Đang phát: Chương 224
Quay trở lại bệnh viện, nghe tiếng khóc trẻ con, Hứa Nhạc mới tỉnh táo lại.Anh đi về phía phòng bệnh của Trâu Úc, nhưng bị mấy quân nhân chặn lại.
Hứa Nhạc hơi rùng mình, nghĩ bụng hôm nay mình gặp nhiều sĩ quan quân đội hơn cả nửa đời trước cộng lại.Không biết ông trời định làm gì, hay muốn nhắc nhở mình về thân phận mới?
Mấy quân nhân lạnh lùng gác cửa, động tác chuẩn mực, nhưng vẫn toát ra vẻ kiêu ngạo của người quen chinh chiến.Kiêu binh dễ bại, nhưng không có công trạng thì khó mà có được tính cách này.Hứa Nhạc nhíu mày:
– Xin nhường đường…
Một sĩ quan nhận ra Hứa Nhạc, nhớ đến quan hệ của anh với “Đại tiểu thư” trong phòng, hơi xấu hổ cười:
– Xin lỗi, tôi không nhận ra, mời anh vào.
Hứa Nhạc thấy sĩ quan này quen quen, hình như đã gặp ở Lâm Viên đêm đó, đi theo bên cạnh “người kia”…Vậy thì người kia đang ở trong phòng.
Một cảm giác kinh ngạc chợt đến.Hứa Nhạc đẩy cửa vào, thấy ngay viên trung tá đang ngồi cạnh giường bệnh.Dù ngồi, nhưng dáng người cao lớn, khí chất lạnh lùng khiến anh ta như đang đứng.
Thân thể căng cứng như muốn xé rách quần áo, vẻ ngây thơ trên mặt lại tương phản hoàn toàn.Hứa Nhạc nheo mắt.
“Đánh khắp quân đội vô địch thủ, Lý Phong, biệt hiệu Lý Cuồng Nhân…”
Hứa Nhạc nhớ lại vụ xung đột ở Lâm Viên, sức chiến đấu đáng sợ của viên trung tá trẻ tuổi này, và cả ông nội của anh ta, vị “Quân Thần” được toàn quân đội Liên bang kính ngưỡng, “lão già đó” theo lời Phong Dư đại thúc…
Anh nhớ lại lời Tiêu thư ký ở khách sạn Vân Hậu, năm sau anh có thể trở thành quân nhân cấp tá trẻ nhất lịch sử Liên bang…Nhưng Lý Cuồng Nhân này đã là trung tá khi mới 15 tuổi.Đây mới là kỷ lục quân nhân cấp tá trẻ nhất, và có lẽ không ai phá được.
Lý Cuồng Nhân 16 tuổi, thích Trâu Úc, thiên kim tiểu thư của Trâu phó bộ trưởng quốc phòng, là chuyện không ai lạ gì trong giới thượng lưu ở Đặc khu Thủ đô.Mọi người coi đó là chuyện thú vị, một chút đáng yêu của cậu ấm nhà họ Phí Thành Lý Gia, chứ không ai coi trọng.Nhưng Hứa Nhạc, người từng chứng kiến cơn giận và sức mạnh của Lý Cuồng Nhân ở Lâm Viên, biết rõ anh ta có ý với Trâu Úc.
Vậy nên, việc Lý Cuồng Nhân đến bệnh viện thăm Trâu Úc vừa sinh con, dù hơi kỳ cục, cũng không quá bất ngờ…
– Thai Chi Nguyên là một tên quỷ bệnh hoạn…Nếu em thích nó, mắt em mù rồi…Em cũng không thể thích Hứa Nhạc được, hắn gầy trơ xương mà chả thú vị gì…
Lý Cuồng Nhân nghiêm túc khuyên nhủ Trâu Úc:
– Hơn nữa hai người chưa tổ chức hôn lễ công khai, anh luôn thấy chuyện này kỳ quái…Em phải bỏ hắn, hoặc hắn phải bỏ vợ, bỏ con…Tóm lại, anh cho rằng chồng của em chỉ có thể là anh.
Anh ta biết Hứa Nhạc đã vào phòng, nhưng coi như không thấy, cứ tự nhiên nói.
Quân hàm trung tá, khuôn mặt non nớt, dáng người cường tráng, giọng nói kiêu ngạo, tất cả tạo nên một “tiểu quái vật”.
Hứa Nhạc đến cạnh giường, ngồi xuống bên Trâu Úc, cúi xuống hôn nhẹ lên đầu Lưu Hỏa.Rồi anh lấy một quả táo, chuẩn bị gọt vỏ…Đột nhiên anh hỏi:
– Ăn cả quả hay cắt miếng?
