Đang phát: Chương 226
Hoắc Vũ Hạo bật cười lớn:
– Không có gì đâu, chỉ là có kẻ phát điên từ sáng sớm ấy mà.
Vương Đông giận tím mặt:
– Ngươi mới điên!
Nói đoạn, hắn thi triển Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ đuổi theo Hoắc Vũ Hạo.Lần này, Hoắc Vũ Hạo không trốn tránh, để mặc Vương Đông tóm được mình, rồi nghiêm mặt nói:
– Đừng có nháo nữa.Sắp thi đấu rồi, bình tĩnh lại, giữ trạng thái tốt nhất.
– Ngươi…lại cái bộ mặt đáng ghét này.
Vương Đông vừa nói vừa véo tai Hoắc Vũ Hạo, mặc kệ bạn mình “gào khóc” thảm thiết.May thay, đúng lúc này, mọi người cũng bước ra khỏi phòng, chuẩn bị rời khỏi tửu điếm, Hoắc Vũ Hạo mới thoát khỏi “kiếp nạn”.
Thật trùng hợp, hôm nay họ lại chạm mặt đám người của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư, nhưng lần này, đối phương vừa bước ra từ phòng họp.
Dẫn đầu đội Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư là Mã lão và một ông lão khác.Hai người mỉm cười gật đầu chào Vương Ngôn, Vương Ngôn cũng tươi cười đáp lễ.Thế nhưng, đám đệ tử của hai học viện thì lại không hòa thuận được như vậy.
Vừa thấy Hoắc Vũ Hạo, Tiếu Hồng Trần đã lên tiếng:
– Song sinh Vũ Hồn thì ghê gớm lắm sao?
Dù Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo đang “cãi nhau chí chóe”, hắn cũng không hề do dự đáp trả:
– Ồ hô, chú em là ai vậy?
– Chú?
Tiếu Hồng Trần trợn mắt nhìn Vương Đông, chỉ tay vào mặt mình:
– Ý ngươi là ta?
Vương Đông ra vẻ ngây ngô đáp:
– Dĩ nhiên là chú rồi.
Tuổi thật của Tiếu Hồng Trần chưa đến mười lăm, bình thường tuy kiêu ngạo nhưng không đến nỗi già dặn.Có điều, trên mặt hắn lại lún phún một chòm râu khá “lạc lõng”, đó cũng là lý do Vương Ngôn hay trêu chọc gọi hắn là “chú”.
– Ta già đến vậy sao?
Tiếu Hồng Trần ngây ngô hỏi Vương Đông, vẻ ngây ngô của hắn còn “ngây” hơn cả Vương Đông.
Vương Đông nghiêm túc gật đầu:
– Ừm, nhìn kỹ thì cũng không già lắm.Chú chắc chắn là lão sư của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư, đúng không?
– Đừng gọi ta là chú!
Tiếu Hồng Trần có chút mất bình tĩnh.Vì tính tình hắn vốn không tốt, ngoài em gái Mộng Hồng Trần ra, những người khác đều cười nhạo chứ chẳng ai giúp đỡ.
Mộng Hồng Trần bực mình nói:
– Nhóc kia, mở to mắt ra mà nhìn! Ca ca ta mới mười bốn tuổi, chưa đến mười lăm đâu, già chỗ nào hả?
Vương Đông chuyển mắt sang nhìn Mộng Hồng Trần, ánh mắt lập tức thay đổi, lộ ra ba phần say mê, bảy phần khao khát quyến luyến không rời.
– Tỷ tỷ, tỷ thật là xinh đẹp!
Mộng Hồng Trần ngẩn người trước câu nói bất ngờ này.Đừng quên, khi mới nhập học, Vương Đông từng làm biết bao trái tim thiếu nữ xao xuyến.Hắn có một sức sát thương nhất định đối với những cô bé đồng trang lứa.
Mộng Hồng Trần tuy lớn tuổi hơn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, nhưng không nhiều lắm.Được một cậu bé đẹp trai khen ngợi, cô không khỏi đỏ mặt thẹn thùng:
– Cậu cũng rất đẹp trai.
