Đang phát: Chương 228
Một lát sau, Tả Thu Mi cùng những người khác dịch chuyển đến chỗ Lôi Vệ, tò mò nhìn hai người trước mặt.
“Ha ha ha…lại đây, ta giới thiệu cho các ngươi.Vị này là cha của Tiểu Sương, Tần Vũ!” Lôi Vệ tìm được người kế thừa tâm đắc, lộ rõ vẻ vui mừng.
Tả Thu Mi và những người khác chưa từng gặp Tần Vũ, không khỏi hiếu kỳ quan sát, thậm chí còn dùng thần thức dò xét, muốn xem cảnh giới linh hồn của anh ta.
Kết quả khiến mọi người kinh ngạc, nhìn Tần Vũ với ánh mắt khác lạ.
“Ha ha, các ngươi muốn đánh giá tu vi của hắn thì quá khó!” Lôi Vệ cảm nhận được thần thức của mọi người liền ngăn cản.
“Các vị tiền bối!” Tần Vũ mỉm cười: “Tại hạ chính là truyền nhân của Lôi Vệ sư tôn!”
Ai nấy đều biết điều này, nhưng khi nghe chính Tần Vũ nói ra, mọi người càng thêm tò mò.
Từ chuyện của Tần Tư và Hồng Quân, ai cũng biết Tần Vũ không được Lôi Vệ trực tiếp truyền thụ, mà chỉ thông qua hình ảnh và ngọc giản.Hôm nay Tần Vũ chủ động nhận sư phụ khiến ấn tượng của mọi người về anh tốt hơn.
“Ha ha…không nói nữa…” Lôi Vệ mặt mày rạng rỡ, dù ở Vô Danh không gian không nhìn thấy, nhưng ông thật sự rất phấn khích: “Tiểu Vũ, vị này là Sinh Mệnh Thần Vương Tả Thu Mi, ngươi nên biết…”
Tần Vũ ngượng ngùng nhưng vẫn lễ phép gọi:
“Tả tiền bối!”
Tả Thu Mi biết chuyện trước đây ở Nhân Gian Giới, Tần Vũ đã giúp bà sống lại một lần, nên lúc này rất xấu hổ, đặc biệt mỗi khi nhớ đến Khương Lan, hôm nay bà lại sống cùng Tuyết Hành, thật khó nói gì!
Nhưng bà vẫn lễ phép gật đầu:
“Lập Nhi có khỏe không?”
Lập Nhi! Tần Vũ đau xót trong lòng, nếu lúc trước anh không kiên trì để Tiểu Sương tự phát triển, thì bây giờ cô đã không buồn rầu như vậy.Mỗi lần thấy cô tiều tụy, lòng Tần Vũ như dao cắt, vô cùng đau khổ.
Lần này đến Tử Giới chủ yếu là muốn đưa hai con trai trở lại Nhân Gian Giới, chỉ sợ chúng không đồng ý.Nếu ở Hồng Mông Không Gian, Tần Vũ có thể nắm chắc mọi chuyện.
Tần Vũ không dám tưởng tượng nếu hai con trai xảy ra chuyện gì, Lập Nhi sẽ ra sao.
Cũng may anh đã tìm được đường đến Tử Giới, hơn nữa hai con trai vẫn còn ở đây.
“Lập Nhi…không tốt!” Tần Vũ không giấu giếm, buồn bã nói: “Cô ấy thường xuyên nhớ Tiểu Sương và Tiểu Tư, nên lần này ta đến là muốn đưa hai đứa nó trở về Nhân Gian Giới!”
“Cái gì? Ngươi nói trở về?” Kể cả Lôi Vệ, tất cả đều kinh ngạc, trong lòng run rẩy khó tin.
Ai cũng khát vọng được sống lại, nhưng ai có thể tin một người đã chết lại có thể lấy lại mạng sống, đồng nghĩa với việc trở lại Nhân Gian Giới.
“Nghịch Thiên!!” Đó là khả năng đầu tiên mọi người nghĩ đến.Rồi lại nghĩ: “Nếu có thể nghịch Thiên, vậy tu vi có thể so với Thiên?”
“Đúng, không chỉ đưa Tiểu Sương và Tiểu Tư trở về, ta còn muốn đưa các ngươi đi.Đến Nhân Gian Giới ta đảm bảo các ngươi an toàn tuyệt đối!” Tần Vũ là Hồng Mông Chưởng Khống Giả, nói vậy quả thật không sai.Nhưng dù là Chưởng Khống Giả cũng không thể nắm giữ tính mạng của bản thân, Tần Vũ biết rõ điều này.
