đồng liếc nhìn cô gái áo đỏ, lại nhìn Ngộ Linh Tôn Giả bên cạnh nói:
“Ngươi vừa nói ngươi là người của Nguyệt Long Các?”
“Đúng vậy, ta là trưởng lão Nguyệt Long Các.Đa tạ tiểu thư cứu giúp, ngày khác chúng ta sẽ hậu tạ.”
Ngộ Linh Tôn Giả nghe Lục Tâm Đồng nói vậy, còn tưởng rằng Nguyệt Long Các có mặt mũi lớn.Ngẫm lại cũng đúng, trên đại lục này ai mà không nể mặt Nguyệt Long Các vài phần.
