Đang phát: Chương 2249
Hàn Lập khẽ phẩy tay, thu ba con Phệ Kim Trùng vào linh thú hoàn, nhắm mắt dưỡng thần.Ba con trùng này, sau khi cắn xé lẫn nhau, kẻ sống sót ắt sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ.Nhưng liệu nó có thể tiến hóa thành Trùng Vương hay không, thật khó mà đoán định.
Dù sao, Phệ Kim Trùng Vương chỉ tồn tại trong những lời đồn đại đáng sợ, sức mạnh của nó, nghe nói, đến cả Chân Tiên cũng phải kiêng dè.Nhưng rốt cuộc thực hư thế nào, Linh giới lại chẳng có lấy một dòng ghi chép.Thôi thì cứ tạm mong chờ vậy.
Với thần thông hiện tại của Hàn Lập, sự trợ giúp của một Đại Thừa bình thường đã chẳng còn mấy tác dụng.Hắn quyết định, sau khi trở về, nhất định phải đốc thúc Báo Lân Thú tu luyện chăm chỉ hơn nữa.Dù sao, nó cũng đã theo hắn nhiều năm, tích lũy không ít tu vi và thực lực.Thêm vào đó, có hắn trợ giúp đan dược, tin rằng nó sẽ sớm có thể tiến thêm một bước dài.
Hàn Lập âm thầm tính toán, thần thức dần chìm sâu vào thức hải.
Chiếc thuyền bay trắng muốt xé gió lướt đi, không hề che giấu khí tức Đại Thừa, khiến lũ ma thú xung quanh kinh hồn bạt vía, không dám bén mảng.
Nửa tháng sau, màu xanh bạt ngàn của rừng rậm đã nhường chỗ cho một màu trắng xóa mênh mông của tuyết phủ.
Gió lạnh như dao cắt, từng bông tuyết như lông ngỗng trắng xóa ào ạt trút xuống.Thỉnh thoảng, lẫn trong đó là vài cục băng to như nắm tay.
Nhưng bên trong màn sáng trắng ngà, chiếc thuyền vẫn vững chãi như bàn thạch.Hai con rối vượn khổng lồ ngồi trước mũi thuyền, điều khiển con thuyền, dường như chẳng hề để ý đến ngoại cảnh.
Mấy ngày sau, con thuyền đã tiến sâu vào cánh đồng băng vô tận.Bên dưới, tuyết phủ dày đặc, lấp lánh những dòng sông băng trong suốt.
Từ trên thuyền, có thể thấy vài con thú nhỏ lông trắng muốt đang chạy giữa những ngọn núi băng trong suốt.Chúng băng băng lao đi, dường như không hề nhận ra chiếc thuyền trắng đang lướt trên đầu.Cũng chẳng trách, lũ ma thú này quá thấp kém, đến cả việc cảm nhận khí tức Đại Thừa cũng không đủ tư cách.
Bỗng nhiên, một vệt sáng bạc lóe lên trên thuyền, xé gió lao xuống, nhắm thẳng vào một con thú trong đàn.Ngay sau đó, vệt sáng quay trở lại, Ngân Nguyệt tươi cười rạng rỡ đã hiện ra trước mũi thuyền, trên tay nàng là con thú nhỏ trắng muốt vừa bắt được.
Con thú này hao hao giống gấu trắng, nhưng trên trán lại có một chiếc sừng lam nhạt, đôi tai vểnh cao, trông rất đáng yêu.Nó bị túm lấy, bốn chân quơ loạn xạ trong không trung, chiếc sừng nhỏ bắn ra những tia điện lam tí tách.Xem ra, loài thú này không mấy thông minh.
“Lạ thật, con thú này chẳng nhiễm chút ma khí nào, ngược lại còn có vài phần giống linh thú của Nhân tộc.” Ngân Nguyệt xoa xoa đầu con thú nhỏ, nụ cười rạng rỡ động lòng người.
“Nó tên Băng Giác Hùng, là một trong số ít loài thú bậc thấp ở Ma giới không cần ma khí để sinh tồn.Sinh ra đã có hai loại thần thông, băng và lôi điện.” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau Ngân Nguyệt.
Nàng quay lại, thấy Hàn Lập đang ung dung bước ra từ khoang thuyền.
