Đang phát: Chương 227
Không ngờ lại gặp người quen, là Khắc Lý Áo Lôi Văn, nhưng thái độ của hắn lúc này khác hẳn trước đây.
Ngưỡng Mập không vui, chỉ khẽ nhấc tay với ly nước hoa quả, chào qua loa: “Khắc Lý Áo công tử.” Trần Mộ cũng gật đầu: “Khắc Lý Áo công tử.”
Khắc Lý Áo làm như không để ý sự lạnh nhạt, tươi cười nói:
– Thật không ngờ lại gặp Tào tiên sinh ở đây, thật là kinh ngạc.Vài ngày nữa Khắc Lý Áo có lễ trưởng thành, không biết Ngưỡng An tiên sinh và Tào tiên sinh có thể đến dự không?
Lễ trưởng thành? Trần Mộ không hiểu là lễ gì, nhưng hắn không có hứng thú với Lôi Văn gia, hơn nữa ánh mắt nóng bỏng của Khắc Lý Áo khiến hắn khó chịu, liền lắc đầu:
– Rất xin lỗi, ta có việc bận.
Nói xong liền im lặng.Ngưỡng Mập cũng từ chối:
– Ta cũng có việc, xin lỗi Khắc Lý Áo công tử.
Khắc Lý Áo lộ vẻ thất vọng trên mặt, nói thêm vài câu rồi ấm ức rời đi.
Ngưỡng Mập nhìn theo bóng lưng Khắc Lý Áo, khinh thường nói:
– Lôi Văn gia càng ngày càng đi xuống.Hai đứa con trai chỉ lo đấu đá nhau, không ai quản gia nghiệp, thật là ngu xuẩn!
Thấy Trần Mộ ngơ ngác, Ngưỡng Mập giải thích:
– Những gia tộc như Lôi Văn gia, khi con cháu trưởng thành sẽ tổ chức một nghi lễ.Trong dịp đó, họ sẽ mời những người bạn có thực lực gia nhập vào gia tộc.Ha, bây giờ ít nhà còn giữ truyền thống này, không ngờ Lôi Văn gia vẫn còn.
Giọng điệu Ngưỡng Mập tỏ rõ sự khinh thường với truyền thống này.
Trần Mộ hiểu ra.Nhưng hắn không có thiện cảm với Khắc Lý Áo, nên không quan tâm.Hắn đã cứu Khắc Lý Áo, nhưng đối phương không những không biết ơn mà còn dùng thủ đoạn, loại người như vậy Trần Mộ muốn tránh xa.
Ngưỡng Mập thấy vẻ mặt Trần Mộ, hạ giọng nói:
– Hai đứa con trai của Lôi Văn gia chẳng ra gì, kết cục suy bại đã định rồi.Với cách kinh doanh của chúng, làm việc nhỏ thì được, việc lớn thì đừng mơ.
– Tại sao lại như vậy? – Trần Mộ tò mò.
Ngưỡng Mập lạnh nhạt nói:
– Việc kinh doanh đạt đến tầm cỡ như chúng ta không chỉ dựa vào vật lực, mà quan trọng nhất là con người và hướng đi.Lúc làm ăn khó khăn, nếu chỉ dựa vào sức mình để làm chuyện lớn thì khó như lên trời, hợp tác với người khác mới là xu thế.Buôn bán ngắn hạn dù lời nhiều, cũng có giới hạn.Quan trọng là lợi nhuận ổn định lâu dài, một đối tác có thể hợp tác lâu dài mới đáng để chúng ta đầu tư.Như Tào lão đệ mới là đáng giá!
Lý luận của Ngưỡng Mập khiến Trần Mộ vô cùng ngạc nhiên, hắn không có kinh nghiệm trong kinh doanh, nhưng những lời này giúp hắn tỉnh ngộ.
Trần Mộ cười:
– Ngài đánh giá ta cao quá rồi.
– Không không không! – Ngưỡng Mập lắc đầu: – Tào lão đệ không cần khiêm tốn.Ta xem người không phải bách phát bách trúng, nhưng cũng được tám chín phần.Tào lão đệ khí chất điềm đạm, ánh mắt kiên định, vừa nhìn đã biết là người làm nên chuyện lớn, tính tình cứng cỏi, nhất ngôn cửu đỉnh.
Trần Mộ ngạc nhiên vì chưa ai đánh giá mình như vậy.Lúc này có người ra hiệu muốn nói chuyện với Ngưỡng Mập, Ngưỡng Mập rất tinh ý, vội chào Trần Mộ rồi đứng dậy rời đi.Thật khó tin một người béo như vậy mà lại nhanh nhẹn đến thế.
Ngưỡng Mập đi rồi, Trần Mộ lại ngồi vào góc.Đại sảnh lộng lẫy đông người, nhân viên phục vụ liên tục bưng rượu và nước hoa quả đi lại.Nơi này tập trung những nhân vật lớn của La Dữu thành, họ tụ tập thành nhóm, trò chuyện cười nói, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về trung tâm đại sảnh.Các phu nhân mặc lễ phục dạ hội tinh xảo chụm đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nồng nhiệt hướng về Tổ Trữ và Giải Yến Bạch.Một số nam thanh niên lại dùng ánh mắt thèm muốn nhìn Tiểu Man.