Vương Đông mỉm cười:
– Hóa ra đây là ca ca của tỷ sao? Anh ruột hả? Sao lại khác nhau đến vậy? Đệ không thể tin hai người lại là cùng cha mẹ sinh ra đấy!
– Khốn kiếp, ngươi muốn chết sao?
Tiếu Hồng Trần không thể nhịn nổi nữa.Thằng nhóc này không chỉ chê hắn già, mà còn mượn cớ khen em gái để chà đạp hắn!
– Ca, sao anh lại dữ thế?
Mộng Hồng Trần thấy Vương Đông có vẻ hoảng sợ, vội kéo ca ca mình lại.
– Mộng, không phải như muội thấy đâu!
Tiếu Hồng Trần trợn mắt nhìn em gái, phía sau cô bé là Vương Đông đang nhướn mày khiêu khích hắn.Sau đó, hắn và Hoắc Vũ Hạo thoải mái bước ra khỏi tửu điếm, trước khi đi còn không quên chào Mộng Hồng Trần.
– Vương Đông, ngươi giỏi thật.
Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc:
– Không ngờ ngươi cũng biết cách quyến rũ con gái.
Vương Đông hừ một tiếng:
– Tại ngươi không biết thôi.Từ nhỏ ta đã gặp không ít chuyện thế này, dĩ nhiên phải học được chút mánh khóe chứ.Tiếc là…
– Tiếc cái gì?
Hoắc Vũ Hạo thuận miệng hỏi.
Vương Đông trừng mắt nhìn hắn:
– Không có gì.Hoắc Vũ Hạo, ngươi có biết cảnh giới tán gái cao nhất là gì không?
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu.
Vương Đông nghiêm túc nói:
– Chính là khiến các cô gái phải chủ động tán tỉnh ngươi! Hahaha!
Bối Bối đi phía trước, nhưng vẫn luôn để ý động tĩnh phía sau.Nghe thấy câu nói của Vương Đông, hắn lắc đầu:
– Mấy đứa nhóc này lúc nào cũng tràn đầy sức sống.
Từ Tam Thạch đi cạnh, ghé tai nói nhỏ:
– Ta thấy Vương Đông đúng là cao thủ.Có lẽ ta phải học hỏi hắn vài chiêu phòng thân.
Bối Bối khinh bỉ nhìn hắn:
– Học tập cái rắm! Tán gái kiểu gì thì cũng phải dựa vào tướng mạo.Ngươi nhìn lại mình đi.Đẹp trai bằng nửa ta thì cũng không đến nỗi ế chỏng chơ như bây giờ.
– Ngươi câm miệng!
Từ Tam Thạch tức giận:
– Ta thế này cũng vì…Ui da, ai đá vào mông ta đấy?
Vừa quay lại, hắn đã thấy Giang Nam Nam đang trừng mắt giận dữ.Hắn vội vã tát vào miệng mình, rồi nịnh nọt:
– Ta không nói gì hết.Muội yên tâm, ta tuyệt đối không nói chuyện ấy với ai.
Giang Nam Nam không thèm nghe hắn giải thích, trừng mắt nhìn hắn rồi bước nhanh về phía trước.
Lúc này, cục diện có chút kỳ lạ.Mấy người học viện Sử Lai Khắc đi trước, phía sau là người của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư.Cả hai nối đuôi nhau đến quảng trường Tinh La.
Không biết có phải hôm nay đế quốc Tinh La cho phép nhiều người vào hơn không, mà phía dưới có rất đông khán giả.Người chen người, đâu đâu cũng thấy người.