“Đưa chúng ta đi?” Lôi Vệ là người đầu tiên kêu lên, được sống thêm một lần là hy vọng xa vời đối với mọi người.Trong Vô Danh Không Gian này, biết bao người có ý muốn đó, nhưng chỉ Thần Vương mới có quyền vào luân hồi, mà Thần Vương lại tiếc tu vi, nên chẳng ai làm vậy.
Bởi vậy, trở lại Nhân Gian Giới là ước vọng xa vời đối với bất kỳ ai.Nhưng hy vọng xa vời này hôm nay lại bày ra trước mắt họ, quá dễ dàng khiến họ kinh ngạc, đầu óc Lôi Vệ trống rỗng.
“Sư tôn?” Tần Vũ thấy mọi người im lặng, liền nhắc: “Mọi người đều muốn trở về?”
Hồi lâu, Lôi Vệ mới hồi phục tinh thần, cười nói:
“Ha ha…không ngờ, không ngờ ta lại có một người truyền nhân như vậy, ta cảm thấy khoan khoái! Không cần nói gì! Cho dù bây giờ chết ta cũng cam lòng! Ha ha…”
Lôi Vệ gật đầu mạnh mẽ:
“Về! Nhất định phải về!!”
Tần Vũ cười gật đầu, rồi nhìn những người khác.Họ đều gật đầu, nhưng Tuyết Hành và Tả Thu Mi lại chần chừ.
Tần Vũ biết họ lo lắng gì, liền nói:
“Ta ở Tử Giới cũng nghe nói từ cấp bậc thần nhân đã chia làm hai phe là đệ nhất và đệ nhị thần giới, mọi người chắc chắn biết.” Thấy mọi người gật đầu, Tần Vũ nói tiếp: “Trong Hồng Mông Không Gian hiện có bốn Thần Giới.Nếu mọi người muốn, có thể trở lại vũ trụ của Nhị ca Lâm Mông, tức là đệ nhị Thần Giới.Cũng có thể trở về vũ trụ của ta hoặc Đại ca ta sinh sống, thậm chí sống ở vũ trụ thứ tư của Thạch Thiên…” Ý của Tần Vũ đã rất rõ ràng.
“Bốn vũ trụ, bốn Thần Giới!!” Mọi người trợn tròn mắt, ai cũng nghe nói về đệ tam Thần Giới trong truyền thuyết, nhưng chủ nhân của Thần Giới thứ ba chính là Tần Vũ trước mắt, hơn nữa còn có người thứ tư…vũ trụ thứ hai chủ nhân là Nhị ca của Tần Vũ, vậy Đại ca là…?
Mọi người kinh hãi, ánh mắt nhìn Tần Vũ, có vài phần kính nể.
Tả Thu Mi vốn lo lắng gặp lại Khương Lan, thậm chí gặp chính mình.Nhưng sau khi nghe Tần Vũ nói, họ yên tâm phần nào.Dù sao, được sống thêm một lần là khát vọng lớn nhất.
Sau khi an tâm, Tả Thu Mi và Tuyết Hành lại cảm thấy mất mát.Dù sao, sau này họ không thể gặp lại Khương Lan.
Phản ứng của hai người đều nằm trong mắt Tần Vũ, khiến anh đau đầu.Chính anh đã giúp Tả Thu Mi đang sống cùng Khương Lan sống lại, mà nay lại có một Tả Thu Mi theo Tuyết Hành, không thể gặp nhau, chẳng phải loạn sao?
Im lặng một hồi, Lôi Vệ lại giới thiệu:
“Vị này là Thần Vương Tuyết Hành, ngươi cũng thấy đó, hắn cùng Tả Thu Mi…a a.” Thấy Tần Vũ ngượng ngùng, Lôi Vệ nhanh chóng chuyển sang người khác: “Vị này…Vị này là Thủy tổ của Ngũ Trảo Kim Long, Ngao Phương.”
“Ngao…Phương?” Tần Vũ nhớ đến Long Hoàng Ngao Phương ở Tiên Ma Yêu Giới, là đại ca của Tần Vũ khi xưa, Ngũ Trảo Kim Long Ngao Vô Danh và cha là biến dị siêu cấp Thần thú Ngao Vô Hư.Người trước mắt cũng tên Ngao Phương, lại còn là thủy tổ của Ngũ Trảo Kim Long, bối phận chắc là rất cao.