“Ồ, Hàn huynh cũng biết về con thú này sao?” Ngân Nguyệt cười chúm chím.
“Năm xưa, ta từng sưu tầm sách ghi chép về các loài ma thú ở Ma giới, nên có ấn tượng sâu sắc với loài nửa linh nửa ma thú này.” Hàn Lập ôn tồn đáp.
“Thì ra là vậy.Huynh ra ngoài lúc này, có phải chúng ta sắp đến đích rồi không?” Ngân Nguyệt gật đầu, hưng phấn hỏi.
“Theo lời Lam Dĩnh, khu vực kho báu của Khấp Linh trên bản đồ chỉ còn cách đây nửa ngày đường nữa thôi.” Hàn Lập đảo mắt nhìn xung quanh, tùy tiện đáp.
“Nửa ngày thôi sao? Không còn xa nữa! Ha ha, Khấp Linh lão tổ ngày xưa cũng là một nhân vật lừng lẫy ở Ma giới.Hắn cất công lưu lại kho báu, chắc chắn bên trong có rất nhiều thứ tốt.” Ngân Nguyệt tỏ vẻ hưng phấn.
“Cũng khó nói.Công pháp của Ma tộc phần lớn tương khắc với Nhân tộc, nên những thứ quý giá đối với chúng ta có lẽ lại chẳng có tác dụng gì.Nhưng nghe nói, năm xưa hắn sở hữu một kiện pháp bảo phi hành đặc biệt, xếp thứ ba ở Ma giới, tên là Mặc Linh Thánh Thuyền.Nếu có thể lấy được nó, chuyến đi này cũng coi như không phí công.” Hàn Lập mỉm cười.
“Xếp thứ ba sao? Vậy chắc hẳn là một bảo vật phi phàm.Chắc hẳn nó phải bay rất nhanh.” Ngân Nguyệt cười rạng rỡ như hoa.
Hàn Lập khẽ cười, định đáp lời, nhưng đột nhiên nhíu mày, ánh mắt hướng về một phía xa xăm tận chân trời, “A” lên một tiếng ngạc nhiên.
“Sao vậy, Hàn huynh phát hiện ra điều gì sao?” Ngân Nguyệt cảm thấy bất ngờ.
“Thật thú vị, chúng ta sắp gặp lại cố nhân rồi.” Ánh sáng lam nhạt lóe lên trong mắt Hàn Lập, khóe miệng nhếch lên cười khẽ.
“Cố nhân? Ta cũng quen sao?” Ngân Nguyệt kinh ngạc.
“Đúng vậy, năm đó ta và nàng từng chạm trán với kẻ này.Chúng ta qua đó gặp người xưa đi.” Hàn Lập thu lại ánh sáng lam trong mắt, nhìn Ngân Nguyệt cười đầy ẩn ý.
“Ta vẫn chưa nhớ ra được.Vậy thì qua đó xem sao.” Ngân Nguyệt cũng phóng thần niệm về phía kia, nhưng phạm vi tra xét của nàng có hạn, vẫn chưa phát hiện ra điều gì, trong lòng không khỏi tò mò.
Hàn Lập chỉ cười, không nói thêm gì.Bàn chân hắn khẽ nhún, chiếc thuyền rung nhẹ, rồi lao vút về một hướng khác.
Chốc lát sau, con thuyền đã vượt qua mấy vạn dặm, đến trước một ngọn núi băng trong suốt cao sừng sững đến mấy ngàn trượng.
Trên đỉnh núi vang lên những tiếng nổ ầm ầm liên tiếp, từng đợt sóng khí cuồn cuộn tỏa ra khắp bốn phương tám hướng.
Ngọn núi băng sừng sững, dường như đã tồn tại qua vô số năm tháng, nhưng sườn núi đã bị bào mòn đi rất nhiều.Xung quanh rải rác những khối băng lớn nhỏ nhấp nhô.
Trung tâm vụ nổ là từng đám khí trắng xóa quện lẫn với khí lam, đan xen lẫn nhau tạo thành một màn sương mù dày đặc.Dường như hai luồng khí này đang kịch liệt giao chiến!
Hàn Lập khẽ nheo mắt, nhưng không có ý định can thiệp.Chiếc thuyền tự động dừng lại giữa không trung gần đó.