Hôm nay khu vực nghỉ ngơi vắng vẻ hơn bình thường, vì đa số các đội dự thi đều đã bị loại.Hiện giờ, mười sáu đội còn lại là đại diện của mười sáu học viện mạnh nhất đại lục.Hôm nay đấu bốn trận, ngày mai đấu bốn trận, hai ngày tiếp theo sẽ là các trận đấu cá nhân.Sau bốn ngày sẽ kết thúc vòng đấu mười sáu đội.Mỗi đội sau khi thi đấu xong đều có một ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Bốn trận đấu hôm nay có cả học viện Sử Lai Khắc và học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư.Trận đấu của Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư là vào buổi chiều, vốn dĩ buổi sáng họ không cần đến.Nhưng họ vẫn xuất hiện, dĩ nhiên là vì trận đấu của học viện Sử Lai Khắc.Họ muốn xem học viện Sử Lai Khắc đối đầu với học viện Đấu Linh có năm Hồn Vương sẽ bộc phát thực lực như thế nào.
Đến khu vực nghỉ ngơi, Vương Đông không quên liếc mắt mỉm cười với huynh muội Tiếu Hồng Trần.Đối với Tiếu Hồng Trần, nụ cười này mang ý khiêu khích.Còn với Mộng Hồng Trần, đó là nụ cười đầy sắc xuân khiến tim cô bé đập liên hồi.
Hoắc Vũ Hạo kéo tay Vương Đông:
– Đừng đùa nữa, coi chừng hối không kịp.
Vương Đông hừ một tiếng:
– Sao đấy? Ghen à? Ngươi thích cô bé kia hả?
Hoắc Vũ Hạo nhỏ giọng:
– Ngươi đừng lúc nào cũng nghĩ mấy chuyện này được không?
Vương Đông hừ lạnh:
– Không biết ai mới là người lúc nào cũng nghĩ mấy chuyện xấu xa.Thôi không đùa nữa, chuẩn bị chiến đấu.
Hai ngày nữa mới đến thi đấu cá nhân, hôm nay là đoàn chiến.Nếu thắng đoàn chiến, coi như đặt một chân vào vòng tám đội.
Vương Ngôn nghiêm túc nhìn mọi người:
– Theo chiến thuật đã định, mặc kệ học viện Đấu Linh bỏ qua vị trí đầu tiên vì lý do gì, dù họ có mục đích hay chuẩn bị đặc biệt nào, chúng ta cũng không thể thua trận đấu này.Chúng ta không thể trao cơ hội cho kẻ khác.
Mã Tiểu Đào nghe vậy cảm thấy có chút không đúng.Vương Ngôn tiếp tục:
– Đừng quên hậu quả của việc coi thường Sứ Giả Tử Thần.Học viện Sử Lai Khắc đã giữ chức quán quân này quá lâu, đồng thời cũng trở thành mục tiêu của tất cả mọi người.Có thể nói, chúng ta là đối tượng bị nghiên cứu kỹ lưỡng nhất.
Hồn đạo khí ngày càng phát triển, chiến thuật ngày càng phong phú.Tuyệt đối không được xem thường đối thủ.Ai không đồng ý với chiến thuật của ta thì có thể không cần ra thi đấu.
Nghe Vương Ngôn nhắc đến hậu quả của trận đấu với Sứ Giả Tử Thần, mọi người rùng mình.Mã Tiểu Đào ngẩng mặt nhìn hắn, ánh mắt vẫn có chút không phục, nhưng không còn vẻ khinh thường.
Thời gian trôi qua, khán giả bên dưới càng thêm phấn khích và kích động.
Đây là vòng đấu loại, hơn nữa mười sáu đội sắp thi đấu đều là những đội mạnh nhất.Bất cứ đội nào cũng sẽ dốc toàn lực trong vòng đấu này.
Trận đấu càng gay cấn, càng có nhiều màn hấp dẫn để xem, làm sao họ không phấn khích cho được? Quảng trường Tinh La hôm nay đông nghịt cũng vì những người không có vé xem cố gắng tìm mọi cách để chen chân vào.Đặc biệt, sáng nay học viện Sử Lai Khắc sẽ thi đấu đầu tiên, đối thủ còn là đội đứng thứ tư ở cuộc thi trước.Mức độ hấp dẫn càng tăng cao.
– Vòng đấu mười sáu đội, trận đầu tiên, học viện Sử Lai Khắc đấu với học viện Hoàng Gia Đấu Linh.Mời hai đội vào khu vực chờ chiến chuẩn bị thi đấu.
