Đang phát: Chương 226
Không gian Vô Danh tầng thứ tư, trên những đám mây xám xịt, nơi mà ngay cả Thiên Tôn cũng không thể vượt qua.Một người đàn ông trung niên cau mày nhìn những đám mây cuộn xoáy xung quanh, trong lòng bực bội, gầm lên: “Thiên Mông, tên khốn kiếp này, chết rồi mà còn gây rối!” Bóng dáng hắn lập tức biến mất ở tầng thứ tư, xuất hiện trong một cung điện ở tầng thứ chín.
Ngay sau khi hắn xuất hiện, hai bóng người khác cũng hiện ra bên cạnh.
“Nhị ca…ách…đại ca lần này lại…” một trong hai người trẻ tuổi lên tiếng.
Chưa kịp người kia nói hết câu, người đàn ông trung niên đã phất tay ngăn lại: “Ngươi không cần nhiều lời!”
“Nhị ca!” Người phụ nữ nói: “Đây đã là lần thứ ba, chẳng lẽ Nhị ca không nghĩ ra điều gì sao?”
Người đàn ông trung niên buồn bã lắc đầu, sắc mặt khó coi, nghiến răng nói: “Khốn…kiếp…”
Hai người kia đều biết hắn đang nghĩ đến Thiên Mông, nhưng không muốn nhắc đến mà thôi.
“Đại ca, hai lần trước chúng ta không tìm ra nguyên nhân và địa điểm xảy ra, nhưng lần này…” Chàng trai trẻ dường như muốn nói gì đó, nhưng thấy người đàn ông trung niên đang tức giận nên lại thôi.
“Đủ rồi! Không nói nữa!!”
Nhưng ngay sau đó, người đàn ông trung niên thấy người kia nói có lý liền vội hỏi: “Ngươi vừa nói gì! Ngươi vừa mới nói…” Vừa hỏi, hắn vừa dùng thần thức dò xét toàn bộ mười tám tầng của không gian Vô Danh.
“Là…đại ca, là ta nói, ta vừa mới dùng thần thức quét qua nơi này một chút và phát hiện tầng thứ chín này có biến động, cụ thể ở đâu thì còn phải xem xét.” Chàng trai vội vàng trả lời.
Sau một hồi lâu, người đàn ông trung niên đang cau mày suy nghĩ cuối cùng bất đắc dĩ mở mắt ra: “Tam đệ, lời ngươi vừa nói là thật chứ?”
Chàng trai vội nói: “Đương nhiên, sao ta dám lừa gạt đại ca?” Nói xong, trong lòng hắn kỳ lạ hẳn lên, chẳng lẽ Nhị ca vừa rồi không tìm ra được gì sao? Về năng lực, bản thân hắn còn kém Nhị ca, sao có thể dễ dàng phát hiện ra mà đại ca lại không tìm được?
Nghĩ vậy, chàng trai trẻ cũng dùng thần thức trong nháy mắt bao phủ cả không gian tầng thứ chín.
Một lát sau, hắn vẻ mặt khó tin mở mắt ra: “Sao…làm sao có thể? Vừa mới rõ ràng…đại ca, ta không có gạt huynh…”
“Được rồi, không cần giải thích nhiều, chúng ta xuống dưới cẩn thận xem xét, xem có thu hoạch gì không!” Người đàn ông trung niên bất đắc dĩ nói, sau đó lại hung hăng nói một câu: “Thiên Mông đáng chết!” Sau đó, bóng dáng biến mất trong đại điện.
Hai người còn lại nhìn nhau, chàng trai lắc đầu, còn người phụ nữ sắc mặt vẫn không chút thay đổi như thể mọi việc đều không liên quan đến nàng.Sau đó, bóng dáng hai người cũng biến mất trong đại điện.
Không gian Vô Danh thượng tầng thứ tám, trong một thạch thất trên núi Vân Thạch, Tần Vũ mỉm cười bình tĩnh mở mắt ra.
“Không ngờ Hồng Quân lại có một người bạn có năng lực kỳ lạ như vậy, như vậy thì không cần sợ Thiên Tôn nữa!” Trong lòng Tần Vũ tự nhủ, rồi cầm một chén rượu uống cạn.
Trong khi bầu trời phát sinh dị biến, Tần Vũ đã dùng thần thức dò xét hai con trai mình trước, sau đó mới chú ý tới Huống Thiên Minh, hơn nữa hắn nghĩ biến động này có thể khiến Chưởng khống giả không gian này chú ý nên đã dùng thần thức ngăn cản những người đó tìm ra.
Kết quả cũng giống như Tần Vũ mong đợi, ba Chưởng khống giả sau đó cùng nhau triển khai thần thức, nhưng không cách nào tìm ra được điều gì bất thường.
“Tiểu Băng!” Tần Vũ mỉm cười nhìn La Băng nói: “Không lâu nữa hãy theo ta tiến lên tầng thứ chín!”
