Chương 226 Giấc mộng chữa thương

🎧 Đang phát: Chương 226

Tôi loạng choạng ngã nhào xuống đất, hít sâu mấy hơi lấy lại bình tĩnh, tức giận nói:
-Ngươi định giết ta đấy à? Ra tay mạnh bạo như vậy!
Tiểu Kim xấu hổ lí nhí:
-Chủ nhân, xin lỗi…là ta quá phấn khích nên không kiểm soát được lực đạo.Ngươi đừng giận nữa mà.
Tôi phì cười:
-Thôi bỏ đi, tạm tha cho ngươi lần này.Sau này nhớ chú ý đấy, cái thân tàn này của ta chịu không nổi đâu.Mà này, lúc trước ta bảo ngươi đi báo tin cho bọn Tu Ti đại ca, ngươi có gây ra rắc rối gì cho họ không đấy?
Tiểu Kim cuống quýt lắc đầu, vẻ mặt ủy khuất:
-Là bọn họ đánh ta trước mà! Ta còn chưa kịp phản kháng, chỉ là đập cánh gầm rú hù dọa họ một chút thôi.
Tu Ti cười xòa:
-Quên đi Trường Cung, đừng trách nó.Chẳng qua chỉ là hiểu lầm thôi mà.
Tiểu Kim gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
-Đúng đúng đúng, đều là hiểu lầm cả thôi.Chỉ có Tu Ti đại ca là người tốt, a không, chủ nhân cũng là người tốt nữa!
Thấy bộ dạng đáng yêu của nó, mọi người không khỏi bật cười.
Lôi Vân tiến đến trước mặt Tiểu Kim, tỉ mỉ quan sát toàn thân nó:
-Đây chính là rồng à? Thật là tuyệt mỹ!
Tiểu Kim ưỡn ngực tự hào:
-Đương nhiên! Có điều ta chính là con rồng đẹp nhất của Long tộc đấy.
Tu Ti xua tay:
-Được rồi, đừng khoác lác nữa.Trường Cung, ta sẽ nhanh chóng chữa trị cho ngươi, càng sớm càng tốt.
Nghe tin Tiểu Kim đến, Mộc Tử cũng vội vã chạy ra.Vừa nghe Tu Ti nói có thể chữa trị vết thương cho tôi, nàng lập tức nhào tới, ôm chặt lấy cánh tay tôi, kích động nói:
-Trường Cung, vết thương của huynh có thể chữa khỏi thật sao? Thật tốt quá, tốt quá!
Tôi lạnh nhạt đáp:
-Nàng vẫn còn quan tâm đến vết sẹo của ta sao? Có thể chữa trị hoàn hảo hay không, còn chưa biết được.Công chúa điện hạ, xin người tự trọng.
Mộc Tử buông tay ra, nghẹn ngào:
-Trường Cung, huynh biết muội không có ý đó mà.Huynh…
Tôi khoát tay ngăn Mộc Tử nói tiếp, thở dài:
-Để ta trị thương xong rồi nói chuyện tiếp.Dù sao ta cũng hy vọng có thể chữa khỏi.
Mộc Tử gật đầu kiên quyết:
-Nhất định có thể, nhất định có thể! Tu Ti đại ca, chuyện của Trường Cung ta xin nhờ huynh hết.
Tu Ti mỉm cười:
-Yên tâm đi công chúa điện hạ, ta sẽ tận lực cố gắng.
Tôi cùng Tu Ti tiến vào thạch thất.
Chiến Hổ đại ca lên tiếng:
-Các huynh đệ, chúng ta tản ra xung quanh, hộ pháp cho Trường Cung.
Đông Nhật, Kiếm Sơn chỉ chờ có thế, lập tức chia nhau bao vây quanh thạch thất.
Tôi ngồi đối diện với Tu Ti trên giường đá, Tu Ti nói:
-Trường Cung, ngươi cởi hết quần áo ra đi.
Trong lòng tôi có chút khẩn trương, nhưng vẫn nhanh chóng cởi bỏ y phục.Tu Ti nhìn thấy toàn thân tôi chằng chịt sẹo, không khỏi hít sâu một hơi, nghẹn ngào:
-Huynh đệ, ngươi bị thương nghiêm trọng như vậy…Ai, ca ca nhất định sẽ tận lực chữa trị cho ngươi.Ban đầu có thể sẽ hơi đau đớn, ngươi cố gắng nhẫn nại một chút.
Tôi kiên định gật đầu:
-Cứ làm đi, Tu Ti đại ca.
Tu Ti dặn dò:
-Ngươi hãy ẩn giấu toàn bộ ma pháp lực, không được kháng cự, thả lỏng toàn thân.Chú ý nhé, ta bắt đầu đây.
Một chiếc tù và nhỏ màu trắng trong suốt xuất hiện trong tay Tu Ti.Theo tiếng ngâm chú ngữ, tù và rung lên nhè nhẹ, phát ra âm thanh trầm bổng, trực tiếp truyền thẳng vào não bộ tôi.
