Đang phát: Chương 23
Chứng kiến hành động của Aragon, Tả Đình Y bình tĩnh nói: “Xem ra ngươi muốn đánh một trận rồi.”
“Hắc, đại danh Tả huynh vang danh đã lâu, bất quá ta cũng không muốn đến ban kỉ luật, lần này chỉ đành đắc tội.” Aragon ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại chửi thầm.
Tả Đình Y không nói gì thêm, lùi lại một bước, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, chỉ có trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo rồi biến mất.
Lúc này Hồng Đào cũng khó xử, bên cạnh Aragon có một người cực kỳ lợi hại, không hề kém cạnh hắn.Qua lần giao thủ vừa rồi, Hồng Đào biết mình đã gặp phải cao thủ.Dân tạp tu phải rèn luyện giác quan rất nhiều, tạp tu càng lợi hại thì giác quan càng cao, điều này khiến họ có trực giác cực kỳ nhạy bén với đồng loại.Mà dân tạp tu của Khổ Tịch Tự thì lại càng đáng sợ hơn, nghe nói họ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể hiểu rõ thực lực của đối phương.
Số lượng học viên tại Khổ Tịch Tự là ít nhất trong sáu học phủ lớn, bình thường rất ít khi gặp được, cho nên lời đồn này khó mà biết thật giả.Nhưng tên tạp tu bên cạnh Aragon lại mang đến cảm giác nguy hiểm rất lớn cho Hồng Đào.Dù vừa rồi hai người chỉ va chạm trong khoảnh khắc nhưng cũng đủ để hắn phán đoán ra được.
Do đó, hắn không đủ sức để hỗ trợ những người khác.Tả Đình Y thì hắn không lo lắng, ở trường này chưa có ai dám làm hại đến một sợi tóc của hắn.Hắn tin chắc, Aragon dù lớn gan đến đâu cũng biết suy tính thiệt hơn, chắc chắn sẽ không đụng đến Tả Đình Y.Hồng Đào lo lắng cho hai học viên và Mạn Tư Doanh trong phòng học.
Mặc dù tên tạp tu lợi hại kia bị hắn ngăn cản, nhưng đám ăn chơi bên Aragon người đông thế mạnh.Mà nhìn thể hình hai học viên kia thì có lẽ cũng không có bao nhiêu sức lực.
Trần Mộ bước lên một bước, che chở Mạn Tư Doanh ở phía sau, tay kia cầm một cái ghế dài.
Lôi Tử cũng hiểu ý, thản nhiên cầm lấy một cái ghế.
Thế giới của trẻ lang thang rất tàn khốc, có thể sống sót đến giờ mà chưa từng đánh nhau thì đúng là chuyện cổ tích.Bất kể là đấu tay đôi hay đánh hội đồng, những tên côn đồ đường phố trước kia đều là đối thủ của hai người.Về khoản này, họ có kinh nghiệm đầy mình.
Mỗi người cầm một cái ghế trên tay, một cỗ khí thế hung hãn đột nhiên bộc phát.
Lôi Tử cắn môi, mặt bắt đầu trở nên dữ tợn.Trần Mộ dù không thay đổi vẻ mặt nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ lạnh lùng.
Không cần nói lời nào, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Tiên hạ thủ vi cường!
Đánh nhau kiểu côn đồ không cần nhiều lời…Trần Mộ giơ ghế lên cao, bất ngờ vung mạnh!
“Phanh”, cú đánh trúng đầu một công tử.
Chiếc ghế gỗ vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ, trên tay Trần Mộ chỉ còn lại một chân ghế, vô số mảnh vỡ rơi tứ tung.Người bị đánh không ngờ đối phương không cho mình cơ hội dọa dẫm, bất ngờ ra tay nên không kịp phòng bị, trúng một đòn nặng.
Đầu bê bết máu, hắn kêu thảm một tiếng, mắt trợn trắng, ngã ngửa ra sau.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Lôi Tử cũng không chịu kém cạnh, hét lên một tiếng, xoay chiếc ghế trên tay.
“Ba!”, lại một tiếng trầm đục vang lên, kèm theo một tiếng la thảm thiết, một công tử mặt đầy phấn son như vừa bị đổ tương lên, ôm mặt đau đớn giãy giụa trên mặt đất.
Ngoại trừ Trần Mộ và Lôi Tử, tất cả mọi người đều cảm thấy ớn lạnh.
Ngay cả Tả Đình Y cũng không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.Từ trước đến giờ họ chỉ so sánh gia thế, tài sản, có đánh nhau cũng là sai thuộc hạ làm, có bao giờ chứng kiến cảnh tàn nhẫn đầy mùi máu tanh như vậy?
Đám người kia từng bước lùi lại phía sau.
Cùng lúc đó, một tiếng thét chói tai của một cô gái vang lên sau lưng Trần Mộ, gần như đâm thủng màng nhĩ mọi người.Mạn Tư Doanh hoảng sợ nhìn những gì đang diễn ra trước mắt.
