Truyện:

Chương 2282 Ta nhất định sẽ bảo hộ người này (2)

🎧 Đang phát: Chương 2282

Huyền Phạt nói chuyện với Tử Hiên lão tổ xong, liền nhìn chằm chằm Tiểu Long, rồi nói:
– Tam hoàng, ngươi nhất định phải che chở cho nghiệt súc này sao?
– Đại trưởng lão, Huyền Vũ hoàng tộc có thể không thừa nhận nó.Nhưng nó là huyết mạch của nhị ca ta, đương nhiên cũng là cháu ta.Vì vậy, ta nhất định phải bảo vệ nó.
Huyền Vũ quay đầu nhìn Tiểu Long, khí thế trên người tràn ra, nhìn thẳng vào đại trưởng lão.
– Ngươi nói, ngươi là…
Tiểu Long run lên, nhìn Huyền Vũ.
– Tiểu gia hỏa, cha con là nhị ca ta.Ta chính là Tam hoàng thúc của con.Yên tâm đi, người khác không nhận con, Tam hoàng thúc sẽ nhận.Ta đã hứa với cha con, dù thế nào cũng phải bảo vệ con.Hôm nay có Tam hoàng thúc ở đây, con sẽ bình yên vô sự.Trừ khi ta chết.
Huyền Vũ nhìn Tiểu Long, ngẩng đầu lên, giọng nói chắc nịch.
– Tam hoàng…
Ánh mắt Tiểu Long từ lạnh lẽo chuyển sang ấm áp, rồi lại trầm xuống:
– Cha con đâu? Con muốn gặp cha con.
– Cha con có chút chuyện, tạm thời con không thể gặp được.
Huyền Vũ nói.
– Không được, hôm nay con muốn gặp cha.
Tiểu Long lạnh lùng nhìn quanh:
– Hôm nay ai dám ngăn cản ta, ta sẽ cho kẻ đó đẹp mặt.Ta sẽ cho đám rùa đen các ngươi hối hận.
– Nghiệt súc.
Huyền Phạt trầm giọng nói với Tiểu Long, rồi nhìn Huyền Vũ:
– Tam hoàng, ngươi thực sự muốn bảo vệ nghiệt súc này sao?
– Ta đã đáp ứng với nhị ca, dù thế nào cũng phải bảo vệ tiểu gia hỏa này.
Huyền Vũ nói.
– Tộc trưởng, Tam hoàng vi phạm tộc quy, mong tộc trưởng định đoạt.
Huyền Phạt quay sang nói với Huyền Cốt.
– Tam đệ, Tiểu Long giao cho Đại trưởng lão đi, đến lúc đó đợi trưởng lão hội rồi quyết định tiếp.
Trong mắt Huyền Cốt lóe lên tia khác thường, nhìn Huyền Vũ nói.
– Không được.Hôm nay trừ khi ta chết, đừng ai mong động đến một sợi lông của nó.Chuyện ta đã đáp ứng với nhị ca, ta nhất định phải làm được.
Áo choàng đen trên người Huyền Vũ tung bay, nhìn Huyền Cốt:
– Đại ca, có thể huynh không để ý đến tình huynh đệ, nhưng đệ thì không làm được.
Nghe vậy, ánh mắt Huyền Cốt khẽ đổi, cơ mặt run rẩy, nhìn Huyền Phạt:
– Vậy thì mời Đại trưởng lão bắt Huyền Vũ giao cho trưởng lão đoàn định đoạt.
– Ha ha.Đại ca, không ngờ huynh lại tuyệt tình như vậy.Sao không tự tay bắt đệ?
Huyền Vũ cười lớn, tiếng cười tràn ngập sự bất đắc dĩ.Yêu nguyên quanh thân bắt đầu tràn ra.
Huyền Doanh nhìn phụ thân, thấy ánh mắt ông không chút biến hóa, muốn nói lại thôi, chỉ tiến lại gần hơn một chút.
– Tam hoàng, thúc thủ chịu trói đi.Bây giờ ngươi khó mà chống lại ta.
Huyền Phạt đứng trên không trung, nhìn Huyền Vũ.
– Tam hoàng.
Nhị trưởng lão cùng các trưởng lão tiến lên, ánh mắt không khỏi biến đổi.
– Nhị trưởng lão, các ngươi lui ra.Việc này không liên quan đến các ngươi.
Huyền Vũ phất tay, bước lên không trung, quát lớn.
– Tam hoàng của Huyền Vũ hoàng tộc há có thể bó tay chịu trói?
– Thân là hoàng tử, ngoan cố không chịu thay đổi.
Huyền Phạt quát nhẹ một tiếng, yêu nguyên ngưng tụ thành trảo ấn đánh về phía Huyền Vũ.
