Đang phát: Chương 2253
Nghe tiếng ho khan, mọi người đứng dậy.
“Sư phụ!” Hạ Thiên lập tức có mặt bên giường Doãn Nhiếp.
Doãn Nhiếp chậm rãi mở mắt, nhìn quanh với vẻ mê mang, rồi dần hồi phục: “Tiểu Thiên.”
“Sư phụ, là con đây, cuối cùng người cũng tỉnh.” Hạ Thiên mừng rỡ.
“Không ngờ ta còn sống.” Doãn Nhiếp muốn cử động nhưng không được.
“Sư phụ hôn mê lâu quá, cơ thể cần thời gian thích nghi.” Hạ Thiên vội nói.
“Ừm!” Doãn Nhiếp khẽ gật.
“Sư phụ tỉnh rồi con yên tâm, chúng con ra ngoài trước, đợi người nghỉ ngơi con lại vào.” Dù muốn biết tin tức về cha mẹ, Hạ Thiên không muốn làm phiền Doãn Nhiếp vừa tỉnh lại.
“Khoan đã!” Doãn Nhiếp gọi Hạ Thiên lại.
Hạ Thiên dừng bước.
“Con cứu sống được ta, hẳn đã trưởng thành, đủ sức gánh vác.Có những chuyện cần nói cho con biết.” Doãn Nhiếp hiểu Hạ Thiên muốn gì.Trước đây ông không nhắc tới vì Hạ Thiên còn yếu, nói sớm chỉ thêm hại.
Nhưng giờ ông tin Hạ Thiên đã đủ mạnh.
Vả lại ông biết mình bị thương nặng thế nào.
Hạ Thiên chữa được cho ông, chứng tỏ thực lực không hề thấp.
“Sư phụ còn mệt, cứ nghỉ ngơi đi, mai con lại vào.” Hạ Thiên nói.
“Ta nghỉ đủ rồi.” Doãn Nhiếp bình thản: “Có những chuyện dù con biết cũng không thay đổi được gì, nhưng con có quyền được biết.”
“Vâng!” Hạ Thiên gật đầu.
“Mọi người ngồi xuống đi.” Doãn Nhiếp nói.
Hạ Thiên cùng những người khác ngồi xuống ghế.
“Con họ Hạ, một dòng họ thần thánh.Năm xưa có một nhân vật phi thường, có hai người con trai xuất chúng, một người được đời sau gọi là Vũ vương, người kia chính là tổ tiên con.” Doãn Nhiếp nói, giọng nhẹ nhưng khiến mọi người đứng bật dậy.
“Cái gì?” Ai nấy đều há hốc.
Vũ vương!
Truyền thuyết của Linh giới, của Nhân giới.
Người được cho là mạnh nhất thế gian, tổ tiên Hạ Thiên lại là huynh đệ của ông ta?
Đây là tin tức động trời!
“Nghe có phần khó tin.” Tề vương đã từng gặp Vũ vương nên càng thấy khó tin.
“Quả thật khó tin, tiền bối xin cứ nói tiếp.” Doãn Nhiếp nói.
“Vũ vương cao cao tại thượng, tổ tiên con cũng tài giỏi phi thường.Năm đó lũ lụt hoành hành, tổ tiên con đã hiến máu tế trời, dùng cửu đỉnh thần thánh trong đầu, tạo ra chín đỉnh đồng, trấn yểm Cửu Châu.Sau này mới có chuyện Đại Vũ trị thủy.Vũ vương để tưởng nhớ tổ tiên con, đổi quốc hiệu thành Hạ, lập nên nhà Hạ.Nhưng có quyền lực ắt có tranh giành, con cháu Vũ vương học theo tổ tiên con luyện thành tiên thuật, gây ra tranh chấp lớn với tổ tiên con, cuối cùng đoạn tuyệt.” Doãn Nhiếp chậm rãi giải thích.
“Chín đỉnh đồng là sao?” Hạ Thiên hỏi.
“Không rõ, ta chỉ nghe nói tổ tiên con nằm mơ thấy chín đỉnh đồng, từ đó biết được cách tu tiên.” Doãn Nhiếp giải thích.
Hạ Thiên gật đầu, hiểu rằng muốn giải mã bí mật tiểu đỉnh, anh phải tự mình tìm hiểu.
Dù sao trên cổ Vũ vương cũng có một cái tiểu đỉnh.
Giống hệt cái của anh.
“Tranh chấp không ngừng, dù Vũ vương biết chuyện cũng không thể ngăn cản.Nhưng hai bên cuối cùng không còn giao chiến.Con cháu Vũ vương ngày càng đông, còn dòng họ Hạ các con thì càng ít.May mắn huyết mạch trực hệ nhà họ Hạ đều thừa hưởng thiên phú tổ tiên, ai nấy đều là thiên tài siêu cấp.Nếu nói cho cùng, bản lĩnh của Vũ vương vẫn là học từ tổ tiên con.” Doãn Nhiếp kể lại bối cảnh tổ tiên Hạ Thiên.
Tề vương và những người khác nuốt khan, những gì họ nghe được quá chấn động.
Vũ vương, đệ nhất cao thủ Linh giới.
Bản lĩnh lại học từ tổ tiên Hạ Thiên.
“Ta biết bốn đời gần nhất của các con, theo thứ tự là Hạ Vân, Hạ Kiệt, Hạ Thiên Long và con.” Doãn Nhiếp nói tiếp.
“Vâng!” Hạ Thiên khẽ gật, những điều này anh đã biết.
“Thực lực của con giờ ta chưa rõ, nhưng ba người kia thiên phú phải nói là yêu nghiệt trong đám biến thái.Cha con trước khi bị bắt đã đạt sáu đỉnh nhất giai; lần cuối ta biết thực lực ông nội con là bảy đỉnh nhất giai, chắc giờ đã tăng lên.Còn thái gia Hạ Vân của con là cao thủ tám đỉnh.” Doãn Nhiếp giải thích.
“Hả!”
Nghe thực lực cha, ông nội và thái gia Hạ Thiên, Tề vương và những người khác mới hiểu vì sao Hạ Thiên lại biến thái đến vậy.
Hóa ra cả nhà Hạ Thiên đều là biến thái.
Cả nhà đều mạnh, càng về sau càng khủng bố.
Thiên phú người sau cao hơn người trước.
Mà thái gia Hạ Thiên lại là cao thủ tám đỉnh.
“Ông ta thật sự là cao thủ tám đỉnh.” Hạ Thiên và Tào giáo chủ nhìn nhau.Họ đều biết Doãn Nhiếp đang nói ai.Hạ Vân từng khoe mình là cao thủ tám đỉnh khi uống rượu, Tào giáo chủ còn cười nhạo ông ta, giờ xem ra Hạ Vân không hề khoác lác.
Ông ta là cao thủ tám đỉnh thật sự.
“Sư phụ, chuyện của cha con người kể đi.” Hạ Thiên hỏi, anh đã cảm thấy cha mình gặp chuyện.
“Việc cha con bị bắt, thật ra liên quan đến mẹ con.” Doãn Nhiếp lắc đầu khi nhắc đến mẹ Hạ Thiên, như nhớ lại chuyện gì đó khiến ông bất lực.
“Mẹ của con!!!” Mắt Hạ Thiên sáng lên khi nghe từ này.
Hôm nay anh có thể nghe được tin tức về mẹ mình.Bao năm qua anh luôn bị người ta mắng là đứa không mẹ.
“Đúng vậy, chính là mẹ con, lai lịch của nàng lớn lắm.” Giọng Doãn Nhiếp có chút kích động.