Trái lại, Trần Mộ và Lôi Tử vẫn không nhúc nhích, hai người thản nhiên ném chân ghế gãy xuống, rồi tự mình cầm một chiếc ghế khác.
Trong lòng Lôi Tử thở phào nhẹ nhõm, đám công tử này nhìn qua thì đông người, nhưng hóa ra lại là một lũ nhát gan.Nếu hắn biết trong đám người này có một tên tạp tu chỉ cần vung tay là có thể tiêu diệt bọn họ, hắn đã chẳng thèm nhìn ai, kéo Trần Mộ chạy trối chết rồi.
Hai người hiểu rõ khi đánh nhau nên làm gì, vẻ mặt càng thêm bình tĩnh, như thể đang làm một việc rất bình thường.Đám người bên Aragon thấy vậy lại càng cảm thấy hai người quá tàn nhẫn, trong lòng nhất thời khiếp đảm.
“Sao? Không ai lên nữa à?” Lôi Tử nhíu mày, tay phải cầm ghế đập mạnh xuống bàn.”Ầm!”, lần này càng khiến đám người kia thêm hoảng sợ.
Hai tên kia là đồ điên! Trong lòng mọi người đều nghĩ như vậy, nhớ đến việc họ ra tay tàn nhẫn, đặc biệt là tên công tử bị đập vào mặt, ai cũng cảm thấy mặt mình ngứa ran, đưa tay lên gãi mới phát hiện toàn là mồ hôi.
Trần Mộ không nói gì, từng bước tiến lên.
“Xoát”, đám người Aragon đồng loạt lùi lại một bước, chỉ có một mình tên tạp tu kia đứng im tại chỗ.Lúc này hắn không hề để ý đến Trần Mộ và Lôi Tử, tất cả sự chú ý đều dồn vào Hồng Đào.Trong mắt hắn, hai tên kia chỉ là côn đồ đường phố, Hồng Đào mới thật sự nguy hiểm!
Hắn mới là người đáng chú ý nhất!
Bây giờ tên tạp tu này hơi hối hận, bởi vì hắn không nhìn ra được trình độ của Hồng Đào, vừa rồi cũng không dùng toàn lực nên mới rơi vào thế bị động.
Hắn nghĩ bên đối phương mạnh nhất là Hồng Đào, nếu kiềm chế được Hồng Đào thì chắc chắn ông ta không thể ra tay.Trong trường hợp đó, bên hắn người đông thế mạnh, có thể nói là chiếm hết ưu thế.
Nhưng hắn không ngờ rằng một đám đông như vậy lại không đánh lại hai tên côn đồ.
Quả là một lũ vô dụng!
Giờ hắn cũng chẳng còn cách nào, giống như Hồng Đào, hắn cũng khó ra tay, qua lần giao thủ vừa rồi hắn biết đối phương chắc chắn không yếu hơn mình.Nếu hai người đánh nhau thật, hắn không thể khống chế năng lượng trong phạm vi nhỏ, sóng chấn động do năng lượng va chạm có thể không ảnh hưởng đến hắn và Hồng Đào, nhưng thiếu gia của hắn thì không được may mắn như vậy.
Tất cả sự chú ý của hắn đều tập trung vào Hồng Đào, không có sức giúp người khác.
Việc Trần Mộ và Lôi Tử ra tay tàn nhẫn cũng khiến hắn kinh ngạc.Hắn bảo vệ thiếu gia không phải ngày một ngày hai, hiểu rõ Đông Vệ học phủ như lòng bàn tay, biết rõ các loại học viên ở đây.Thường ngày hắn thấy học viên đánh nhau cũng chỉ là rụt rè, sợ gây thương tích cho bạn học cũng như sợ chính mình bị thương.Mỗi lần thấy vậy, hắn đều khinh bỉ trong lòng, loại người trải qua chiến đấu thật sự như hắn biết, những món võ mèo cào đó không có chút tác dụng nào khi gặp nguy hiểm.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy học viên ra tay tàn nhẫn như vậy ở Đông Vệ học phủ.Điều khiến hắn động lòng là khí thế hung hăng trên mặt hai người, chắc chắn phải trải qua không ít trận đánh mới có được.
Trần Mộ bắt đầu phá hủy chiếc ghế trên tay.Vừa rồi khi đánh nhau, hắn cảm thấy chiếc ghế này không được thuận tay.
Chân trái dẫm lên mặt ghế, hai tay dùng sức vặn.”Ba”, lưng ghế liền đứt khỏi mặt ghế, Trần Mộ thử một lần, hài lòng gật đầu.Hắn cảm nhận rõ ràng sức mạnh hai tay mạnh hơn trước kia rất nhiều.
Hành động này khiến mọi người đã căng thẳng lại càng thêm biến sắc, trong đám người đã có không ít công tử bắt đầu run rẩy.