“Tiền bối?” La Băng ngạc nhiên kêu lên.
“Sao, chẳng lẽ ngươi không muốn?” Tần Vũ lúc này mang vẻ mặt trưởng bối cười nói.
“Không…không phải…” La Băng cuống quýt trả lời, rồi lại đỏ mặt, cúi đầu vặn vẹo những ngón tay trắng nõn.
“Được rồi! Bất quá thực lực của ngươi bây giờ quá yếu, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta giúp ngươi tăng một chút năng lực, sau này ít nhất trước mặt Thần Vương còn có khả năng tự bảo vệ.” Tần Vũ mỉm cười, phất tay một đạo quang mang màu trắng bay vào thân thể La Băng, sau đó còn nói thêm: “Không gian và thời gian của không gian này không giống nhau, ta chỉ có thể giúp ngươi tăng thêm năng lượng, tốc độ và tăng cường một bộ phận năng lực chống lại Thần Vương bình thường không vấn đề gì, nhưng không thể khiến ngươi hiểu được không gian pháp tắc.”
Cảm nhận được thân thể có biến hóa, La Băng cuống quýt đứng dậy hướng Tần Vũ hành lễ: “Đa tạ tiền bối!”
Tần Vũ gật đầu, càng hiểu được người con gái này nhu thuận, chỉ là trước đây do hoàn cảnh mà tại Tu La Ma Giới thống lĩnh cả Tu La Ma tộc tranh đấu quyết liệt với Cương Thi nhất tộc.
Không gian Vô Danh thượng tầng thứ chín, bên trong Lĩnh vực Tinh thần.
Sau khi Huống Thiên Minh biến thân, trên bầu trời mây mù cứ cuồn cuộn bay, nhưng hắn đã bình tĩnh trở lại, nhàn nhạt nhìn về phía trời cao, ánh mắt sâu thẳm và sắc bén.
Sau một hồi lâu, hắn đưa mắt nhìn về một nơi xa xăm nào đó, là Lục đạo Luân hồi.
“Cha! Không ngờ! Nguyện vọng của người cũng phải hai đời mới thực hiện được.Mà người…đã lại không ở đây!” Huống Thiên Minh bi thương.
“Chu An, ngươi thật đáng chết, nếu không phải ngươi, cha ta cũng không chết!” Huống Thiên Minh nghiến răng thề phải phanh thây Chu An làm trăm mảnh!
Sau đó, Huống Thiên Minh bình tĩnh trở lại, im lặng tiếp tục nhìn lên trời cao nói: “Cha, vì sao trong Hôi Mông không gian này lại có một tia hơi thở của người? Chẳng lẽ cha còn chưa chết?” Huống Thiên Minh nói, trong mắt lóe lên một tia hy vọng, rồi sau đó lại rất nhanh thất vọng: “Không! Hơi thở này không giống, người đã bỏ ta mà đi…”
Nói đến đó, Thiên Minh càng bi thương không thôi, lại bi phẫn gào lên, mây mù trên bầu trời lại quay cuồng dữ dội.
“Lôi Phạt đáng chết…a!!!!…Chu An, ta muốn giết ngươi!!!” Huống Thiên Minh không kiềm chế được nữa, bay ra khỏi Lĩnh vực Tinh thần.
“Thiên Minh…?” Tả Thu Mi cùng mọi người đang tọa thiền liền phát hiện, muốn đi ngăn cản Thiên Minh, nhưng Lôi Vệ ngăn lại.
“Các ngươi không cần lo lắng, hắn không sao đâu, chúng ta cũng có thể bình tĩnh mà dùng thần thức quan sát hắn.Nếu các ngươi ra ngoài, sợ rằng sẽ bị bọn Lưu Quang phát hiện.Chỉ cần trên đường hắn không gặp phải Thiên Tôn thì cũng không sao.Mà cho dù có gặp Thiên Tôn, hắn cũng hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ mình.” Lôi Vệ phân tích, sau đó lại thử truyền âm cho Huống Thiên Minh nhanh chóng trở về.
Không gian Vô Danh thượng tầng, tầng thứ tám sâu trong núi Vân Thạch.
Đã qua ba ngày, Tần Vũ và La Băng trước mắt Nghịch Ương và Tôn Ngộ Không trực tiếp thuấn di tới tầng chín.
Sau khi hai người đi rồi, Nghịch Ương và Ngộ Không đồng thời nhảy cẫng lên sung sướng, Tôn Ngộ Không càng không nhịn được bay đi.
“Ài! Tiểu hầu tử, bên kia có không ít Thiên Thần đó!!” Nghịch Ương nhanh chóng nhắc nhở.
Tôn Ngộ Không sau khi nghe Nghịch Ương nhắc nhở, trong nháy mắt đã quay lại bên cạnh Nghịch Ương: “Lão già kia, sao ngươi không nói sớm! ?” Nói xong, không đợi Nghịch Ương trả lời, liền hướng tới địa phương kia rất nhanh bay tới: “Hắc hắc, lão Tôn ta tới đây!”