Ngân Nguyệt chớp chớp đôi mắt long lanh, nhìn về màn khí cuồn cuộn ở đằng xa, nhưng nguyên khí nơi đó đang hỗn loạn, nàng không thể nhìn thấy rõ điều gì.
Nhưng với khí thế kinh người này, chắc chắn không phải là những ma tộc Hợp Thể Kỳ có thể tạo ra.
“Là ả!”
Quan sát tỉ mỉ một lúc, Ngân Nguyệt đột nhiên cảm nhận được một chút khí tức quen thuộc, khuôn mặt xinh đẹp như ngọc của nàng trở nên kinh ngạc.
Hàn Lập khẽ cười, không đáp lời, chỉ lẳng lặng đứng trước mũi thuyền, nhìn hai luồng khí giao chiến.Với thần niệm mạnh mẽ, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình bên trong màn khói.
Ước chừng sau một tuần trà, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ trong đám khói.Một vầng sáng lam bùng nổ, phá hủy mọi thứ xung quanh.
Tiếng thét thảm thiết vang vọng!
Không gian rung động dữ dội, một con giao long trắng dài mấy chục trượng phá vỡ vầng sáng, mặc kệ những vết thương chằng chịt trên thân, cắm đầu bỏ chạy.
Nhưng ngay lúc đó, một bóng người thon thả xuất hiện trong quầng sáng, quát lên!
Trên trời cao rung chuyển, một bàn tay lam nhạt khổng lồ xuất hiện, chụp thẳng xuống, xé tan thân thể giao long trắng thành mấy khúc.
Ngọn lửa đen bùng lên, bao trùm lấy những mảnh thân thể giao long.
Con thú gào thét thảm thiết, những mảnh xương thịt của nó giãy giụa trong ngọn lửa đen, nhưng không thể thoát ra.
Chỉ trong chốc lát, tất cả đều tan biến thành hư ảo.
Hàn Lập nhíu mày, lúc này mới nhìn kỹ bóng người trong vầng sáng lam.
“Nguyên Sát đạo hữu, có vẻ như ta và ngươi thật có duyên, không ngờ ở nơi hẻo lánh này mà chúng ta vẫn có thể gặp nhau.Nhưng xem ra ngươi đang trong tình trạng không tốt lắm.”
Trong vầng sáng là một thiếu nữ có khuôn mặt như ngọc, làn da trắng mịn, vô cùng xinh đẹp.
Chính là vị Thánh Tổ mà Hàn Lập từng chạm trán ở lãnh địa Mộc tộc năm xưa.
Chỉ khác là bộ chiến giáp lam thường mặc đã không còn sáng bóng, mà trở nên ảm đạm.Sắc mặt nàng tái nhợt, khí tức yếu ớt, bộ dạng vô cùng bất ổn.Đáng ngạc nhiên hơn, khí tức thực sự của nàng lúc này chỉ còn ở cảnh giới Hợp Thể Kỳ.
“Thì ra là Hàn đạo hữu, chẳng lẽ Bảo Hoa đã đổi ý, phái ngươi đến đây giết ta?” Nguyên Sát nhận ra Hàn Lập, nhưng không hề ngạc nhiên, ngược lại còn ảo não hỏi.
“Đuổi giết ngươi? Sao lại thế? Ta giúp Bảo Hoa cũng chỉ là một cuộc giao dịch.Ngươi cho rằng ta là thủ hạ của Bảo Hoa sao?” Hàn Lập trầm mặt, lạnh giọng hỏi.
“Ta hiểu lầm rồi, mong Hàn đạo hữu tha thứ.Cũng phải, đạo hữu tiến cấp Đại Thừa, thần thông không kém Bảo Hoa, sao lại nghe lệnh đến đuổi giết một kẻ gần như tàn phế như ta?” Nguyên Sát ngập ngừng, rồi chợt cười chua chát.
“Kẻ tàn phế? Khí tức của ngươi quả thực rất tệ, sao lại rớt khỏi cảnh giới Đại Thừa? Bảo Hoa ra tay với ngươi?” Hàn Lập nhíu mày, vừa đoán vừa hỏi.
“Không phải, ta tự làm hao tổn hơn phân nửa tu vi của mình!”
Nguyên Sát trầm ngâm một hồi, rồi đưa ra một câu trả lời khiến Hàn Lập phải bất ngờ.