Diễn viên chính của yến tiệc là ba người này.
Còn mình chỉ là một nhân vật nhỏ, không ai nhận ra nên đỡ phiền phức.Hắn không để ý rằng thỉnh thoảng có người đi ngang qua nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc.
Yến tiệc kiểu này không có nhiều tạp tu cao cấp tham gia.Tạp tu cao cấp đương nhiên là đối tượng các thế lực tranh nhau lôi kéo, nhưng để họ bước vào tầng lớp thượng lưu thì rất khó.Trừ những học sinh tốt nghiệp từ lục đại, vì khi gia nhập lục đại đồng nghĩa với việc bước chân vào giới thượng lưu.
Như Tổ Trữ và Giải Yến Bạch, trên mặt họ luôn giữ vẻ cao ngạo.Đó là thái độ từ trên nhìn xuống nhưng không ai thấy kỳ lạ, ngược lại còn cho là bình thường.Đến cả Do Văn Châu cũng tự nhiên chấp nhận điều đó.
Liên bang có một luật bất thành văn, chỉ có ngũ đại hoa khu và kinh đô mới có quý tộc chính thức.Trong mắt nhiều người dân ở ngũ đại hoa khu và kinh đô, những người giàu có như Do Văn Châu chỉ là hào phú địa phương.Họ có khí chất ưu việt bẩm sinh, và những người xuất thân từ lục đại càng thể hiện rõ khí chất đó.
Tiểu Man thì dễ nhìn hơn nhiều.Nhưng nàng không phải đối thủ của hai người kia, xét về khí thế hay thực lực.Nếu có thêm người đeo mặt nạ thì có thể tranh cao thấp với họ.
Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến mình? Trần Mộ tiếp tục uống nước hoa quả, uống liền bảy tám ly, mỗi ly một vị khác nhau.So với Thanh Vân Thủy trước đây thì ngon hơn nhiều.
Nhắc đến Thanh Vân Thủy, Trần Mộ lại buồn rầu nhớ đến Lôi Tử, không biết bây giờ đang ở đâu.
Hắn cứ đứng ở góc sảnh, không ai làm phiền.Nhiều người muốn làm quen với Trần Mộ, nhưng thấy vẻ mặt ngơ ngác của hắn liền tự động rời đi.
Kết thúc yến tiệc, Trần Mộ lặng lẽ ra về, không thèm nhìn đến bốn người đang trò chuyện vui vẻ kia.
Về đến nhà, Trần Mộ sững sờ khi thấy Duy A đang ngồi trên sàn nhà.
– Ngươi về khi nào vậy? – Trần Mộ đi đến ngồi xuống cạnh Duy A.
Lô Tiểu Như thấy Trần Mộ về, vội đi chuẩn bị đồ ăn và nước trà.
– Vừa mới.- Duy A không ngước mắt.
Trần Mộ lúc này mới để ý thấy trong lòng Duy A có một con vật lông vàng, Duy A đang trêu chọc nó.
– Đây là con gì? – Trần Mộ tò mò hỏi.
Con vật nhỏ có bộ lông màu vàng nâu phủ toàn thân, gần giống chó nhưng thân hình béo hơn nhiều, trông như một con cáo tròn xoe màu vàng nâu.
Duy A lắc đầu: – Không biết.
– Không biết? – Trần Mộ ngạc nhiên: – Ngươi tìm thấy nó ở đâu?
Với tính cách của Duy A, Trần Mộ không tin hắn sẽ mua con vật này.Nếu nói hắn mua thì chắc là do lúc đó hắn đói bụng.
– Cướp được.- Duy A vẫn không ngước mắt, mải mê nghịch con vật.
Con vật cũng lười biếng, cuộn tròn trên đùi Duy A, ngủ ngon lành.
Trần Mộ thấy hứng thú: – Cướp? Cướp ở đâu?
– A Mai Đạt Nhĩ Thành.
– Đó là đâu? – Trần Mộ không biết.
Lô Tiểu Như vội giải thích: – A Mai Đạt Nhĩ Thành là trung tâm thương mại của Minh Chính khu, cách đây rất xa, phát triển không kém gì La Dữu thành.
– Ngươi đến A Mai Đạt Nhĩ Thành làm gì? – Trần Mộ hỏi.
Lần trước Duy A hỏi tiền hắn, hắn đã rất bất ngờ.Hóa ra người này đã chạy đến A Mai Đạt Nhĩ Thành.Duy A đến đó chắc chắn có chuyện gì, Trần Mộ chắc chắn không phải chỉ vì con chó tròn như trái banh này.
– Đoạt nó.- Duy A trả lời khiến Trần Mộ suýt hóa đá.
– Nó? – Trần Mộ há hốc miệng, chỉ vào con chó mũm mĩm, vẻ mặt ngạc nhiên.
Đang rót trà, Lô Tiểu Như suýt nữa làm trà bắn tung tóe.
