Chương 2279 Đưa Tin

🎧 Đang phát: Chương 2279

Vừa dứt lời, Hắc Lân quỷ dị vung tay, một đạo kình phong vô hình chớp nhoáng chụp xuống.”Phốc!” Một bóng vàng mờ ảo bị kình phong trói buộc, hiện nguyên hình, kinh hãi tột độ.Hắn ta vặn vẹo thân mình, thi triển thần thông hòng thoát thân, hộ thể quang hoàn bùng nổ, hóa thành cầu vồng định bỏ chạy.
“Hừ, giờ này còn muốn trốn? Coi ta là ai!” Hắc Lân dữ tợn cười, ngón tay co lại kéo về.”Ầm!” Hư không rung chuyển, một cự trảo đen kịt từ trên trời giáng xuống, tốc độ kinh người.Lần này, bóng vàng dốc sức liều mạng cũng vô dụng, bị hắc trảo tóm gọn trong lòng bàn tay.
Hắc Lân cuồng tiếu, vung tay một cái, cự trảo mang theo bóng vàng bay trở về.Bấy giờ, Hàn Lập mới thấy rõ diện mạo kẻ kia: một thanh niên khô gầy, khoác áo bào vàng.Gã ta lộ vẻ kinh hoàng, biết mình đã sa lưới, nghiến răng niệm chú, thân hình điên cuồng bành trướng.
“Không ổn!” Hắc Lân dù sao cũng là Đại Thừa tu sĩ, lập tức gầm lên, một ngón tay bắn ra hắc mang xé gió, mang theo khí tức hủy diệt hướng về phía thanh niên.
Nhưng đã muộn! Hắc mang vừa xuyên qua thân thể gã, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.Thanh niên áo vàng đã tự bạo thân thể!
Vầng sáng vàng chói mắt cùng với chấn động khủng khiếp khiến cự trảo đen cũng lung lay dữ dội.
“Thật to gan, dám tự bạo trước mặt bổn tọa!” Sắc mặt Hắc Lân vô cùng khó coi, nghiến răng nói.Cự trảo đen lóe lên rồi tan biến.
“Ẩn Nặc Thuật của kẻ này quả cao minh.Hắn quyết đoán tự bạo, hẳn là có ẩn tình.” Hàn Lập liếc nhìn nơi thanh niên tự bạo, khẽ cười.
“Ồ? Hàn đạo hữu có ý gì? Chẳng lẽ vừa rồi không phải bản thể của hắn?” Huyết Nhiên nhíu mày, dường như đã nghĩ ra điều gì.Mạc Giản Ly cũng lộ vẻ kinh ngạc.
“Chắc chắn là thế.Nhưng có lẽ không phải khôi lỗi hay hóa thân bình thường, nếu không, tu vi Hợp Thể kỳ tự bạo không thể có uy năng lớn đến vậy.” Hàn Lập thản nhiên nói.
“Ừm, quả có chút cổ quái.Khi tên này tự bạo, ta thấy rõ trong thể nội hắn không có Nguyên Anh.” Huyết Nhiên gật đầu, trầm ngâm nói.
Hắc Lân tức giận giậm chân, hóa thành mây đen khuếch tán, lục soát phạm vi vạn dặm.Nhưng hắn không tìm thấy gì, đành phải ngưng tụ lại thành hình người, trở về đỉnh núi.
“Thằng nhãi kia gan nhỏ nên không dám trốn gần đây.Coi như hắn may mắn thoát được một kiếp! Nếu rơi vào tay ta…” Hắc Lân nghiến răng, dữ tợn nói.
“Ha ha, thôi đi.Nơi này đã bày cấm chế, hắn rình trộm chúng ta cũng không biết được gì đâu.” Huyết Nhiên khoát tay, không để bụng.
“Nhưng tên này có phải do Tộc Mẫu Tu La Thù phái đến không?” Mạc Giản Ly vuốt râu, cẩn thận hỏi.
“Yên tâm đi, dù là thám tử của Tu La Thù kia, ở xa như vậy cũng không thể nhìn thấy gì.Kết quả cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực tuyệt đối để quyết định.” Hắc Lân khinh thường nói.
