Truyện:

Chương 2294 Nghỉ ngơi trong sơn động (2)

🎧 Đang phát: Chương 2294

Huyền Hạo hỏi:
– Bá phụ, vậy Tiểu Long không sao chứ?
Lục Thiếu Du lo lắng hỏi.
Thấy Lục Thiếu Du sốt sắng, Huyền Hạo đáp:
– Nó không gặp chuyện gì lớn, chỉ là hơi phiền phức thôi.Nghỉ ngơi một thời gian là ổn.
– Vậy thì tốt rồi.
Lục Thiếu Du an tâm nói.Lần này Tiểu Long coi như trải qua đại nạn, suýt chút nữa là thập tử nhất sinh, nhưng bù lại cũng nhận được không ít lợi ích, ít nhất thực lực đã tiến bộ rất nhiều.
– Thiếu Du, kể ta nghe những chuyện Tiểu Long đã trải qua trong những năm này đi.
Huyền Hạo nhìn Tiểu Long nằm trên giường đá rồi nói.
– Vâng.
Lục Thiếu Du gật đầu, kể lại từ lúc gặp Tiểu Long, đến khi cả hai ở trong sơn mạch Vụ Đô, Vụ Hải, rồi lên Vân Dương Tông, xông vào Vụ Tinh Hải đoạt được Huyền Vũ thần xác cùng với mật địa Thiên Đảo.
Huyền Hạo chăm chú lắng nghe, sau khi Lục Thiếu Du kể xong, ông ngẩng đầu nói:
– Đa tạ ngươi, may mắn những năm này có ngươi ở bên cạnh nó.
– Ta mới là người may mắn có Tiểu Long bên cạnh, nếu không có nó, ta đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Lục Thiếu Du cười đáp.
– Ngươi cũng không phải người bình thường.
Huyền Hạo khẽ nói, rồi nhìn Tiểu Long:
– Ta nợ Tiểu Long quá nhiều.
– Tiểu Long hiểu rõ điều đó, nếu không có chuyện đặc biệt, ai lại bỏ rơi cốt nhục của mình chứ.Vì vậy, nó chưa từng trách bá phụ và bá mẫu.
Lục Thiếu Du nói.
– Đều là ta sai.
Huyền Hạo thở dài.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Bá phụ, tình hình của người thế nào rồi?
– Ta không sao, yêu đan tự vỡ, tu vi mất hết, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.Chỉ là sau này thành phế nhân thôi.
Huyền Hạo cười nhẹ.
Lục Thiếu Du nhíu mày, yêu đan tự vỡ khác với tự bạo, tính mạng không mất nhưng tu vi tiêu tan.Đối với một tu luyện giả, Lục Thiếu Du hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì.Tu vi không thể tiến thêm đã là đả kích lớn, huống chi là mất sạch.Mà Huyền Hạo trước đây lại là một siêu cấp cường giả Chuẩn Đế, là tồn tại mà yêu thú, linh thú, Tôn cấp bát giai phải ngưỡng vọng.Lục Thiếu Du không khỏi thở dài trong lòng.
– Bá phụ, thứ lỗi cho tiểu tử nói thẳng, bá phụ có thể không cần tự phá yêu đan của mình.
Lục Thiếu Du do dự rồi nói.Lúc này, Huyền Hạo tuy mất tu vi, nhưng trong đôi mắt vẫn có thứ khiến Lục Thiếu Du rùng mình, như nhìn vào một cái động sâu trong không gian.
– Ngươi cảm thấy ta có thể mang Tiểu Long rời đi sao?
Huyền Hạo cười nhẹ.
Lục Thiếu Du lắc đầu:
– Đương nhiên không phải, nếu bá phụ muốn đi, sợ rằng đã sớm đi rồi.Chuyện trong Huyền Vũ Hoàng tộc ta không hiểu rõ.Nhưng chuyện lần này không nên làm như vậy.Xin bá phụ thứ lỗi cho ta nhiều lời.Có lẽ bá phụ không muốn Tiểu Long ở lại Huyền Vũ Hoàng tộc là có nguyên nhân khác.
– Khó trách Tam đệ Huyền Vũ của ta nói ngươi có chút bất phàm.
Huyền Hạo nhìn Lục Thiếu Du, nghiêm nghị nói:
– Chuyện đã như vậy cũng tốt, đối với ta có lẽ là một loại giải thoát.Ít nhất hiện tại trong lòng ta vô cùng thoải mái.
– Chỉ mong có thể kết thúc như vậy.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ, nhưng e rằng khó có thể kết thúc như vậy.
– Ồ, có người tới? Dường như là Tử Hiên tiền bối, mở cấm chế ra đi.
Ánh mắt Huyền Hạo khẽ đổi, nhìn ra ngoài sơn động rồi nói với Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nghi hoặc, bên ngoài cấm chế có người, hắn còn chưa phát giác ra, vậy mà Huyền Hạo đã biết trước.
Một lát sau, trong sơn động, Tử Hiên lão tổ kiểm tra Tiểu Long, vô tình nhắc đến chuyện của Huyền Vũ điện khiến Huyền Hạo kinh sợ.Ông hiểu rõ tầm quan trọng của Huyền Vũ điện đối với toàn bộ Huyền Vũ Hoàng tộc.Tiểu Long nắm trong tay Huyền Vũ điện, ông không thể không suy nghĩ lại.
Nhớ đến lời đồn lưu truyền trong tộc từ trước đến nay, ánh mắt nhìn Tiểu Long có thêm một chút rung động.
– Huyền Hạo, lúc này ngươi đã quá khinh suất.
Tử Hiên lão tổ nhìn Huyền Hạo nói.
Huyền Hạo im lặng, khóe miệng mỉm cười.
– Kế tiếp ngươi định làm gì? Chẳng lẽ ngươi định đến Linh Hoàng Nhai?
Tử Hiên lão tổ hỏi.
– Đúng vậy, ta muốn cùng Tiểu Long đến Linh Hoàng Nhai.
Huyền Hạo đáp.
Tử Hiên lão tổ nói tiếp:
– Nếu thực lực của ngươi vẫn còn, đến Linh Hoàng Nhai cũng đã không ổn, huống chi hiện tại…Đừng quên, Tiểu Long ở Huyền Vũ nhất tộc đã tạo ra phong ba lớn như vậy, huống chi còn ở Thanh Long nhất tộc.
– Bất kể thế nào, ta cũng không thể để Tiểu Long đi một mình.Tuy ta không có thực lực, nhưng bộ xương này vẫn còn dùng được.
Huyền Hạo nói, dù không còn thực lực, ông cũng không để con mình đi một mình.
– Tính cách hai cha con ngươi thật giống nhau, tự lo cho bản thân mình đi.Ta cũng nên đi rồi, có một số việc cần phải xử lý.
Tử Hiên lão tổ nhìn Bạch Linh nói:
– Ngươi cũng nên theo ta trở về, trên người ngươi có Huyết Độc, có lẽ sắp bộc phát, ta giúp ngươi hỏi một người, có lẽ người này sẽ có biện pháp giúp ngươi giải quyết.
– Lão tổ, Huyết Độc đã không sao rồi.
Bạch Linh nói.
– Không sao? Không sao là thế nào? Chẳng lẽ cưỡng ép loại trừ?
Tử Hiên lão tổ lập tức khẩn trương, nếu làm tổn thương đến linh hồn, từ nay về sau tu vi của Bạch Linh khó mà tiến thêm được nữa.
– Là bình yên giải trừ, lão tổ không cần lo lắng.
Bạch Linh nói.
– Ai lại có bản sự như vậy?
Tử Hiên lão tổ nghi hoặc, Huyết Độc kia muốn hoàn toàn loại trừ vô cùng khó khăn, ngay cả bản thân ông cũng không có bản lĩnh đó.Nếu chuyện mà ngay cả ông cũng không dám chắc, trên đại lục này không có bao nhiêu người làm được.
– Chuyện này…
Tử Hiên lão tổ hỏi kỹ khiến Bạch Linh đỏ mặt, phương pháp dời độc này sao nàng có thể không xấu hổ mà nói ra.
Lục Thiếu Du nghe vậy sắc mặt khẽ biến đổi, phương pháp dời độc này hắn cũng không cách nào nói ra.
– Lão tổ, là ta vừa vặn có một ít biện pháp nên mới giải độc cho Bạch Linh tỷ.

☀️ 🌙