– Ừ!
– Ngươi chạy đến A Mai Đạt Nhĩ Thành chỉ để đoạt nó? – Trần Mộ tưởng mình nghe nhầm.
– Đúng.
– Tại sao lại đoạt nó?
Duy A nghiêng đầu suy nghĩ: – Thấy quen mắt.
Đầu Trần Mộ bốc khói: – Vì vậy, ngươi đoạt nó? Chạy đến A Mai Đạt Nhĩ Thành chỉ để đoạt nó?
– Đúng.
Duy A lập tức lấy tiền tạp đưa trả cho Trần Mộ: – Cái này vô dụng.
– Vô dụng? – Trần Mộ ngẩn ngơ, tiền tạp vô dụng? Tiền tạp này có bốn triệu Âu Địch, Duy A nói nó vô dụng!
Trong lòng hắn dấy lên nghi ngờ: – Vậy ngươi làm sao đến được A Mai Đạt Nhĩ Thành?
– Ngồi xe dài!
– Đi xe dài phải có vé, làm sao ngươi qua được cổng soát vé? – Trần Mộ hỏi.
– Đó là cái gì? – Duy A hỏi ngược lại.
Lô Tiểu Như run tay, trà đổ ra bàn.
Trần Mộ mô tả: – Là một loại thẻ gì đó, gọi là vé xe.Có vé mới được lên xe, ngươi có không?
– Không.- Duy A lắc đầu.
Trần Mộ tò mò hỏi: – Vậy ngươi làm sao đi được? Máy kiểm vé cho ngươi đi qua sao?
– À, ngươi nói cái máy gì đó hả? Ta vỗ nó mấy cái, nó im re.
Ánh mắt Duy A cực kỳ hồn nhiên.
Trần Mộ toát mồ hôi lạnh.Vỗ mấy cái? Hắn liếc nhìn bàn tay Duy A, trong đầu hiện ra cảnh tượng lúc đó.Với sức lực của Duy A, đừng nói là máy kiểm vé, dù là đồ vật cứng hơn cũng đi đời.
Nuốt nước bọt, Trần Mộ hỏi tiếp: – Ngươi không ăn cơm?
– Ăn.
– Lấy gì để ăn? – Trần Mộ rất tò mò.
Duy A chép miệng: – Ta thấy nhiều chỗ để thức ăn, tự lấy xuống ăn.Mùi vị cũng tạm, nhưng vẫn không ngon bằng ngươi làm.
Trần Mộ hình dung ra cảnh tượng: Duy A đi đến một cửa hàng bán đồ ăn, thấy thức ăn đã chế biến sẵn, lợi dụng tốc độ kinh người chớp nhoáng lấy vài món rồi nghênh ngang rời đi.
– Ngươi trở về cũng dùng cách này? – Trần Mộ tò mò.
Nhìn con chó ham ngủ béo núc, lẽ nào nó có quan hệ gì với Duy A? Nếu không thì tại sao Duy A lại đi xa như vậy? Nhưng Duy A lại trả lời không biết, dường như hắn không nhớ ra.
Trần Mộ đột nhiên hỏi: – Ngươi làm sao biết con chó này ở A Mai Đạt Nhĩ Thành?
– Thấy trên tivi.
Trần Mộ lúc này mới hiểu ra.Hắn đoán trước câu trả lời của Duy A: – Nó cũng là cướp được?!
– Nó bị nhốt trong lồng, ta bẻ ra.Có sáu người đuổi theo ta, bị ta giết.
Duy A không đổi sắc, ánh mắt lạnh nhạt, ngữ khí tự nhiên kể lại.
Lô Tiểu Như tái mặt, tay run rẩy, trà đổ ra nhiều hơn.
Dù thế nào, Trần Mộ cũng yên tâm khi Duy A trở về.Với thực lực của Duy A thì hắn không cần lo lắng, nhưng Duy A hoàn toàn xa lạ với thế giới bên ngoài.Lần này cũng khá nguy hiểm, nếu đối phương mạnh, hoặc gặp cường giả, hoặc bị nhiều người vây công, dù Duy A mạnh đến đâu, Trần Mộ cũng không chắc hắn có thể sống sót.
Có lẽ cao thủ như hiệu trưởng lục đại học phủ có thể chiến đấu với mấy trăm người mà vẫn sống sót, nhưng tạp tu dù nổi tiếng cũng chỉ có đường chạy khi đối mặt với mấy trăm tạp tu.Duy A không hiểu chuyện đời lại hay gây rắc rối.Trần Mộ không sợ chuyện, nhưng hắn không muốn tự gây chuyện.
Mặt Lô Tiểu Như vẫn trắng bệch, như bị kích thích mạnh.Thế nên khi Duy A khen tài nấu nướng của nàng, nàng tỏ ra rất gượng gạo.Con chó béo có vẻ thông minh, vừa nghe đến đồ ăn liền tỉnh dậy.
Sau khi ăn xong, Duy A vẫn dán mắt vào tivi, chỉ khác là bên chân có thêm một cục lông màu vàng nâu.