“Hắc Lân huynh nói chí lý.Nhưng xem ra, chúng ta không nên ở đây nghỉ ngơi nữa, đi suốt đêm tới gần sào huyệt của đối phương đi.Như vậy, dù chúng có tin tức gì cũng không kịp giở trò.” Hàn Lập nheo mắt nói.
“Đi suốt đêm?” Huyết Nhiên nhíu mày, dường như không tình nguyện.
“Tu vi như chúng ta, chỉ cần nghỉ ngơi trên phi hành pháp khí là đủ.Hơn nữa, đánh cho Tu La Thù trở tay không kịp sẽ có lợi lớn.Biết đâu, một chút tiên cơ này có thể giúp chúng ta chiếm thượng phong trong trận chiến chính thức.” Hàn Lập bình thản nói thêm một câu.
“Tốt! Vốn dĩ Huyết mỗ muốn dùng nửa ngày tế luyện một loại bí thuật vô cùng uy lực, nhưng nghe Hàn huynh nói vậy, có lẽ chiếm được tiên cơ vẫn quan trọng hơn.” Huyết Nhiên rốt cuộc cũng động tâm, đồng ý.
“Đạo hữu thật sáng suốt! Chúng ta đi ngay thôi!” Hàn Lập khẽ cười, tay áo run lên, một chiếc phi thuyền màu trắng xanh xuất hiện giữa không trung.Huyết Nhiên, Hắc Lân không chút khách khí, lắc mình bước lên phi thuyền.Hàn Lập bấm niệm pháp quyết, phi thuyền nổ vang một tiếng, hóa thành bạch quang phá không mà đi.
***
Thời gian một chén trà sau, bên ngoài một khu rừng rậm cách đỉnh núi mười vạn dặm, ánh sáng vàng nhạt lóe lên, một thanh niên khoác áo vàng từ trong một cây đại thụ bước ra.Hắn ngẩng đầu nhìn hướng phi thuyền biến mất, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi, lẩm bẩm: “May mà ta cơ trí, trốn xa như vậy, nếu không, cái mạng nhỏ này khó giữ rồi! Không ngờ ngoại nhân tiến vào giới này lại cường đại đến thế, thậm chí có tới bốn gã Đại Thừa! Đáng tiếc cỗ phân thân cách quá xa, không thể nghe được nội dung đối thoại của chúng.Cũng không biết chúng có phải vì Tu La Thù nhất tộc mà đến hay không?”
Thanh niên áo vàng trầm ngâm một lát, rồi bỗng nhiên cười lạnh: “Thôi vậy, mặc kệ những tên này có xông vào Tu La Thù nhất tộc hay không, ta chỉ cần truyền tin tức về là đủ.Mấy ngày nay, ta cứ trốn bên ngoài đã, dù có kiếp nạn gì cũng có thể thoát được!”
Quyết định xong, hắn há miệng ra, một khối mộc bài màu trắng ngà hiện ra.Hắn vạch tay vài cái vào hư không, ngân quang hiện lên bên ngoài mộc bài, hình thành những phù văn lớn cỡ hạt gạo, chìm vào bên trong.
***
Cùng thời gian, bên trong Thạch Thành, sào huyệt của Tu La Thù, Tu La Thù Tộc Mẫu cùng lão giả họ Dịch đang thương thảo chuyện gì đó trong một mật thất.Đột nhiên, trên một bệ đá đen kịt trước mặt hai người, thanh âm vù vù vang lên, những sợi tia sáng màu bạc trắng dần dần hiện ra.
Tu La Thù Tộc Mẫu khẽ giật mình, nhưng lập tức giơ hai tay lên, một đạo pháp quyết bắn ra, đánh ngay vào phía trên bệ đá.Bệ đá đen lúc này hào quang ngưng tụ thành một đoàn ngân văn quay tròn rồi hiện ra.
Tu La Thù Tộc Mẫu cùng lão giả họ Dịch đều nhìn rõ nội dung trên đó, sắc mặt cả hai đều biến đổi.