Thiên Thần Hào Giác phát ra ánh sáng trắng huyền ảo, bao phủ lấy Tu Ti.Hắn nhắm chặt hai mắt, hoàn toàn dựa vào ý niệm để khống chế nó.Tù và phát ra quang mang dịu nhẹ, bao phủ lấy toàn thân tôi.Tôi không cảm thấy gì khác thường, chỉ có một luồng âm thanh yếu ớt liên tục truyền đến tai, lúc thì sắc bén, lúc lại du dương, khi thì trầm ổn, khi lại như thôi thúc gấp gáp.Tựa hồ như tùy theo tâm trạng của tôi mà điều chỉnh, phát sinh biến hóa.
Tu Ti trầm giọng nói:
-Hai tai không nghe việc ngoài, toàn tâm chú ý vào việc trước mắt, thu nhiếp tâm thần, bảo nguyên quy nhất.
Nghe lời hắn, tôi khẽ rùng mình, cũng nhắm nghiền mắt lại, mặc cho âm thanh xâm nhập tâm trí.Tâm tôi dần dần bình tĩnh trở lại, tựa như rơi vào trạng thái minh tư.
Tu Ti trầm giọng quát:
-Thần Vương ban cho ta Tù và, âm thanh thấu cả chín tầng mây!
Theo chú ngữ của Tu Ti, tôi cảm giác được một luồng nhiệt khí nhẹ nhàng rót vào từng lỗ chân lông.Trong khoảnh khắc ấy, ngọt, mặn, chua, cay, đắng…vô số mùi vị từ các đầu mút thần kinh truyền đến.Thật sự vô cùng khó chịu, so với lúc bị nguyên tố hắc ám ăn mòn cũng không kém là bao.Tôi không thể duy trì trạng thái minh tư được nữa.Từng giọt mồ hôi rỉ ra từ trán, tôi phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt từ cổ họng.Nhưng vì quyết tâm khôi phục dung mạo, có thể cùng Mộc Tử hạnh phúc bên nhau, tôi cắn răng chịu đựng thống khổ khôn xiết này.
Nhiệt khí xung quanh càng lúc càng xâm nhập mãnh liệt, thân thể tôi phảng phất như bị đóng đinh, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.Tôi và Tu Ti hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, tùy ý để nhiệt khí lưu chuyển khắp toàn thân.Ba loại năng lượng ấy mãnh liệt tác động vào tôi, ý thức dần dần trở nên mơ hồ, rốt cuộc cũng tan biến.Tôi từ từ lịm đi, tư tưởng rơi vào không gian hắc ám vô tận.
-Chíp chíp chíp chíp…
Tiếng chim hót từ cửa sổ vọng vào làm tôi giật mình tỉnh giấc.Trong phòng đã sáng tỏ, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên người, cảm giác toàn thân ấm áp thoải mái.Ba loại năng lượng vẫn đang vận hành hỗn loạn xung quanh tôi.Tôi vội vã ngồi bật dậy.
-A!
Tôi đột nhiên kinh hãi kêu lên, bởi vì phát hiện các vết sẹo trên người đã tiêu biến gần hết.Những vết lồi lõm xấu xí cũng biến mất, chỉ còn lại dấu vết mờ mờ trên da.Tôi run rẩy đưa tay vuốt mặt, quả nhiên cũng vậy, các vết sẹo đều đã biến mất!
Chẳng lẽ tôi đang nằm mơ? Tôi dùng sức tự véo tay mình một cái.Aida, đau điếng! Xem ra tôi đang ở nhân thế.Máu huyết lưu thông, tinh thần tôi phấn chấn lên rất nhiều.Đột nhiên, tôi phát hiện một người sắc mặt tái nhợt nằm sóng soài cách đó không xa, chính là Tu Ti đại ca!
Tôi nhanh chóng bắt mạch cho hắn, mạch vẫn còn nhưng rất yếu ớt.Tôi cẩn thận vận Thăng Long quyết đấu khí, thăm dò toàn bộ thân thể hắn.Thì ra là do tiêu hao quá nhiều đấu khí mà ngất đi.Trong lòng thầm cảm kích Tu Ti, vì chữa trị cho tôi, hắn không ngại dốc hết toàn lực.
Sợ hắn không chịu nổi, tôi chậm rãi dùng đấu khí đưa vào cơ thể hắn.Theo Thăng Long quyết lan tỏa khắp toàn thân, sắc mặt Tu Ti dần dần hồng hào trở lại.
Tu Ti thở hắt ra một hơi, từ từ tỉnh lại.
Tôi khẽ gọi:
-Tu Ti đại ca, Tu Ti đại ca, tỉnh lại đi.
Tu Ti khẽ rên rỉ, mơ hồ mở mắt.Thấy hắn tỉnh lại, tôi mừng rỡ:
-Tốt quá, Tu Ti đại ca, huynh tỉnh rồi!
Tu Ti nhìn thấy tôi dường như vô cùng kích động, nắm chặt tay tôi, cố gắng ngồi dậy.Nước mắt lăn dài trên má, đau khổ nói:
-Trường Cung, ta xin lỗi ngươi…

☀️ 🌙