Nghịch Ương cũng bất đắc dĩ theo sau, lắc đầu thở dài nói: “Ai! Tiểu hầu này! Thiên Thần môn sắp gặp nạn rồi!”
Không gian Vô Danh tầng thứ chín, bên trong Lĩnh vực Tinh thần.
Lôi Vệ như trước triển khai Lĩnh vực Tinh thần năm trăm dặm.
Đột nhiên, hai thân ảnh đột ngột xuất hiện trước mặt Lôi Vệ, khiến cho ông hoảng hốt một trận: “Ngươi…các ngươi là ai?”
Trong lòng Lôi Vệ lúc này phi thường kinh hãi, đối với Lĩnh vực Tinh thần, ông vô cùng tự tin.Tại bên trong Lĩnh vực Tinh thần, cho dù là Thiên Tôn cũng không có cách nào sử dụng pháp tắc, chứ đừng nói thuấn di, cho dù là lợi dụng không gian pháp tắc để phi hành cũng không cách nào làm được.
Nhưng trước mắt ông bây giờ là một nam một nữ lại có thể thuấn chuyển trước mặt ông.Càng làm cho Lôi Vệ kinh ngạc chính là người phụ nữ kia rõ ràng là cảnh giới Thiên Thần, mà tên nam tử kia cũng kỳ lạ, sử dụng thần thức căn bản không cách nào nhận ra được hắn tồn tại, cũng giống như mấy ngày trước không cách nào sử dụng thần thức tìm được Huống Thiên Minh vậy.
Đợi Lôi Vệ nói xong, người đàn ông mặc hắc bào kia vẫn nhìn về phía Lôi Vệ, hồi lâu mới thốt ra một câu “Ngài…nhưng mà…Lôi Vệ tiền bối?” Tần Vũ trước đây chỉ nhìn qua hình ảnh cũng biết được bộ dáng của Lôi Vệ, mặc dù với người trước mắt giống nhau, nhưng nhất thời Tần Vũ cũng không dám xác định.
“Ngươi biết ta?” Lôi Vệ cũng không quá kinh ngạc, có thể tiến nhập Lĩnh vực Tinh thần tự nhiên cũng phải biết mình, chỉ bất quá vẻ mặt của người đàn ông mặc hắc bào này sao lại có vẻ “kinh sợ” như thế nhỉ?
Sau khi nghe Lôi Vệ trả lời, Tần Vũ và La Băng hạ xuống mặt đất, mà Tần Vũ sau khi nghe Lôi Vệ trả lời đã có thể xác định thân phận của đối phương liền kích động tiến lên vài bước, lại hỏi một câu: “Ngài chính là người đã sáng tạo ra Tinh Thần biến công pháp, Lôi Vệ tiền bối?”
Thấy bộ dáng kích động của Tần Vũ, nhưng Lôi Vệ vẫn rất cẩn thận trả lời: “Chính ta! Ngươi biết Tinh Thần biến?” Nói xong Lôi Vệ tự hồ như nghĩ tới cái gì đó.
“Sư tôn…” Sau khi nghe Lôi Vệ trả lời, Tần Vũ kích động kêu lên.
Xét cho cùng, Tần Vũ có thể huy hoàng như hôm nay cũng đều là Tinh Thần Biến của Lôi Vệ ban tặng, nên Tần Vũ có thể xem Lôi Vệ như một nửa là sư tôn.
“Sư tôn??” Lôi Vệ nghi hoặc, rồi sau đó kỳ quái hỏi: “Ngươi là…Tần Vũ?”
“Nhất định là Tiểu Sương bọn chúng đã nói cho ngài biết rồi đúng không? Đúng! Ta là Tần Vũ! Chính ta đã thu được ba khối thông thiên đồ.” Tần Vũ thành thật nói.
“Ha ha…ngươi cũng không cần gọi ta là sư tôn gì đó, dù sao năm đó Tinh Thần biến công pháp ta chỉ để lại một phần trước, phần sau đều là do ngươi tự lĩnh ngộ.” Lôi Vệ ha ha cười lớn.
“Ách…sư tôn! Mặc dù người chưa từng dạy bảo ta, nhưng bản thân tu vi này quả thật là do công pháp của người ban tặng.Hơn nữa một ngày làm thầy cả đời vẫn là thầy.Mặc kệ ngài có muốn hay không, ta vẫn muốn gọi người như vậy.” Tần Vũ mỉm cười nói.
“Thôi thôi, tùy ngươi, dù sao thì hai nhi tử của ngươi cũng không muốn thay đổi cách xưng hô đâu.Ha ha…” Lôi Vệ lại cười lớn.
Tần Vũ thấy Lôi Vệ không tiếp tục phản đối nữa, liền a a cười nói: “Nguyên lai phiến không gian này là do sư tôn tạo ra, ta còn tưởng ai có thể tạo ra không gian kỳ diệu như vậy.”
