Đang phát: Chương 23
Khuôn mặt Đinh Bố Nhị lộ rõ vẻ sùng kính:
– Đương nhiên rồi, đó là Hàn Ngưng tiểu thư, con gái của Hàn Lão Quận Công.Toàn bộ Thừa Vũ Quốc này, ai chẳng biết tiếng nàng là một thiên tài.Linh căn của tiểu thư thuộc hàng thượng phẩm, ba năm trước lão quận công đã đưa nàng đến kinh đô Trường Lạc để khai linh.Nghe nói vừa khai linh đã xuất hiện bảy đạo linh lạc, giờ đã Thác Mạch tầng năm, chắc phải có hơn hai mươi đạo rồi.Nếu không phải chờ đợi đại hội Dược Tiên Môn lần này, tiểu thư đã sớm bái nhập tông môn từ ba năm trước rồi.
Mạc Vô Kỵ gật gù, chuyện về linh lạc hắn đã từng nghe qua.Số lượng linh lạc càng nhiều sau lần khai linh đầu tiên thì tiền đồ càng xán lạn.Linh căn càng tốt, số lượng linh lạc xuất hiện càng nhiều.Còn hắn, phàm căn vô dụng, đến linh căn còn chẳng có, đi khai linh một lần cũng chẳng được linh lạc nào.
– Vậy tại sao phải chờ đợi Dược Tiên Môn? Chẳng phải bái nhập tông môn từ ba năm trước sẽ tốt hơn sao?
Mạc Vô Kỵ khó hiểu hỏi.Hắn cho rằng, việc tu luyện trong tông môn và ở nhà sẽ khác biệt rất lớn.Nếu Hàn Ngưng bái nhập tông môn từ ba năm trước, có lẽ giờ đã vượt xa Thác Mạch tầng năm rồi.
Đinh Bố Nhị cười hắc hắc, vẻ mặt ra vẻ ta đây biết tuốt, vỗ vai Mạc Vô Kỵ giọng thuyết giáo:
– Ngươi không hiểu rồi, những đại tông môn chân chính chỉ tuyển đệ tử trong đại hội Dược Tiên Môn thôi.Ba năm trước tiểu thư có bái nhập tông môn thì cũng chỉ là mấy môn phái nhỏ lẻ mà thôi.Làm sao so sánh được với công pháp tu luyện và tài nguyên của đại tông môn chứ?
“Thì ra là vậy”, Mạc Vô Kỵ gật gù đồng tình.Chuyện này cũng giống như so sánh giữa một trường đại học danh tiếng và một trường làng nhàng, rõ ràng tài nguyên giáo dục khác nhau một trời một vực.
– Lão quận công phái ta đến đây là để làm tùy tùng cho tiểu thư, cùng nàng đến kinh đô tham gia đại hội Dược Tiên Môn.Bố Nhị, bao giờ thì ta được gặp tiểu thư?
Mạc Vô Kỵ chủ động hỏi.
Đinh Bố Nhị lắc đầu:
– Vô Kỵ lão đệ, lão quận công chỉ an ủi ngươi thôi.Những người được đi theo tiểu thư đến kinh đô tham gia Dược Tiên Môn đều do chính nàng lựa chọn.Tiểu thư còn chẳng biết mặt mũi chúng ta ra sao, sao có thể chọn ta và ngươi được.Mà nói thật, cơ hội của ta còn cao hơn ngươi một chút, dù sao ta cũng là người trong phủ, lại là lính canh cổng, đôi khi tiểu thư còn liếc nhìn ta một cái.
Lòng Mạc Vô Kỵ chùng xuống, nếu việc chọn người của Hàn Ngưng là như vậy, thì đúng là hắn khó có cơ hội thật.
Đinh Bố Nhị vỗ vai Mạc Vô Kỵ, tỏ vẻ thông cảm rồi rời đi.
“Không được, mình đến đây chính là để được đến kinh đô.Nếu đúng như lời Đinh Bố Nhị, thì dù phải dùng mọi thủ đoạn, mình cũng phải tìm Hàn Thịnh An mới được.”
“Nhưng khoan đã, cứ chờ đến ngày mai, mình sẽ đi giao hảo với mọi người trong Hàn Phủ, dù sao giờ mình cũng có tiền.”
Tiễn Đinh Bố Nhị xong, Mạc Vô Kỵ ngả lưng xuống giường ngủ thiếp đi.Từ khi bắt đầu uống dược dịch Thác Mạch, hắn đã không được nghỉ ngơi tử tế.Tối qua lại thức trắng đêm, có thể trụ đến giờ đã là quá sức.
…
Trời còn chưa sáng hẳn, tiếng chuông tập hợp đã vang lên khắp Hàn Phủ.Các hộ viện vội vàng thức dậy, nhanh chóng rửa mặt rồi chạy đến thao trường tập hợp.
Mạc Vô Kỵ thực sự quá mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời.Dù nghe thấy tiếng chuông, hắn cũng không buồn nhấc mình dậy.
Chỉ nửa nén hương sau, hơn một trăm hộ viện võ giả đã tập trung đông đủ tại thao trường.
“Kha…kha…”
Tiếng vó ngựa đều đặn vang lên từ ngoài sân, một thiếu nữ mặc áo đỏ cưỡi một con tuấn mã đỏ cao lớn tiến vào.Nhìn từ xa, cứ như một ngọn lửa rực rỡ từ từ tiến đến.Phía sau nàng còn có một thiếu nữ áo lam cưỡi ngựa vàng.