– Đều là huyết mạch trong tộc, cần gì phải tuyệt tình như vậy?
Trong mắt Huyền Vũ tràn ngập sự bất đắc dĩ nhìn trảo ấn đang đánh tới.Một đạo quyền ấn được ngưng tụ.Quyền ấn đánh ra, không gian rung chuyển, không gian trước quyền ấn bị nghiền nát.
Hai đạo công kích va chạm, thân ảnh nhanh như điện chớp rồi hóa thành tàn ảnh giao thủ hơn chục chiêu.Công kích va chạm, âm thanh trầm thấp, bạo liệt vang vọng, kình khí khuếch tán trong không trung.
Mọi người nhìn chăm chú lên không trung, thực lực của hai người đang giao đấu đều rất đáng sợ.Ngay cả một tia năng lượng cũng không lãng phí.Hai người đang giao đấu trên không trung vô cùng hung hiểm, e rằng ngay cả những cường giả có mặt ở đây cũng không chen vào được.Thực lực của hai người kia đều đạt đến đỉnh phong.
Tử Hiên lão tổ cũng ngẩng đầu nhìn lên không trung, ánh mắt lạnh nhạt, trong mắt hiện lên sự chấn động rất nhỏ.
Lục Thiếu Du cũng luôn nhìn lên không trung.Tu vi của Huyền Vũ, Lục Thiếu Du đã sớm biết rõ, nhưng xem ra thực lực của Đại trưởng lão Huyền Phạt kia còn trên Huyền Vũ một chút.
– Cường giả như mây a.
Lục Thiếu Du thầm than một tiếng.Chỉ riêng những người trước mặt này thôi, thực lực của Huyền Vũ nhất tộc không phải là thứ mà Tam tông Tứ môn có thể so sánh.Huyền Cốt, Huyền Vũ, còn có Đại trưởng lão đều rất mạnh.Mặt khác còn có Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão, tu vi của mấy người này tuyệt đối cường hãn.
Mà ngay cả Huyền Tích kia, tuy rằng bị hắn đánh bại, nhưng thực lực đặt ở cả đại lục cũng tuyệt đối là một cường giả.Lục Thiếu Du hiểu rõ, hắn có thể đánh bại Huyền Tích là đã chiếm không ít tiên cơ rồi.
Đầu tiên, lực phòng ngự của hắn tuyệt đối không dưới Huyền Tích.Quan trọng nhất là vì hắn có kim đao màu vàng nên không sợ công kích thiên phú của Huyền Vũ nhất tộc và không bị Yêu Hoàng khí ảnh hưởng.Nếu không có kim đao màu vàng, hắn tuyệt đối không thể làm gì Huyền Tích.Tuy rằng có bất diệt huyền thể chống lại công kích, nhưng có lẽ không thể chống lại công kích thiên phú quỷ dị Huyền Vũ nộ của Huyền Vũ nhất tộc kia.
Cho nên Lục Thiếu Du hiểu rõ, Huyền Tích tuyệt đối không phải thua vì thực lực yếu hơn hắn, mà là hắn chiếm không ít tiện nghi.Thực lực của Huyền Tích trong đám cường giả có mặt ở đây cũng thuộc hàng cao cấp, nếu ném ra bên ngoài đại lục chính là cường giả khủng bố.
Sau khi không trung rung chuyển, công kích của Huyền Vũ và Huyền Phạt va chạm với nhau, tiếng nổ mạnh vang lên.Năng lượng trên không trung trong nháy mắt khuếch tán.
Huyền Vũ bị đẩy lùi, miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lảo đảo lùi lại, sắc mặt tái nhợt.
– Tam hoàng thúc, người không sao chứ?
Tiểu Long do dự một chút, thân ảnh lóe lên rồi xuất hiện bên người Huyền Vũ.
– Con gọi ta là gì?
Huyền Vũ sững sờ, dùng ống tay áo lau vết máu nơi khóe miệng rồi hỏi Tiểu Long.
– Tam hoàng thúc.
Tiểu Long nhìn Huyền Vũ.Lúc này nó cũng nhận ra, Tam thúc đang dốc sức liều mạng bảo vệ mình.Trong lòng nó tuy rằng tràn ngập sự oán hận với Huyền Vũ nhất tộc, nhưng vị Tam hoàng thúc này lại khiến nó cảm thấy ấm áp.

☀️ 🌙