Chương 225 Linh Tàng

🎧 Đang phát: Chương 225

– Thêm người nữa ư?
Tô Huyên khựng lại, ngập ngừng:
– Chỗ chỉ có một, cho ngươi đã là may mắn lắm rồi…
Nói xong, nàng lắc đầu nhìn Mục Trần.
Mục Trần nghe vậy cũng tiếc hùi hụi.Định bụng tiến cử Lạc Li, ai ngờ lại đủ người.Con bé mà ở lại Bắc Thương linh viện một mình, không có hắn trông chừng khéo lại lao đầu vào tu luyện điên cuồng mất.Mà không biết cái trạng thái đó tốt hay xấu cho nó nữa.
– Nhiệm vụ lần này, ngoài ta, tỷ tỷ và ngươi, còn có học tỷ Lê Thanh, hạng 13 trên Thiên Bảng, băng mỹ nhân nổi tiếng Bắc Thương linh viện đó nha.
Tô Linh Nhi chen vào.
– Với lại Quách Hung, hạng 20 Thiên Bảng, những người này đều đã chọn kỹ rồi, không đổi được đâu.
– Vậy ra ta đường đột quá.
Mục Trần áy náy cười.
– Ngươi đã không có ý kiến gì thì quyết vậy đi, ba ngày sau tập hợp ở đây rồi xuất phát.
Tô Huyên gật đầu.
Mục Trần cũng gật.Xem ra phải tạm xa Bắc Thương linh viện rồi.Hắn cũng tò mò về thế giới bên ngoài lắm, coi như là đi mở mang tầm mắt.
Sau khi bàn bạc thêm vài chuyện cần thiết với Tô Huyên, cả hai làm quen hơn một chút rồi hắn cáo từ.Ở lại lâu trong cái chốn hoang vu chỉ có hai tỷ muội này cũng không tiện.
Nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị rời đi, một tiếng xé gió vang lên, một bóng người đáp xuống hòn đảo.Kẻ vừa đến cao ráo, tóc xanh biếc, khuôn mặt có phần yêu dị.
Thanh niên tóc xanh kia chính là Hạc Yêu, đệ tứ Thiên Bảng.Vừa xuất hiện, hắn đã liếc xéo Mục Trần, mặt thì cười nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa tia nhìn khó hiểu, cứ như là sát khí.
– Hì, Tô Huyên, chuyện trước ta nói sao rồi?
Hạc Yêu cười hỏi Tô Huyên.
Thấy Hạc Yêu, Tô Huyên vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi, nhưng so với Mục Trần lại thêm vài phần khách sáo xa cách:
– Ngại quá, nhiệm vụ lần này đã đủ người rồi.Hạc Yêu ngươi thực lực mạnh mẽ, nhiệm vụ của chúng ta cũng không mấy khó khăn, có lẽ không giúp ích gì cho việc rèn luyện của ngươi đâu.
Mục Trần giật mình.Thì ra Hạc Yêu cũng muốn tham gia nhiệm vụ này.Nghe Tô Huyên nói chuyện thì có vẻ là nàng đang từ chối.
Nhưng Hạc Yêu đâu phải kẻ dễ bỏ cuộc, hắn chỉ cười nhạt:
– Không thể nói vậy được.Nhiệm vụ linh tàng tuy ít nguy hiểm lại thu lợi nhiều, nhưng thông tin ban đầu mà linh viện cung cấp chưa chắc đã chính xác.Ai biết cái linh tàng đó cấp bậc nào, có bị thế lực hay cường giả nào khác nhòm ngó hay không…Nếu có chuyện vượt ngoài dự kiến thì nhiệm vụ sẽ vô cùng nguy hiểm.Có thêm người bảo đảm chẳng phải tốt hơn sao?
Tô Huyên mỉm cười, đáp:
– Chắc vận may của chúng ta không đến nỗi tệ, đến mức gặp phải một cái linh tàng cao cấp đâu nhỉ?
– Cẩn tắc vô ưu!
Hạc Yêu cười, rồi liếc nhìn Mục Trần, ánh mắt lóe lên vẻ kỳ lạ, rồi hắn chợt nhận ra.Dù sao trận tỷ thí ba chiêu hôm đó cũng chưa lâu, Mục Trần cũng để lại ấn tượng cho hắn.
– A ha, vị này chẳng phải là học đệ Mục Trần sao? Tại hạ Hạc Yêu.