“Tần Vũ ra mắt Ngao tiền bối!” Tần Vũ không quan tâm đến danh xưng.
“A a! Tốt! Nghe ngươi gọi một tiếng tiền bối ta cũng mãn nguyện rồi!” Ngao Phương cười nói, bớt đi vài phần ngượng ngùng.
“Vị này là Ngũ Thải Thần Phượng Lam Diệp.” Sau khi giới thiệu từng người, Lôi Vệ nói: “Có mấy người không cần giới thiệu, đó là hai con trai của ngươi và một người sau này chắc chắn ngươi sẽ biết.Ha ha…”
Lôi Vệ cười, nhưng mọi người xung quanh đều không vui nổi, vì câu nói “Có mấy người không cần giới thiệu” của Lôi Vệ, mà nhớ đến cái chết của Phương Sùng và Băng Phong, trong lòng buồn bã.
Ngao Phương và Lam Diệp thường không gây chú ý, Lôi Vệ tiếp tục giới thiệu:
“Mà cô nương bên cạnh Tần Vũ này…”
“Ta tên La Băng!” La Băng nhanh nhảu trả lời.
“A a, nàng đến tìm Tiểu Sương, muốn làm gì…ta cũng không biết!” Lôi Vệ thích thú nói.
“Lôi tiền bối…” La Băng xấu hổ, mặt đỏ lên, nhăn trán xoắn tay.
Vẻ mặt của nàng khiến mọi người cười ồ lên, nỗi buồn cũng tan biến dần.
Sau khi hàn huyên, Tần Vũ muốn nhanh chóng gặp Tần Tư nên từ chối lời mời uống rượu của Lôi Vệ.La Băng cũng nhanh chóng hòa nhập với các lão tiền bối, bị trêu chọc đến mức không dám nhìn Hồng Quân bế quan.
Bên trong Lĩnh Vực Tinh Thần, hai người một nam một nữ ngồi trên đỉnh núi ngắm phong cảnh xám xịt xung quanh, hoặc là mây mù xám xịt trên bầu trời.
“Tư ca…huynh nói chúng ta còn có thể thấy ánh mặt trời không?” Băng Nghiên hỏi.
Khi hai người ở cùng nhau, Băng Nghiên liền trở thành chú chim nhỏ nũng nịu trong lòng Tần Tư, gọi Tư ca ngọt xớt, muốn gì được nấy.Nhưng khi trước mặt người khác, Băng Nghiên lại tỏ ra dáng vẻ trưởng bối, động chút là dùng bạo lực với hắn.Khiến Tần Tư vừa hận vừa yêu.
Tần Tư nghe Băng Nghiên nói, vẻ mặt trịnh trọng:
“Nghiên muội…ta đã hứa với muội sẽ đưa muội trở về Nhân Gian Giới, để thấy ánh dương của Nhân Giới! Nhưng nếu muội muốn thấy màu sắc của Nhân Gian Giới cũng đơn giản, không cần đến Nhân Gian Giới cũng có thể…”
“Như thế nào?” Băng Nghiên phấn khích, chờ đợi câu trả lời của Tần Tư.
“Hắc hắc! Phi thường đơn giản!” Tần Tư gian xảo cười: “Nếu muội muốn thấy màu vàng, có thể đi xem mắt của lão Huống.Nếu muốn thấy màu hồng, ta sẽ bảo lão Huống phóng xuất cho muội xem, nếu…”
“Huynh thật xấu nha…dám gạt ta…” Băng Nghiên chu môi đấm Tần Tư.
Vẻ mặt Tần Tư càng thích thú:
“Được được được! Chỗ này, lại chỗ này, ai! A, thoải mái…”
“Không thèm để ý huynh nữa!” Băng Nghiên thấy đánh không có tác dụng liền quay mặt đi làm bộ tức giận.
Trên bầu trời, nơi Thiên Tôn cũng không phát hiện ra, một thanh niên mặc hắc bào đứng trong mây mỉm cười lắc đầu: “Tiểu Tư này, cũng tìm được một tiểu cô nương như vậy…a a…”
Vì Lôi Vệ không giới thiệu, nên Tần Vũ không biết “Tiểu cô nương” mà anh vừa gọi là Kim Hình Quân đời thứ ba.
