Đang phát: Chương 223
Hàn Lập rời khỏi Bách Tửu sơn trang, lập tức trở về động phủ, kích hoạt toàn bộ cấm chế rồi khoanh chân ngồi xuống.
Vừa hoàn thành liền tù tì hai nhiệm vụ chấp sự, tuy không gặp trở ngại lớn, nhưng đúng là “vắt kiệt” sức lực.Nay có ba ngày rảnh rỗi, y định luyện hóa chút tiên tửu của lão già Hô Ngôn, tiện thể nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nhưng vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, y đã giật mình mở choàng, sắc mặt khẽ biến.
Chiếc vòng trữ vật trên tay đột nhiên rung lên dữ dội.
Chưa kịp phản ứng, một đạo hắc quang lóe lên, thanh hắc đao kia tự động bay ra, hóa thành một vệt hắc ảnh, xé gió lao đi, tốc độ kinh người.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Hàn Lập không kịp ngăn cản, nhưng ngay tức khắc, y đã bấm niệm pháp quyết.
Trong mật thất, đạo đạo thanh quang hiện lên, chặn đứng đường đi của hắc đao.
“Phần phật!”
Hắc quang trên thân đao bùng nổ, phát ra tiếng gầm rú như dã thú, đao quang đen kịt không ngừng phun trào, dễ dàng chém tan các đạo thanh quang, nhưng tốc độ cũng khựng lại.
Kim quang trên người Hàn Lập đại thịnh, Chân Ngôn Bảo Luân lập tức hiện ra, gợn sóng vàng óng lan tỏa, bao trùm mười trượng xung quanh, trói buộc lấy hắc đao.
Tốc độ của nó chậm lại gấp ba, rồi bị một lực hút vô hình kéo ngược trở về, rơi vào tay Hàn Lập.
“Ong ong!”
Hắc đao rung lên bần bật, giãy giụa dữ dội, nhưng dưới năm ngón tay như kìm sắt của Hàn Lập, nó không thể thoát ra dù chỉ một ly.
“Chuyện gì thế này?” Hàn Lập nhíu mày.
Phương Bàn đã chết, thanh hắc đao này vốn thuộc về hắn, y đã cẩn thận luyện hóa trong mấy năm nay, sao hôm nay lại xuất hiện dị biến như vậy?
Trong khi suy nghĩ, thần thức cường đại của y đã tìm kiếm vào trong hắc đao.
Sắc mặt y lại trầm xuống.
Hắc đao hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của y, bên trong trào lên từng luồng lực vô hình, ngăn cản thần thức của y xâm nhập sâu hơn.
“Hừ!” Hàn Lập hừ lạnh, mi tâm lóe lên tinh quang.
Một cỗ thần thức còn bàng bạc hơn tuôn trào ra, hóa thành một thanh kiếm ảnh dài hơn thước, mờ ảo chém vào trong hắc đao.
“Xoẹt!” Kiếm ảnh dễ dàng chém tan cỗ lực vô hình kia.
Kiếm ảnh vô hình này chính là thần thông Niệm Kiếm Quyết.
Thần thức của Hàn Lập chui vào trong hắc đao, xuyên qua tầng tầng cấm chế, đến nơi sâu nhất, trước mắt y hoa lên, xuất hiện trong một không gian màu đen.
Nơi đây giăng đầy vô số đường vân đen với phẩm chất khác nhau, như vô số mạng nhện chi chít, ngưng tụ thành một pháp trận khổng lồ và phức tạp, trung tâm pháp trận là một trận đàn màu đen.
Một đoàn hắc quang vặn vẹo lơ lửng trong trận đàn, chớp động không thôi, các trận văn xung quanh như cộng hưởng, cũng nhấp nháy không ngừng.
Hàn Lập thấy cảnh này, trong lòng chấn động.
Y đã từng tế luyện hắc đao tỉ mỉ, thần niệm cũng đã đến nơi này.
Nhưng lúc đó, trận văn nơi đây không phức tạp như vậy, chỉ khoảng một phần ba, hoàn toàn không có khí tượng như lúc này, tình hình bây giờ có lẽ mới là diện mạo thật sự của cấm chế hạch tâm hắc đao.
Ánh mắt y chuyển, nhìn về phía đoàn hắc quang kia.
Đoàn hắc quang hình như cảm nhận được điều gì, quang mang lóe lên, hiện ra một khuôn mặt có chút mông lung, nhìn về phía Hàn Lập.
Ngũ quan của khuôn mặt này mơ hồ, chỉ có đôi mắt là hơi rõ ràng, vừa mảnh vừa dài, như lưỡi đao, bên trong lộ ra một cỗ phẫn nộ và cuồng ngạo.
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng hơi động.
Khuôn mặt này tuy nhìn không rõ, nhưng tuyệt đối không phải Phương Bàn.
Suy nghĩ một phen, y lập tức giật mình, xem ra chủ nhân của hắc đao này không phải Phương Bàn, chỉ sợ Phương Bàn mượn nó từ tay người kia mà thôi.
Y tuy đã tế luyện đao này tỉ mỉ, nhưng nếu chủ nhân ban đầu của hắc đao có thủ đoạn che giấu, y tự nhiên không cảm ứng được.