Hạc Yêu cười chào Mục Trần.Thấy hắn chuyển mục tiêu sang Mục Trần, sắc mặt Tô Huyên hơi đổi.
– Ra là học trưởng Hạc Yêu.
Mục Trần khẽ liếc Tô Huyên, thấy nét biến sắc của nàng, liền lanh trí cười đáp khách khí.Dù sao Hạc Yêu cũng là một tượng đài sức mạnh của Bắc Thương linh viện.
– Ta cũng không vòng vo…
Hạc Yêu tỏ vẻ chân thành, thẳng thắn nói:
– Ta rất muốn tham gia nhiệm vụ này với Tô Huyên, ta nghĩ chắc là học đệ Mục Trần đang giữ một suất, mong ngươi có thể nhường lại cho ta, ta nhất định sẽ báo đáp.
Mục Trần nhíu mày, quả nhiên là hắn nhắm tới vị trí của mình.
Thấy Mục Trần cau mày, Hạc Yêu cười nói:
– Học đệ Mục Trần, ta biết nhiệm vụ lần này sẽ có 150 vạn linh tệ.Ngươi yên tâm, chỉ cần nhiệm vụ thành công, ta sẽ chia cho ngươi một nửa, ngươi chẳng cần làm gì cũng có thể bỏ túi 75 vạn linh tệ, không tệ chút nào đâu nhỉ?
“Đúng là không bỏ được mà…”
Mục Trần thầm cười.Hạc Yêu xem ra rất muốn có vị trí này, đáng tiếc…Hắn liếc nhìn hai tỷ muội Tô Huyên.Tuy hai người tỏ vẻ không quan tâm, nhưng vẫn luôn để ý đến bên này.Dường như Tô Huyên không có hảo cảm với Hạc Yêu, nếu hắn tự tiện nhường chỗ cho tên kia, e là khó sống à.
– Học trưởng Hạc Yêu, thật xin lỗi! Vị trí này là do học tỷ Tô Huyên cho ta, ta không có quyền nhường lại cho người khác.Nếu học trưởng thuyết phục được học tỷ Tô Huyên, ta sẵn sàng hai tay dâng trả, cũng không cần 75 vạn linh tệ kia.
Mục Trần cười đáp.
Hắn nói năng cũng khách khí, không trực tiếp từ chối mà đá quả bóng khó nhai lại cho Tô Huyên.Với thái độ của nàng, chắc chắn Hạc Yêu vô phương xoay xở.
– Gian xảo.
Tô Huyên liếc Mục Trần, khẽ lẩm bẩm đầy ý cười.
Hạc Yêu dĩ nhiên cũng hiểu rõ ý thoái thác của Mục Trần, dù vẫn cười nói đầy mặt, nhưng trong ánh mắt đã ẩn chứa một tia khó chịu.
– Học đệ Mục Trần nể mặt Hạc Yêu ta một lần đi, sau này nếu cần gì ở Bắc Thương linh viện, ta nhất định dốc toàn lực giúp đỡ.
Mục Trần khẽ lắc đầu.Hắn mơ hồ nhận thấy vẻ âm trầm trong mắt Hạc Yêu, khiến hắn hiểu được lý do Tô Huyên không thích tên kia xuất hiện ở đây.Người này tâm cơ sâu dày, nhìn bề ngoài thì dễ gần, nhưng thật ra khó mà sống chung.
Thấy Mục Trần liên tiếp từ chối, nụ cười của Hạc Yêu cũng nhạt đi một chút.Bất quá hắn cũng là người có lòng dạ, không nổi khùng ở đây.Hắn cười nhạt:
– Thôi vậy, xem ra ta đã ép người quá rồi.Tô Huyên, lần này ta không đi, mong các ngươi thành công trở về.Sau này nếu có cơ hội, đừng từ chối ta nữa.Có ta ở bên cạnh có thể bảo vệ ngươi.
Hạc Yêu quay sang nhìn Tô Huyên, tỏ vẻ dịu dàng.
Vẻ ngoài của hắn cực tốt, dịu dàng, lời nói ngọt ngào đầy dụ hoặc.Tiếc là ở đây không ai ngốc cả.
Tô Huyên mỉm cười gật đầu, không nói gì thêm.
– Ta đi trước.
