Chương 2277 Xa Khấp Tử

🎧 Đang phát: Chương 2277

Vừa dứt lời, tay áo khẽ phẩy, một ngón tay điểm vào khoảng không.”Vút!” một tiếng, sợi dây xanh mảnh như tơ chợt căng ra, con rùa khổng lồ lập tức hóa thành vô số mảnh vụn tung tóe.Mặt hồ gợn sóng, một chiếc bát ngọc trắng muốt lặng lẽ xuất hiện, xoay tròn rồi phình to đến cả mẫu.Máu thịt rùa từ trên trời rơi xuống, không sót một mảnh nào lọt vào trong bát.
Hàn Lập vẫy tay, hào quang trên bát ngọc lóe lên, thu nhỏ lại rồi bay vào lòng bàn tay hắn.Thần niệm quét vào, hắn gật gù hài lòng.”Quả nhiên, huyết mạch Huyền Vũ chân huyết trong con rùa này không đậm đặc lắm, nhưng tinh luyện kỹ càng cũng đủ dùng để tu luyện Kinh Chập Quyết.”
Lật tay, bát ngọc biến mất trong vòng tay trữ vật.Hàn Lập liếc nhìn gốc linh thảo vàng kim, suy nghĩ một chút rồi vươn tay hái lấy.”Linh thảo này không có tác dụng lớn với ta, nhưng lại là bảo vật đối với dị thú.Bằng không, đám dị thú kia đã không liều mạng tranh đoạt.” Nếu gặp đúng người, đây sẽ là một món hời khi giao dịch.
Hàn Lập vung tay, một ngọn lửa bạc thiêu rụi tàn tích chiến trường, rồi thân hình lóe sáng, chuẩn bị rời đi.Đúng lúc này, trong người hắn vang lên một tiếng ong ong trầm thấp.Hàn Lập khẽ giật mình, khóe miệng nhếch lên.Lật bàn tay, một quả cầu trong suốt như trứng chim xuất hiện.Vô số vầng sáng luân chuyển trên bề mặt, bên trong lấp lánh những điểm sáng li ti.
Ngắm nghía quả cầu một lát, Hàn Lập giậm chân, hóa thành một đạo thanh hồng xé gió mà đi.Phương hướng lại khác hẳn lúc trước.
Cùng thời điểm đó, trên một vùng hoang mạc cách đó hàng trăm ngàn dặm, một đạo bạch quang đang liều mạng trốn chạy.Phía sau, tiếng nổ long trời lở đất vang vọng, sương mù lam lục cuồn cuộn đuổi theo, tốc độ không hề kém cạnh, thậm chí còn nhanh hơn.
Hai bóng người một trước một sau, trong nháy mắt đã vượt qua ngàn dặm.Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng rút ngắn lại trong vòng mười dặm.
Từ trong sương mù lam lục vọng ra tiếng cười âm hiểm, sương mù cuộn trào rồi hóa thành hư ảnh một con bọ cạp khổng lồ xanh biếc và một con cóc khổng lồ màu lam nhạt.Đuôi bọ cạp vung lên, bắn ra một cột sáng xanh thẫm.Hư ảnh cóc há miệng, không gian xung quanh trở nên ảm đạm, như bị một sức mạnh thần bí giam cầm, khiến bạch quang chậm lại.
Cột sáng xanh thẫm vô thanh vô tức lao đến sau lưng bạch quang.
“Gầm!” Bạch quang gầm lên giận dữ, vô số phù văn năm màu cuồn cuộn bắn ra, phá tan xiềng xích không gian.
“Ầm!” Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên! Một đạo hồ quang đỏ thẫm bắn ra, đánh tan cột sáng xanh thẫm.
Vài tiếng chú ngữ vang lên trong bạch quang, nó rung lên rồi biến mất.Ngay sau đó, không gian cách đó mười dặm rung động, bạch quang tái hiện.Lúc này mới thấy rõ, bên trong là một lão giả, một tay cầm cờ nhỏ màu trắng, tay kia cầm chùy nhỏ màu đỏ thẫm.Chính là Mạc Giản Ly Đại Thừa Nhân tộc.
Nhưng nửa người Mạc Giản Ly bị lục khí quấn quanh, nửa còn lại đóng băng bởi một lớp băng lam quỷ dị.Mặt lộ vẻ ngưng trọng, liếc nhìn sương mù phía sau, lão không chút do dự tiếp tục phi độn như tia chớp.
Hư ảnh bọ cạp và cóc biến mất, sương mù lục lam tiếp tục bám theo không tha.
Cứ như vậy, Mạc Giản Ly liên tục bị sương mù đuổi kịp, phải dùng đến dị bảo trong tay, phóng ra tia chớp đỏ thẫm để đẩy lui công kích của hư ảnh, nới rộng khoảng cách.Cuộc truy đuổi kéo dài suốt một ngày một đêm.Dù tu vi Đại Thừa, nhưng liên tục thi triển thần thông bí pháp khiến pháp lực Mạc Giản Ly tiêu hao gần một nửa.May mắn thay, pháp khí cảm ứng được Hàn Lập ở gần đó, nếu không lão đã phải hao tổn chân nguyên thi triển thủ đoạn bảo mệnh.
Đối với những tồn tại như bọn họ, mấy trăm ngàn dặm không phải là khoảng cách quá xa.
Trong khi Mạc Giản Ly dùng bảo vật đẩy lui hư ảnh hai con thú khổng lồ, bầu trời phía trước chợt lóe lên, một đạo thanh hồng xuất hiện, bay về phía này.