Trâu Úc trừng mắt, nghĩ bụng anh ta cố tình tạo không khí này, chẳng phải là muốn chọc giận Lý Phong sao?
Hứa Nhạc đúng là cố ý.Sau chuyến đi Cảng Đô, tâm trạng anh đã khác.Với người trực tiếp, anh dùng thủ đoạn trực tiếp.Lý Cuồng Nhân khinh thường anh, coi như anh không tồn tại, anh sẽ phản kích.Dù phản ứng này hơi trẻ con, nhưng Lý Cuồng Nhân vốn là thiếu niên, còn Hứa Nhạc thì có tâm hồn trẻ thơ…
Lý Cuồng Nhân thấy Hứa Nhạc thản nhiên gọt táo, khuôn mặt bình thản, trong lòng bỗng nổi lên cơn giận, muốn xé rách lớp quần áo, bức thẳng về phía Hứa Nhạc.
Dao gọt táo trong tay Hứa Nhạc khựng lại.Những người từng trải qua nguy hiểm đều cảm nhận được không khí quỷ dị trong phòng bệnh.
Đúng lúc này, dường như không khí quỷ dị ảnh hưởng đến đứa bé trong ***g ngực Trâu Úc, nó từ từ mở mắt, há miệng khóc lớn.
PS: (*) Giải thích một chút về Lý Cuồng Nhân:
Gã này tên là Lý Phong, nhưng do bản tính điên cuồng của hắn, nên những người
chung quanh mới gọi hắn là Lý Phong Tử, có nghĩ là Kẻ điên họ Lý, nên mới có
biệt hiệu là Lý Cuồng Nhân.
Mặc dù cách gọi này có chút bất kính với hắn, nhưng khi hắn nghe được, lại rất
thích, và bắt người khác phải gọi hắn theo cách này.
Hắn năm nay 16 tuổi, còn Trâu Úc là 19 tuổi, nhưng hắn luôn gọi Trâu Úc bằng
’em’ tự xưng ‘anh’.
Tiếng khóc khiến Lý Cuồng Nhân giật mình.Lúc trước, để tránh đánh thức đứa bé, anh ta đã cố gắng hết sức để kìm giọng, nhưng đứa bé vẫn nhạy cảm như vậy.Anh ta bối rối nói với Trâu Úc:
– Ba ngày trước anh nghe tin của em, anh năn nỉ mãi ông nội mới cho phép anh đến đây.Tối nay anh phải về Phí Thành rồi.
Lý Cuồng Nhân đứng lên, đội mũ quân đội, kéo nhẹ vành nón, cố gắng ổn định tâm trạng, nghiêm giọng:
– Em cố gắng bảo trọng, có gì thì gọi cho anh.
Hứa Nhạc tiễn anh ta ra cửa.Người quân nhân gác ngoài kia không còn căng thẳng, mà hô lớn một tiếng “nghiêm”, chào theo nghi thức quân đội:
– Báo cáo, trực thăng đã sẵn sàng, có thể cất cánh bất cứ lúc nào.
Lý Cuồng Nhân trừng mắt nhìn thuộc cấp, tức giận:
– Nhỏ tiếng thôi được không? Biểu diễn cái gì? Không biết đứa bé đang ngủ à?
Hứa Nhạc liếc nhìn anh ta, nghĩ bụng giọng anh còn to hơn.Lúc trước, anh đã thấy Lý Cuồng Nhân điên cuồng, thô bạo, tàn nhẫn, nhưng lại rất tốt với Trâu Úc, thậm chí quan tâm đến Lưu Hỏa…Anh có chút thiện cảm với người nhà họ Phí Thành Lý Gia này.
Nhưng đúng lúc này, Lý Cuồng Nhân quay lại, lạnh lùng nhìn Hứa Nhạc, chắp tay sau lưng:
– Tôi nói rồi, tôi muốn đánh chết anh.
Hứa Nhạc thấy một tia điên cuồng trong mắt Lý Cuồng Nhân, khẽ cười:
– Tôi chưa từng nghe…
Lý Cuồng Nhân cao hơn Hứa Nhạc nửa cái đầu.Anh ta nhìn xuống khuôn mặt đáng ghét của Hứa Nhạc, khinh thường:
– Bây giờ anh nghe rồi đấy.
Hứa Nhạc im lặng nhìn anh ta, một lúc sau mới hỏi:
– Yết hầu còn đau không?