Hạc Yêu cười chào tạm biệt Tô Huyên, liếc nhìn Mục Trần một cái, rồi chắp tay, thư thả bay đi.
Mục Trần nhìn theo bóng Hạc Yêu khuất dần, ánh mắt tên kia khiến hắn khẽ lắc đầu.Cái số hắn sao mà hay đắc tội cường giả thế này? Ngũ cường Thiên Bảng, trừ Trầm Thương Sinh chưa gặp, hắn đã giao đấu với Lý Huyền Thông, có hiềm khích với Hạc Yêu, Từ Hoang, chỉ còn lại Tô Huyên là chưa có chuyện gì.
– Đúng là tai bay vạ gió.
Mục Trần thở dài.
Tô Huyên khẽ cười:
– Không hổ là người được Lý Huyền Thông mời chiến.Ta còn lo ngươi dâng vị trí cho hắn ấy chứ.
– Ta liều mạng mới có thể so đấu ba chiêu với học trưởng Lý Huyền Thông, đâu đáng gọi là chiến.
Mục Trần lắc đầu, rồi hơi nghi hoặc:
– Học tỷ Tô Huyên, thực lực của Hạc Yêu hơn ta nhiều, sao không để hắn đi cùng? Nhiệm vụ chắc sẽ thuận lợi hơn, vả lại ta thấy hắn rất thích học tỷ Tô Huyên.
– Trong Bắc Thương linh viện này có bao nhiêu người thích tỷ tỷ ta, hay là tỷ nhận hết nhé?
Tô Linh Nhi cạnh khóe.
– Ít nhất người có thể so sánh với Hạc Yêu thì chắc không nhiều.
Mục Trần cười nói.
Tô Huyên khẽ lắc đầu, nhìn về phía Hạc Yêu vừa rời đi:
– Hạc Yêu tâm cơ quá sâu, ta không thích.Người như vậy không thích hợp làm đồng đội đáng tin.
– Vậy ra ta đáng tin hơn…
Mục Trần cười nói:
– Nên mừng hay nên lo đây?
Tô Huyên khúc khích cười, dịu dàng nói:
– Ngươi thì còn phải xem xét đã, có đáng tin hay không còn phải kiểm chứng.
Mục Trần cười lớn, rồi vẫy tay chào từ biệt, bay đi.Hắn còn phải nói chuyện với Lạc Li trước khi rời khỏi.
Trong khu rừng rậm bên ngoài hồ nước, Hạc Yêu lạnh lùng nhìn Mục Trần bay ngang qua bầu trời, lãnh ý nồng đậm.
– Thủ lĩnh, Tô Huyên vẫn không cho ngươi tham gia nhiệm vụ à?
Bên cạnh Hạc Yêu, một thanh niên gầy nhom lên tiếng:
– Cái ả đàn bà này thật là mù quáng, có thủ lĩnh hỗ trợ thì nhiệm vụ nào mà chẳng dễ như trở bàn tay.Cơ mà thủ lĩnh à, ta thấy cái nhiệm vụ Thiên cấp của nàng cũng thường thôi, tuy là nhiệm vụ linh tàng nhưng chắc cũng chỉ là linh tàng bình thường.
– Ngươi thì biết cái gì!
Hạc Yêu vung tay lên:
– Nhiệm vụ của Tô Huyên là ở Bạch Long Khâu.Chú thích ghi là một linh tàng Thông Thiên, nhưng ta đã tra qua rồi.Hàng trăm năm trước, ở Bạch Long Khâu từng xuất hiện một vị Bạch Long Chí Tôn, ngã xuống ở đó.Đến nay vẫn chưa có ai tìm được di sản của ông ta.Bây giờ ở đó có linh tàng xuất thế, chắc chắn là do Bạch Long Chí Tôn để lại.
– Vậy đó là linh tàng Chí Tôn?
Tên gầy kia cả kinh.
Linh tàng cấp độ đó thì nhiều thế lực nhòm ngó lắm, sao có thể là nhiệm vụ Thiên cấp hạ đẳng được.
Hạc Yêu cười khẩy, quay nhìn về phía hồ nước, ánh mắt tỏ ra tàn nhẫn.
– Hừ, chỉ bằng mấy người Tô Huyên, căn bản là không chiếm được linh tàng đâu.Ta cũng muốn xem chúng còn có thể trở về được mấy người.Đúng là không biết điều!

☀️ 🌙