Đang phát: Chương 2254
Trong quán trà, không biết từ lúc nào đã biến thành một nơi chỉ có thể vào mà không thể ra.
– Chuyện…Chuyện gì đang xảy ra vậy?
– Ai đã đặt cấm chế ở đây? Muốn gì chứ?
Vài võ giả kinh hãi kêu lên, giận dữ trừng Tiểu Kiêu và Hoán Diệt, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Tiểu Kiêu cười nhạt, nói:
– Nếu các ngươi đã nghe được chuyện của chúng ta, đương nhiên sẽ không để các ngươi rời khỏi.Đừng sợ hãi quá, xưa nay ai mà chẳng chết, cứ thoải mái một chút đi.
– Ngươi…Ngươi nói linh tinh gì đó?
Một võ giả trợn mắt, rút đao xông lên chém tới.
– Bốp…
Tiểu Kiêu búng tay, lập tức đao gãy người chết, tên võ giả kia cùng bảo đao nổ tung thành tro bụi.Sau đó, hắn mỉm cười giơ ngón tay, một luồng sức mạnh xoay tròn ở đầu ngón tay, cả quán trà dường như rơi vào một không gian hỗn loạn, mọi người hoảng sợ tột độ.
– Đại nhân tha mạng, ta không nghe thấy gì cả, xin các ngài tha cho ta!
– Ta là người điếc bẩm sinh, dù có sấm sét cũng không nghe thấy, đại nhân tha mạng!
Mọi người bắt đầu sợ hãi, tiếng cầu xin tha thứ vang lên không ngớt, nhưng chẳng mấy chốc, tất cả đều im bặt.Trong quán trà, xác chết nằm ngổn ngang, vẻ mặt an tường, không hề có vết thương.
Tiểu Kiêu làm xong tất cả, mới vỗ đầu ảo não, kêu lên:
– Ôi chao, giết luôn cả người phục vụ rồi, giờ ai rót trà cho mình đây?
Hoán Diệt lạnh lùng nói:
– Uống trà gì nữa, làm việc chính quan trọng hơn, giết người kia rồi đi thôi.
Ánh mắt hắn hướng về một chiếc bàn khác trước lan can, một thanh niên áo xanh đang chăm chú pha trà, dường như không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh.Người này đeo kiếm bên hông, khuôn mặt tuấn tú nho nhã, động tác pha trà vô cùng thành thạo.
Cả quán trà giờ chỉ còn lại ba người bọn họ.
Tiểu Kiêu cười nói:
– Người này có vẻ không dễ giết đâu.Này, bằng hữu, ngươi là ai phái đến vậy?
Thanh niên áo xanh bưng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm, chậm rãi đặt xuống, lúc này mới lên tiếng:
– Thì ra Khâu Mục Kiệt trốn tránh nhiều năm như vậy, tất cả đều nhờ Vi Thanh che chở, nhưng tại sao Vi Thanh lại muốn giết hắn? Chẳng lẽ hắn không còn giá trị lợi dụng nữa sao?
Tiểu Kiêu và Hoán Diệt nhìn nhau, Tiểu Kiêu khẽ cười, bước tới chỗ thanh niên kia:
– Các hạ trông rất lạ mặt, lẽ nào quen biết đại nhân nhà ta?
Thanh niên áo xanh lạnh nhạt nói:
– Không biết.
– Không biết?
Tiểu Kiêu ngẩn ra, cười nói:
– Ngươi nói dối, ta thấy ngươi và Phong Tử Kiệt rất quen thuộc, chẳng lẽ là bạn bè từ nhiều năm trước? Phải biết rằng Phong Tử Kiệt những năm gần đây ẩn náu ở Ba Kiền Sơn, gặp ai chúng ta đều có ghi chép lại.
Thanh niên áo xanh nói:
– Cùng Khâu Mục Kiệt xem như quen biết, chưa nói tới thân quen.
– Ồ?
Tiểu Kiêu chậm rãi nói:
– Vì sao trước đó ngươi nói chuyện với hắn chỉ một lát, lại khiến hắn hưng phấn như uống máu gà, trực tiếp ra tay bắt giữ cô gái kia và tên tiểu tử hải tộc?
Thân thể thanh niên áo xanh khẽ run lên, trong mắt lóe lên tia sắc bén, lạnh giọng nói:
– Có thể ăn bậy, nhưng không thể nói bậy.Khâu Mục Kiệt bắt người là chuyện của hắn, liên quan gì đến ta? Nói bậy là sẽ chết người đó.