Mắt Lý Cuồng Nhân nheo lại, như thể sắp lao vào tấn công Hứa Nhạc ngay trong hành lang này.Sau đêm ở Lâm Viên, anh ta biết gã thiếu úy văn phòng bình thường này có năng lực chiến đấu không kém mình.Nhưng khí thế trên chiến trường và tính cách giết người không ghê tay khiến Lý Cuồng Nhân không biết sợ là gì.Anh ta cho rằng đêm đó ở Lâm Viên chỉ là do mình khinh địch.
Nhưng sau ba cú đấm mạnh mẽ, Hứa Nhạc bị chấn đến rướm máu chân răng, còn Lý Cuồng Nhân thì yết hầu như bị dao cắt, ho ra máu…”Đánh khắp quân đội vô địch thủ” cuối cùng vẫn thua một trận.
Một câu hỏi nhàn nhạt của Hứa Nhạc đã chạm vào điểm yếu của Lý Cuồng Nhân.
Lý Cuồng Nhân im lặng một lúc rồi quay người bỏ đi.
o0o
– Một đứa trẻ không nên bắt chước phong cách của một đại danh tướng từng trải.Rõ ràng làm việc không suy nghĩ, lại cố tình tỏ ra như một Tham mưu dày dặn kinh nghiệm.
Hứa Nhạc cắt quả táo thành tám miếng đều nhau, đặt lên đĩa, rút khăn lau tay, lắc đầu.
– Nếu Lý Phong thật sự có thiên phú về chiến đấu, anh nghĩ những năm qua ở tiền tuyến cậu ta sống như thế nào?
Trâu Úc buồn bã nhìn anh.
Hứa Nhạc không để ý, ném vỏ táo vào thùng rác, nhướng mày cười:
– Dù sao cũng mới 16 tuổi, làm sao có thể có danh tiếng lớn như vậy? Chẳng qua là do gia tộc thôi.Hơn nữa, thực lực của cậu ta cũng quá khủng bố.Thật kỳ lạ, một tên 16 tuổi lại được gọi là “đánh khắp quân đội không địch thủ”…Đúng là quái thai.
– So với Lý Cuồng Nhân, tôi thấy anh giống quái thai hơn…
Trâu Úc nói:
– Anh hơn cậu ta có 4 tuổi, nhưng nhìn như ông già vậy.Khả năng đánh nhau thì ngang cơ, giờ ngay cả cha tôi cũng phải nhờ anh trong chuyện robot thế hệ mới kia…
– Tôi già lắm sao?
Hứa Nhạc ngạc nhiên:
– Lợi Hiếu Thông cũng từng nói vậy.Tôi còn tưởng gần đây tính tình tôi đã cởi mở hơn nhiều rồi chứ.
Trâu Úc trừng mắt, một lát sau nghiêm túc:
– Cuộc nói chuyện ngoài phòng tôi cũng nghe được.Anh tội gì phải cứng đầu với cậu ta? Không giống tính cách của anh chút nào.Hơn nữa, dù sao đối phương cũng là người nhà họ Phí Thành Lý Gia…Chỉ cần vị lão gia tử kia còn sống, ai cũng phải nể mặt.
– Giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng lẽ hắn dám giết tôi sao?
– Lý Cuồng Nhân, một khi đã nổi điên thì chuyện gì cũng dám làm.
Trâu Úc cụp mắt:
– Cũng đừng trách cậu ta thô bạo…Ai mà 12 tuổi đã bị ném vào quân doanh, lăn lộn ở tiền tuyến mấy năm, cũng sẽ trở nên kỳ quái.Lý Phong có thể trở thành thiếu tá trẻ nhất lịch sử Liên bang không liên quan gì đến vị Quân Thần kia cả.Đó là do thành tích của cậu ta, năm xưa điều khiển robot M52 hạ gục một tiểu đội Robot Đặc chủng của Quân đội Hoàng Gia Đế Quốc.
Trâu Úc lo lắng nhìn Hứa Nhạc:
– Khi Lý Cuồng Nhân gia nhập quân đội được khoảng 3 năm, trong một lần đột kích ở tiền tuyến, đã một mình chống lại một Tiểu đội Robot Đặc chủng Quân Đội Hoàng Gia Đế Quốc, một con robot đánh bại 27 con robot đối phương.Một kẻ đáng sợ như vậy, anh đừng nên trêu chọc.
Hứa Nhạc nghe đến chiến tích kinh khủng của Lý Cuồng Nhân, nhíu mày cảm thán.
