Đang phát: Chương 2272
Ngón tay kia xuyên thủng không gian, đánh trúng Bạc Vũ Kình.
Bạc Vũ Kình giật mình, thân ảnh chợt lóe rồi biến mất, ngay lập tức xuất hiện cách đó hơn trăm trượng.
Tiểu Kiêu cau mày, nhìn Khâu Mục Kiệt nói:
– Mục Kiệt đại nhân, chúng ta vốn là đồng minh, mong đại nhân đừng nghe lời xúi giục.
Khâu Mục Kiệt gật đầu:
– Yên tâm, ta biết nặng nhẹ.
Bạc Vũ Kình đứng xa, sắc mặt biến đổi liên tục.
Tiểu Kiêu mừng rỡ, vội nói:
– Vậy xin Mục Kiệt đại nhân giúp bắt người này.
Khâu Mục Kiệt đáp:
– Được thôi.
“Hắc trạch chi vũ” trên người hắn mở ra, sức mạnh không gian hiện lên, thân thể biến mất tại chỗ.
– Thiên Mạch Độc Mang.
Một đạo ánh sáng đỏ quỷ dị xuất hiện, đâm thẳng vào cổ họng Tiểu Kiêu.
– Vèo…
Tiểu Kiêu né người, hồng mang sượt qua cổ hắn mà bay.
Cả sân im phăng phắc, mọi người kinh ngạc nhìn Vi Hạt Tử sau lưng Khâu Mục Kiệt, cái đuôi dựng đứng với độc châm đỏ rực khiến ai nấy lạnh sống lưng, chĩa thẳng vào Tiểu Kiêu.
Mọi người ngơ ngác, vừa rồi còn nói chuyện hợp tác rất tốt cơ mà? Chẳng lẽ đánh nhầm người?
Trong mắt Tiểu Kiêu đầy sát khí, mặt lạnh tanh, gằn giọng:
– Mục Kiệt đại nhân, ngươi nên giải thích cho ta chứ?
– Giải thích?
Khâu Mục Kiệt cười khẩy:
– “Đạo thiên mạch độc mang” này chẳng phải là lời giải thích tốt nhất sao?
Tiểu Kiêu cau có:
– Vì sao? Ta không hiểu.
– Không hiểu? Ngẫm lại ngươi vừa nói gì đi.
Khâu Mục Kiệt lạnh mặt, dữ tợn:
– Ngươi bảo Thuật Luyện Sư đều ngu xuẩn? Câu đó đáng chết vạn lần.
– Chỉ vì một câu nói?
Tiểu Kiêu há hốc mồm, ngây người, cảm thấy thật nực cười.
– Hừ, chỉ một câu nói thôi sao?
Khâu Mục Kiệt cười lạnh:
– Sỉ nhục thuật đạo cao thượng là tội chết.Hơn nữa, giết loại tiện nhân như ngươi, cần nhiều lý do sao?
Tiểu Kiêu uất ức tột độ, cảm thấy quá vô lý.Đám Thuật Luyện Sư này đúng là điên, mà Khâu Mục Kiệt còn điên hơn.
Hắn nén giận nói:
– Khâu Mục Kiệt, đừng quên ai che chở ngươi những năm qua.Nếu không có Vi Thanh đại nhân, ngươi đã bị Hóa Thần Hải xé xác rồi.Lẽ nào ngươi vong ân bội nghĩa vậy sao?
– Vong ân bội nghĩa?
Khâu Mục Kiệt cười lớn:
– Hahaha, ngươi tưởng Vi Thanh là Lôi Phong Vũ Đế chắc? Không màng lợi ích, chỉ thích giúp người sao?
– Được rồi!
Tiểu Kiêu mặt âm trầm:
– Lẽ nào lợi ích của Vi Thanh đại nhân với ngươi không bằng thằng nhãi này?
Khâu Mục Kiệt cười lạnh:
– Ngươi có biết nó là ai không?
Tiểu Kiêu nhíu mày:
– Bạc Vũ Kình…Nghe quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra.