– Ha ha, nhìn ngươi sợ hãi kìa.
Tiểu Kiêu có chút hứng thú, cười nói:
– Ừm, những lời này tiết lộ hai thông tin.Thứ nhất, cô gái kia và tên tiểu tử hải tộc chắc chắn lai lịch không nhỏ, Phong Tử Kiệt chỉ hứng thú với những sinh vật kỳ dị và cường đại, mà những sinh vật này đều là bá chủ một phương ở biển rộng, có thể khiến hắn hưng phấn như vậy, thân phận của hai người kia không hề đơn giản.Thứ hai, ngươi biết thân phận của hai người kia, muốn mượn tay Phong Tử Kiệt bắt họ, nhưng lại sợ người khác biết là ngươi làm.Ừm, như vậy càng chứng minh thân phận của hai người kia không đơn giản.
Tiểu Kiêu thấy sắc mặt thanh niên áo xanh ngày càng khó coi, đắc ý cười nói:
– Đừng phủ nhận, việc ngươi và Phong Tử Kiệt tiếp xúc chúng ta đều nhìn thấy rõ ràng, tuy rằng không biết các ngươi nói chuyện gì, nhưng chắc chắn là liên quan đến thân phận của hai người kia…Vậy hai người kia rốt cuộc có lai lịch gì? Nói cho chúng ta biết có được không, ta thực sự rất tò mò đấy.
Sắc mặt thanh niên áo xanh vô cùng âm trầm, tay trái nắm chặt chuôi kiếm, từng đợt nguyên lực ba động từ người hắn lan tỏa ra, dường như muốn giết người diệt khẩu, nhưng không tự tin có thể đánh bại hai người đối diện.
Hoán Diệt không kiên nhẫn nói:
– Dài dòng làm gì, phế hắn đi rồi từ từ hỏi là được.
– Hừ…
Thanh niên áo xanh hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ khinh thường, đứng dậy khỏi bàn, nói:
– Hôm nay ta tha cho hai người các ngươi, hy vọng các ngươi còn mạng sống rời khỏi Hồng Nguyệt thành.
Hắn bước một bước định rời đi.
– Nha nha, bằng hữu ngươi đang kể chuyện cười sao?
Tiểu Kiêu híp mắt cười nói:
– Chúng ta đã quyết định muốn giết ngươi rồi, ngươi còn muốn đi đâu?
Hắn nghiêng người nhảy tới, chặn trước mặt thanh niên áo xanh, tay phải vừa nhấc, một đạo thủ ấn liền điểm tới.
Thanh niên áo xanh không hề nao núng, hai ngón tay khép lại, đặt ở giữa trán, quát khẽ:
– Thiên Vũ Phong Ngâm!
Nơi mi tâm quang mang chuyển động, một luồng sức mạnh đẩy ra, không gian xung quanh hơi bị đảo lộn, thoáng chốc treo ngược lên.
– Tinh thần công kích?
Tiểu Kiêu biến sắc, kinh ngạc nói:
– Ngươi cũng là Thuật Luyện Sư? Hoán Diệt, mau ra tay!
Hắn mạnh mẽ hai tay hợp ấn, lực đạo tăng mạnh, đẩy tới.
Hoán Diệt cũng giật mình, cả người đột nhiên biến mất tại chỗ, một đạo hồng quang hiện lên, sắc bén dị thường chém xuống.
– Keng!
Thanh niên áo xanh đột nhiên rút kiếm, một đạo hàn quang lạnh lẽo lóe lên trong quán trà, toàn bộ không gian dường như hóa thành một hắc động khổng lồ, chỉ có vô số lông chim trắng bay lả tả bên trong, tạo cảm giác vô cùng hiu quạnh.
– Bi Minh Kiếm Vũ Phong – Tiết Khúc!
Hàn kiếm lướt qua trong bóng đêm, tạo ra vô số kiếm ảnh, kèm theo tinh thần lực cường đại dị thường, bạch vũ tung bay.
Hoán Diệt kinh hô:
– Cửu tinh đỉnh phong!
Thanh niên áo xanh mặt lạnh như băng, ánh mắt như nước.
Thân ảnh hắn trong thế giới này dần trở nên nhạt nhòa, cuối cùng hóa thành một làn khói xanh, biến mất không thấy đâu.
Liên thủ một kích của Tiểu Kiêu và Hoán Diệt, không biết bị chuyển đi đâu, toàn bộ quán trà không bị phá hủy một bàn một ghế, chỉ là…
