Chương 2271 Tôn nghiêm

🎧 Đang phát: Chương 2271

Khâu Mục Kiệt chậm rãi nói:
– Không có gì, ta chỉ hơi thấy lạ thôi.Nếu không thì hẳn là hai vị đã gặp Bạc Vũ Kình ở thành Phong Linh rồi.Ta rất ngạc nhiên, Vi Thanh phái hai người đến thành Phong Linh làm gì?
Tiểu Kiêu vẫn giữ nụ cười trên mặt, chỉ có điều hơi gượng gạo, hắn cười lớn đáp:
– Đây là bí mật, xin thứ lỗi không thể tiết lộ.
Không gian bỗng chốc im lặng, mọi người đều nín thở.
Ung Thiên Vận đột nhiên lớn tiếng:
– Hai vị đại nhân có phải là người của Vi Thanh đại nhân từ Thánh Vực? Tại hạ Ung Thiên Vận của Hóa Thần Hải, kính mong hai vị giúp đỡ tiêu diệt phản đồ Khâu Mục Kiệt.
Những người thuộc Hóa Thần Hải đều hướng mắt về phía Tiểu Kiêu, ánh mắt lộ vẻ tha thiết.Hai người này xem ra thực lực không hề tầm thường, nếu chịu ra tay thì có lẽ bọn họ sẽ sống sót.
– Ách…
Tiểu Kiêu lộ vẻ kỳ quái, nói:
– Ngươi bảo ngươi là người của Hóa Thần Hải thì ta phải tin sao? Ta vốn dĩ không quen biết ngươi.Xin đừng tùy tiện cầu cứu người lạ như thế.
Ung Thiên Vận nhanh chóng dịch chuyển đến bên cạnh Tiểu Kiêu, vội vàng đưa lên một tấm lệnh bài làm bằng vật liệu không phải vàng, không phải ngọc, nói:
– Đây là chứng minh thân phận của ta, xin hai vị đại nhân xem qua.Hóa Thần Hải và Thánh Vực là hai thánh địa lớn của đại lục Thiên Võ, đứng đầu các thế lực, luôn hợp tác giữ gìn trật tự đại lục.Mong hai vị đại nhân ra tay trảm yêu trừ ma.
Tiểu Kiêu nhận lấy lệnh bài, xem lướt qua rồi vuốt ve nó trong tay.Sắc mặt hắn trở nên cổ quái khi nhìn về phía Khâu Mục Kiệt, cười khổ:
– Quả nhiên là lệnh bài thật.Cái này…thật khiến ta khó xử.Mục Kiệt đại nhân, ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?
Khâu Mục Kiệt cười lạnh:
– Ngươi muốn làm gì thì tùy ngươi, ta không phải chủ nhân của ngươi.
– Ừm…
Tiểu Kiêu gật đầu, đánh giá một hồi rồi nói:
– Vậy thì hết cách rồi, ai bảo chúng ta là bạn bè với Mục Kiệt đại nhân cơ chứ.
Tiểu Kiêu đột ngột ra tay, bóp nát tấm lệnh bài thành một cục rồi ném thẳng vào người Ung Thiên Vận.
– Cái gì? Ngươi…
Ung Thiên Vận kinh hãi, không ngờ hắn lại đột nhiên trở mặt làm khó dễ.Y vội vàng thay đổi không gian định bỏ chạy.
Nhưng rồi y hoảng sợ nhận ra không gian đã hoàn toàn bị giam cầm.Dù y có dùng hết sức mạnh của một Thuật Luyện Sư cửu giai cũng không thể lay chuyển được chút nào.
“Phanh”
Một chưởng đánh vào ngực y, cục lệnh bài xuyên thủng thân thể y, bắn ra từ phía sau lưng.
Sau đó, Tiểu Kiêu lộ vẻ dữ tợn, giơ chân lên giẫm mạnh xuống.
“Phanh”
Cú giẫm mạnh mẽ đánh xuống khiến Ung Thiên Vận bị chấn mạnh xuống đất, bụi đất đá vụn bắn tung tóe.
– Chậc chậc, một đời Thuật Luyện Sư cửu giai, lại phải chôn xương nơi hoang dã thế này, thật đáng tiếc.
Tiểu Kiêu phủi tay, tươi cười rạng rỡ.
– Ngươi, ngươi là người của Thánh Vực, vậy mà lại giết Ung Thiên Vận đại sư?
Vài Thuật Luyện Sư còn lại của Hóa Thần Hải lúc này mới kịp phản ứng, ai nấy đều kinh hãi, trong lòng trào dâng một nỗi bi phẫn.
Tiểu Kiêu lạnh lùng nhìn đám người kia, nói:
– Ta đã bảo hắn rồi, không nên tùy tiện cầu cứu người lạ.Chính hắn không nghe, trách ai được chứ?