“Bốn gã Đại Thừa kỳ…lại có nhiều như vậy!” Lão giả họ Dịch thì thào.”Không ngờ người nọ còn có những tên Đại Thừa kỳ khác giúp đỡ, thế này thì khó giải quyết rồi!” Sắc mặt của Tộc Mẫu cũng trở nên âm trầm bất định.
“Những người này chưa chắc đã vì chúng ta mà đến, nhưng vẫn nên đề phòng thì tốt hơn.Đúng rồi, thủ hạ của ngươi đã triệu hồi trở lại toàn bộ rồi chứ?”
“Dịch đạo hữu yên tâm, ngoại trừ vài tên có nhiệm vụ khác không cách nào phân thân, những người bên ngoài khác đã bị ta triệu hồi về trong thành rồi.Ngay cả chín tên Âm Thi vẫn luôn đặt trong Địa Âm Đầm Lầy, ta cũng đã cho người đi giải trừ cấm chế rồi.Nhiều nhất hai ngày nữa, những tên Âm Thi này sẽ trở về trong thành thôi.” Tu La Thù Tộc Mẫu không cần suy nghĩ đáp.
“Ừm, thế là tốt.Lão phu cũng đã truyền tin ra ngoài, chuẩn bị gọi vài đầu linh sủng vẫn thả ở bên ngoài kia trở về, nhưng cũng cần thời gian.Sợ rằng không thể chắc chắn thắng được mấy tên ngoại lai này.Như vậy đi, lão phu cùng tên Xa Khấp Tử kia trước kia có qua lại mấy lần, chi bằng cho hắn một vài chỗ tốt để hắn ở lại trong thành một thời gian ngắn, ngươi thấy thế nào?” Lão giả họ Dịch chớp mắt, chậm rãi nói.
“Cái gì? Xa Khấp Tử! Không được! Tên này sớm đã nhìn chằm chằm vào Tu La Thù nhất tộc chúng ta từ lâu.Để hắn vào trong thành, có khác gì đuổi hổ cửa trước rước beo cửa sau?” Tu La Thù Tộc Mẫu lập tức trầm mặt, run lên từ đầu đến chân.
“La đạo hữu yên tâm, ta biết rõ nghiệt khí của tên Xa Khấp Tử kia có chút khắc chế với quý tộc, nhưng nó dù lợi hại cũng chỉ là một đầu hung vật mà thôi.Bằng vào ta và ngươi liên thủ, còn sợ không thể kiềm chế nó hay sao? Người nên lấy đại sự làm trọng hơn!” Lão giả họ Dịch nhíu mày nói.
“Hừ, cho dù muốn mời hắn tới, cũng phải trả một cái giá không nhỏ!” Tộc Mẫu dường như đã bị lão giả họ Dịch thuyết phục, chậm rãi nói.
“Ừm, theo ta thì…” Lão giả họ Dịch tựa như đã sớm cân nhắc, khẽ nhếch môi, truyền âm tới.
“Cái gì? Ngươi lại muốn thiếp thân làm vậy…Cái giá không khỏi quá lớn đi!” Tu La Thù Tộc Mẫu mới nghe vài câu đã nghẹn ngào.
“Đối với nhất tộc các ngươi, mấy quả trứng chết không thể ấp được dù có giữ lại cũng vô dụng.Ta rất hiểu Xa Khấp Tử, những thứ này nhất định có thể đả động được nó đấy!” Lão giả họ Dịch cười hắc hắc.
“Việc này phải để ta tự đánh giá một chút đã…” Tộc Mẫu không lập tức đồng ý, âm trầm nói.
“Tốt, trước tiên La đạo hữu cứ tự đánh giá một chút rồi nói sau.Ngoài ra, cũng đừng quên vị đang ở trong Huyết Trì, cũng nên đưa tin qua cho hắn, vạn nhất nảy sinh sự việc bất ngờ, có lẽ phải nhờ đến thần thông của hắn đấy!” Lão giả họ Dịch suy nghĩ một chút, bỗng nhiên chuyển chủ đề, nhắc đến một nhân vật thần bí khác.

☀️ 🌙