Khâu Mục Kiệt cười nham hiểm:
– Không nhớ ra thì thôi, an tâm làm ma không đầu đi!
Hắn cười lớn, khí thế bùng nổ, chém một đao.
Mặt Tiểu Kiêu tối sầm, mắt lóe lên, giơ quyền đập xuống.
– Ầm ầm!
Một đạo quyền lực đánh tan đao mang, hắn lùi lại, giận dữ:
– Khâu Mục Kiệt, ngươi thật sự muốn phản bội đồng minh với Vi Thanh đại nhân sao?
Khâu Mục Kiệt khinh bỉ:
– Ta nhổ vào! Các ngươi tưởng ta ngốc chắc? Vi Thanh cho các ngươi theo dõi ta, chắc chắn là nghi ngờ, không tin tưởng ta.Hợp tác giữa người thông minh không được phép ngây thơ!
Hắn lạnh lùng:
– Hơn nữa ta sớm đã dè chừng Vi Thanh.Bạc Vũ Kình xuất hiện là cơ hội tốt nhất để ta thoát khỏi sự trói buộc của hắn!
– Tiểu Kiêu, dù ngươi không nói gì trước câu kia, hôm nay ngươi cũng chết.Chỉ là sau khi nói, ngươi sẽ chết thảm hơn.Lão phu sẽ bắt sống ngươi, khiến ngươi muốn chết cũng không xong, sẽ xé bụng, moi óc ngươi ra, nhét phân vào cho ngươi nổ tung, xem ai mới là ngu xuẩn!
…
Tiểu Kiêu nghe những lời ác độc mà toát mồ hôi lạnh, lửa giận bùng phát, sát ý ngút trời.
– Haha…
Hoán Diệt đột nhiên cười ha hả, ôm bụng cười chảy cả nước mắt:
– Hahaha, buồn cười quá, ta thực sự rất mong chờ cảnh đó đấy, haha!
– Câm miệng!
Tiểu Kiêu giận dữ hét:
– Giết! Giết! Giết chết tên điên này, nghiền xương thành tro!
Hoán Diệt ngừng cười, lạnh lùng:
– Ta chẳng phải đã bảo giết Phong Tử Kiệt, bắt Lý Vân Tiêu là xong nhiệm vụ của Vi Thanh đại nhân rồi sao? Ngươi cứ thích “im lặng theo dõi kỳ biến, mưu sau mới động”, giờ thì thành ra phức tạp, đáng đời bị nhét phân vào đầu, ha ha!
Tiểu Kiêu sát khí ngút trời, giận dữ:
– Ngươi còn nói…
Khâu Mục Kiệt biến sắc, giận dữ:
– Tốt lắm! Thì ra Vi Thanh phái các ngươi đến để giết ta!
Lý Vân Tiêu cũng chấn động.Hóa ra mình đã bị Vi Thanh theo dõi, hơn nữa nghe hai người kia nói, Vi Thanh muốn bắt sống mình, xem ra muốn lợi dụng mình.
– Hừ, ngươi, con quái vật nửa cá nửa thú, tưởng Vi Thanh coi trọng ngươi lắm sao? Đúng như ngươi nói, trên đời không có ai cho không ai cái gì.Ngươi hết giá trị lợi dụng rồi, đồ ngu!
Tiểu Kiêu cười khẩy, giơ ngón giữa lên khinh bỉ.
– Oa oa, chết tiệt! Để lão phu giết hai đứa bay trước, rồi đến lượt Vi Thanh!
Mắt Khâu Mục Kiệt tóe lửa, “hắc trạch chi vũ” triển khai, cả người biến mất.
Tiểu Kiêu mặt trầm xuống, cảnh giác cao độ.
Trong giây lát, hắn tụ lực vào quyền, hóa thành một chưởng, đánh vào một chỗ không trung.
– Ầm ầm…
Không gian nổ tung, Khâu Mục Kiệt hiện ra, hai tay cầm đao, đỡ lấy chưởng lực, giận dữ hét:
– Chết đi!
Vô số xúc tu từ đỉnh đầu hắn phi xuống, đâm xuyên người Tiểu Kiêu vô số lỗ.