Hắn khinh thường cười nhạt, mỉa mai:
– Chẳng lẽ Thuật Luyện Sư đều ngu ngốc như vậy sao? Ha ha ha.
“Đùng”
Lý Vân Tiêu siết chặt nắm đấm, khớp ngón tay kêu răng rắc, lôi quang và điện xẹt lóe lên trên nắm tay.
Sắc mặt hắn tái nhợt, đôi mắt rực lửa giận.
Hắn và Ung Thiên Vận tuy chỉ gặp một lần, nhưng lại nói chuyện rất hợp ý.Hơn nữa đối phương là một Thuật đạo cửu giai, có thể nói là một đại tông sư, lại bị tiểu nhân hèn hạ đánh chết tức tưởi như vậy, tôn nghiêm của Thuật Luyện Sư bị chà đạp không thương tiếc.
Bạc Vũ Kình cũng nhìn chằm chằm vào thi thể Ung Thiên Vận lấp ló trong đống đá vụn, máu vẫn còn đang chảy ra.Đôi mắt hắn ánh lên một tia lạnh lẽo.
– Các hạ…Thật sự là…Bạc Vũ Kình…Đại nhân sao?
Từ trên chiến hạm vọng xuống tiếng run rẩy của La Thiên.Lúc này, toàn thân y nhiễm độc, nằm bẹp trên mặt đất, không còn sức hành động.
Bạc Vũ Kình đáp:
– La Thiên, là ta.Ngươi đừng nói gì cả, nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa ta sẽ cứu ngươi.
Sắc mặt hắn lạnh như băng, đôi mắt lộ vẻ khó tả.
– Thật…Thật sự…Là…Đại nhân…
La Thiên kích động, run rẩy muốn chống tay ngồi dậy nhưng không thể.
Một Thuật Luyện Sư vội vàng bay xuống, đỡ La Thiên dậy rồi dùng kim châm châm vào các huyệt đạo trên người y, đồng thời lấy ra mấy viên giải độc đan nhét vào miệng y.
La Thiên không ngăn cản, ánh mắt nhìn lên trời, cảm thấy mọi thứ đều mờ ảo, không nhìn rõ Bạc Vũ Kình.
Sau khi được châm cứu, tinh thần và vết thương của y dường như đã ổn định hơn, y chậm rãi nói:
– Sinh thời có thể gặp lại đại nhân, thật là may mắn của La Thiên.Mong mọi người niệm tình Thuật đạo nhất mạch, truyền lại chuyện ở nơi này cho Hóa Thần Hải.
Bạc Vũ Kình nhướng mày, không nói gì mà quay sang nhìn Khâu Mục Kiệt, nói:
– Giải độc cho hắn.
Khâu Mục Kiệt biến sắc, lộ vẻ giận dữ, hừ lạnh:
– Nực cười, nếu là ta hạ độc thì làm gì có chuyện ta giải.
Hắn mỉa mai:
– Hơn nữa, ngươi là ai của ta, có tư cách gì ra lệnh cho ta?
Bạc Vũ Kình nói:
– Ta không ra lệnh, mà là muốn trao đổi điều kiện với ngươi.
– Ồ? Thú vị đấy.
Khâu Mục Kiệt cười:
– Đổi lại bằng thứ gì đó trong cơ thể ngươi, ta sẽ đồng ý.
Lý Vân Tiêu khẽ động, trong mắt hiện lên vẻ khác lạ.Hắn biết rõ “thứ gì đó trong cơ thể” mà Khâu Mục Kiệt nói là gì.
Bạc Vũ Kình nói:
– Được thôi.Kèm theo một điều kiện, giúp ta giết luôn hai người kia.
Hai mắt Khâu Mục Kiệt co lại, lộ vẻ trầm tư.
Tiểu Kiêu biến sắc, vội hỏi:
– Mục Kiệt đại nhân, chúng ta là đồng minh mà.Vừa rồi ta đã giết tên Thuật Luyện Sư cửu giai kia, đủ để chứng minh lập trường của chúng ta rồi.
Bạc Vũ Kình lạnh lùng nói:
– Khâu Mục Kiệt, Vi Thanh phái ngươi đến bắt Lý Vân Tiêu, vậy tại sao lại phái hai người bọn họ đến đây? Chẳng lẽ ngươi ngốc thật sao?
Tiểu Kiêu và Hoán Diệt cùng lúc cảm thấy bất an.
Sắc mặt Tiểu Kiêu trầm xuống, chỉ tay vào cổ họng Bạc Vũ Kình, quát:
– Sắp chết đến nơi rồi mà còn ăn nói lung tung!
Bạc Vũ Kình cười lạnh, tay trái nắm lấy chuôi kiếm bên hông, lùi lại phía sau, cười lớn:
– Ngươi không phải rất hung hăng sao? Sao giờ lại sợ rồi?

☀️ 🌙