– Bái kiến Ngưng tiểu thư!
Đám hộ viện đồng thanh hô lớn, ai nấy đều biết người đến là Hàn Ngưng tiểu thư, người được sủng ái nhất của Hàn Phủ.
Ánh mắt Hàn Ngưng lướt qua hơn trăm người, sau mười mấy giây mới chậm rãi nói:
– Hôm nay ta phải đi Lôi Vụ Sâm Lâm, cần chọn mười người hộ vệ.Ai biểu hiện tốt, ba tháng sau có thể theo ta đến kinh đô Trường Lạc dự đại hội Dược Tiên Môn.
Nghe nói chỉ cần biểu hiện tốt là có thể theo tiểu thư đến kinh đô Trường Lạc, hơn một trăm hộ viện lập tức tinh thần gấp bội, ai nấy đều ưỡn ngực, mong được tiểu thư chọn đi Lôi Vụ Sâm Lâm, lọt vào mắt xanh của nàng.Dù Lôi Vụ Sâm Lâm có nguy hiểm đến đâu cũng không thể ngăn cản sức hút của kinh đô.
– Ai là Mạc Vô Kỵ?
Hàn Ngưng đột nhiên hỏi.
Hơn trăm hộ viện im phăng phắc, nửa ngày không ai trả lời, hầu như không ai biết Mạc Vô Kỵ là ai.
Sắc mặt Hàn Ngưng có chút khó coi, nàng lớn tiếng hỏi lần nữa:
– Mạc Vô Kỵ có mặt ở đây không?
Đinh Bố Nhị vội vàng đứng ra lắp bắp:
– Thưa tiểu thư, Mạc Vô Kỵ mới đến hôm qua, chắc còn chưa quen thuộc…
Nghe Đinh Bố Nhị nói, sắc mặt Hàn Ngưng càng thêm khó coi:
– Tất cả chạy cho ta một trăm vòng quanh thao trường, đến khi nào Mạc Vô Kỵ đến thì thôi, ai tụt lại phía sau trừ một tháng lương.
Một gã đàn ông vạm vỡ đứng đầu hàng hạ giọng, vẻ giận dữ nói với một võ giả bên cạnh:
– Thường Hoành Tài, ngươi mau đi lôi thằng nhãi đó đến đây, đồ vương bát đản.
– Dạ!
Một gã đàn ông mặt dài mũi đen hung hãn đáp lời rồi vội vã chạy khỏi thao trường.
…
“Ầm ầm!”
Mạc Vô Kỵ bị tiếng đập cửa dồn dập đánh thức, hắn mở mắt, trời vừa mới tờ mờ sáng.
Ngoài cửa vẫn có người dùng sức đấm đá, chứ không phải gõ cửa bình thường.
“Không thể nào, chỉ là một gia đinh thôi mà cũng phải dậy sớm hơn gà sao?”
– Chuyện gì vậy?
Mạc Vô Kỵ mở cửa, giọng có chút bực bội.
– Ngươi là người mới đến phải không? Tại ngươi mà tất cả chúng ta đều bị tiểu thư phạt đấy.Mau đến thao trường tập hợp đi, nhanh lên!
Đứng trước cửa là một gã đàn ông tướng mạo hung hãn, mặt dài mũi đen.
Mạc Vô Kỵ nhận ra người này, hôm qua Đinh Bố Nhị giới thiệu, hắn có mặt ở đó.Một hộ viện của Hàn Phủ, tên là Thường Hoành Tài.
Mạc Vô Kỵ cau mày hỏi:
– Trời còn chưa sáng hẳn, rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Bị một hộ viện làm phiền giấc ngủ, hắn cảm thấy rất khó chịu, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
– Tiểu thư hôm nay phải đi Lôi Vụ Sâm Lâm, đang chọn người đấy.Ngươi mới đến đây mà dám không nghe lệnh tập hợp.Thảo nào có người bảo ngươi kiêu ngạo, quả nhiên không sai.
Thường Hoành Tài trừng mắt nhìn Mạc Vô Kỵ, giọng lạnh lùng.
“Tiểu thư của Hàn Phủ chẳng phải là Hàn Ngưng sao? Trước kia mình còn tìm mọi cách để gặp Hàn Ngưng, bây giờ nàng lại phải đi Lôi Vụ Sâm Lâm và đang chọn tùy tùng, chẳng phải đây chính là cơ hội của mình sao?”
Mạc Vô Kỵ cuối cùng cũng hiểu ra, vội vàng nói:
– Chờ ta một chút, ta sẽ đến ngay.
Nói xong, Mạc Vô Kỵ vội vàng rửa mặt rồi cùng Thường Hoành Tài gần như là chạy đến thao trường.
– Đúng rồi, Thường huynh, vừa rồi ngươi nói có người bảo ta kiêu ngạo? Hình như ta mới đến tối qua thôi mà?
Lúc này Mạc Vô Kỵ mới nhớ đến lời của Thường Hoành Tài.
Thường Hoành Tài chẳng thèm đáp lời Mạc Vô Kỵ, càng bước nhanh hơn.
– Ngươi là Mạc Vô Kỵ, kẻ đến cả Diêu Khang của Lễ bộ cũng không coi vào đâu sao?
Mạc Vô Kỵ vừa đến thao trường, một giọng nói thanh thúy nhưng đầy giận dữ đã gọi hắn lại.