Mạc Giản Ly mừng rỡ, không dùng thần thông thuấn di nữa, mà ném cờ nhỏ màu trắng lên đỉnh đầu.Cờ nhỏ xoay tròn, sóng trắng tuôn ra, biến thành một quầng sáng dày đặc bảo vệ.Chùy nhỏ màu đỏ thẫm trong tay điên cuồng đánh về phía sau.Có Hàn Lập đến giúp sức, lão muốn cho kẻ truy đuổi phía sau một bài học, rửa hận chuyện bỏ chạy thục mạng lúc trước.
“Ầm!” Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.Bầu trời đầy mây đen bị xé toạc làm đôi, một tia chớp đỏ dài mấy trăm trượng đánh trúng con cóc khổng lồ.Hư ảnh run rẩy, vô số tia điện đỏ thẫm bắn ra, rồi tan biến.Kỳ lạ thay, hư ảnh bọ cạp khổng lồ cũng gầm lên đau đớn, vỡ tan thành sương mù.
Sương mù lam lục cuồn cuộn co rút lại, rồi biến mất, để lộ ra bản thể ẩn nấp bên trong.Đó là một con quái vật đầu cóc thân bọ cạp dài mấy chục trượng, hai mắt đỏ như máu.Sau lưng nó có một đôi cánh lớn, như thật như ảo, loáng thoáng có vô số khuôn mặt người méo mó.
Quái vật trừng mắt nhìn Mạc Giản Ly, kêu lên vài tiếng “oa oa”, cánh quỷ dị lại vang lên tiếng cười âm trầm quái dị.Tiếng kêu vừa lọt vào tai, Mạc Giản Ly cảm thấy mí mắt trĩu nặng, thần thức buồn ngủ.
“Không tốt!” Mạc Giản Ly thầm kêu lên, biết tình hình không ổn, muốn tăng cường thần niệm chống cự, nhưng lại cảm thấy uể oải, không thể điều động một tia thần niệm nào.Lão thầm kêu khổ, bị đối phương truy đuổi lâu như vậy mà không biết nó còn có loại bí thuật thần hồn quỷ dị này.
Đôi cánh của quái vật rung lên, biến thành hai lưỡi cự nhận lờ mờ dài mấy trượng, từ từ chém về phía Mạc Giản Ly.Động tác chậm chạp, nhưng trong nháy mắt đã xuất hiện trên đỉnh đầu Mạc Giản Ly, không hề bị quầng sáng hộ thể cản trở.
Lúc này, sắc mặt Mạc Giản Ly thật sự đại biến! Lão định liều lĩnh thúc dục nguyên anh thi triển thủ đoạn liều mạng, thì phía sau chợt dao động, một giọng nói kinh ngạc vang lên: “Ồ, đây là quái vật gì vậy, dường như có chút kỳ dị.”
Vừa dứt lời, tiếng sấm vang lên, vô số hồ quang màu vàng theo câu nói đó điên cuồng phun ra, đánh thẳng lên hai chiếc cự nhận quỷ dị.Hàn Lập thấy tình thế nguy cấp, lập tức thi triển thần thông thuấn di đến sau lưng Mạc Giản Ly, dùng Ích Tà Thần Lôi ngăn chặn một đòn trí mạng.
“Ầm!” Tiếng nổ long trời lở đất! Hồ quang màu vàng vừa chạm vào cự nhận đã như khắc tinh, tiêu diệt hơn nửa lam lục khí trên bề mặt.Hai chiếc cự nhận gào thét, biến mất.
Lam lục khí trên lưng quái vật cuộn trào, một đôi cánh khổng lồ tái hiện, nhưng nhỏ hơn lúc đầu.Hai mắt đỏ thẫm của quái vật co rút lại, nhìn chằm chằm Hàn Lập, trong ánh mắt loáng thoáng lộ ra sự sợ hãi.
Hàn Lập vỗ nhẹ lên vai Mạc Giản Ly, một cơn mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể.Mạc Giản Ly cảm thấy tinh thần phấn chấn, mệt mỏi buồn ngủ tan biến, khôi phục quyền kiểm soát thần niệm.
“Đa tạ Hàn huynh! Ngươi phải cẩn thận, con quái vật này tên là Xa Khấp Tử, vốn là hung vật lừng lẫy của Tu La giới thời thượng cổ, toàn thân là độc khí, tu sĩ Đại Thừa bị nhốt bên trong chỉ sau ba khắc sẽ hóa thành máu loãng.” Mạc Giản Ly vội vàng cảm ơn, đồng thời nhắc nhở Hàn Lập.
“Thì ra là hung vật thời thượng cổ, chẳng trách đạo hữu cũng không dám khinh suất.Có điều trong điển tịch không hề đề cập đến việc hung vật này còn thông thạo Nhiếp Hồn Thuật bá đạo.” Hàn Lập có chút giật mình, nhưng không hề sợ hãi, mà lộ ra vẻ hứng thú.Hắn chớp mắt, xuất hiện ngay trước Mạc Giản Ly, quan sát Xa Khấp Tử từ trên xuống dưới.
“Điều này…ta cũng không rõ, dù sao thì thứ này chỉ tình cờ được ghi lại trong điển tịch thượng cổ, có sai sót cũng là bình thường.Nếu không vì vậy thì vừa rồi ta cũng không đến nỗi thảm hại như thế.” Mạc Giản Ly vội vàng lấy ra một bình đan dược, dùng mấy viên để khôi phục pháp lực, rồi cười khổ trả lời.

☀️ 🌙