“Không tốt!” Sắc mặt Hàn Lập đột nhiên biến đổi.
Chủ nhân của hắc đao lúc này đột nhiên kích phát ấn ký trong thân đao, chỉ sợ là đang cảm ứng vị trí cụ thể của hắc đao, để đến lấy lại.
Nếu thật sự để người này tìm đến, thì phiền phức lớn rồi.
Vừa nghĩ đến đây, Hàn Lập thét dài một tiếng.
Khoảnh khắc sau, tinh quang trên pháp đàn màu đen lóe lên, một đạo kiếm ảnh to lớn mờ ảo hiện ra, hung hăng chém về phía đoàn hắc quang kia.
Khuôn mặt mơ hồ cũng giận dữ gầm lên, lóe lên rồi biến thành một đoạn xiềng xích đen kịt óng ánh, giống Cách Nguyên Pháp Liên đến mấy phần, quất về phía kiếm ảnh.
Cả hai hung hăng va chạm!
“Răng rắc!” Xiềng xích màu đen bị kiếm ảnh chém thành hai đoạn, lập tức “Phanh” một tiếng hóa thành vô số oánh quang màu đen, phiêu tán ra.
Trong không gian màu đen, tất cả trận văn lập tức ngừng nhấp nháy, khôi phục bình tĩnh.
Cùng lúc đó, hắc đao cũng ngừng rung động, quang mang trên bề mặt đều tán đi, trông ôn thuần vô cùng, tựa hồ đã bị luyện hóa hoàn toàn.
Nhưng lúc này, trên mặt Hàn Lập không lộ ra bao nhiêu vui mừng, thần niệm chuyển hướng pháp đàn màu đen.
Trong pháp đàn, khắc rõ một ấn ký như văn không phải văn, như họa không phải họa, tản mát ra linh quang yếu ớt.
“Bản mệnh ấn ký!”
Y hừ lạnh một tiếng, thúc giục tâm niệm, trên không pháp đàn lại lóe lên, hiện ra một đạo kiếm ảnh trong suốt, hung hăng trảm lên ấn ký kia.
Ầm!
Kiếm ảnh trong suốt như bổ trúng sắt đá, bắn ngược trở lại.
Bản mệnh ấn ký chỉ khẽ run lên, lập tức khôi phục nguyên dạng, phảng phất như tảng đá vững chắc, không thể phá vỡ.
Sắc mặt Hàn Lập hơi trầm xuống, ánh mắt lấp lóe không yên, không tiếp tục công kích, mà thu hồi tất cả thần niệm.
Y nhìn thanh hắc đao trong tay, vẻ mặt âm tình bất định.
Ngay khi Hàn Lập thần niệm xâm nhập hắc đao, muốn xóa đi ấn ký bên trong, cách Cổ Vân đại lục không biết bao nhiêu ức vạn dặm, một con hạc đen khổng lồ cỡ mấy trăm trượng đang dang rộng đôi cánh bay về phía trước.
Hạc này toàn thân mọc đầy thiết vũ đen kịt, lông vũ trên đỉnh đầu lại là màu vàng, như một chiếc kim quan, ánh lửa đen như ẩn như hiện trên bề mặt lông vũ, nhất là trên đôi cánh, ánh lửa càng đậm đặc, ẩn ẩn ngưng tụ thành hai hỏa dực màu đen lớn hơn.
Hai cánh hạc vỗ nhanh chóng, mỗi lần vỗ, nó lại thuấn di bay về phía trước mấy trăm dặm, nhanh kinh người.
Một đại hán mặc hoàng bào, cao gần trượng, mặt khô vàng, đầu đội hộ trán bằng đồng xanh, đang khoanh chân ngồi trên lưng Hắc Hạc.
Quanh người đại hán trôi lơ lửng từng thanh trận kỳ màu vàng, chừng hơn trăm cán, tách ra từng đạo quang mang vàng mênh mông, tạo thành một vài pháp trận màu vàng rộng khoảng mười trượng, chợt tối chợt sáng lấp lóe, chậm rãi vận chuyển.
Hắn hai tay bấm niệm pháp quyết, vô số phù văn màu vàng từ trong tay nó bay ra không ngừng, trên không trung xoáy một trận rồi chui vào các pháp trận xung quanh, tựa hồ đang thi triển bí thuật gì.
“Phanh!”
Đại trận màu vàng chấn động mạnh một cái, ầm vang giải thể, trận kỳ vỡ vụn bay tứ tung.
Sắc mặt đại hán hơi tái, mở mắt.
“Đáng chết!” Hai mắt đại hán nheo lại, bắn ra hai vệt ánh sáng lạnh lẽo, khẽ quát.
Hắn phất tay, những trận kỳ bay ra bốn phía đều xoay quanh hội tụ trở về, chui vào đỉnh đầu nó, biến mất không thấy.
“Chủ nhân, không thể khóa chặt vị trí của người kia sao?” Hạc đen chợt mở miệng, phát ra âm thanh bén nhọn.
“Hừ! Còn kém một chút, bất quá cũng đại khái cảm ứng được phương hướng vị trí của tiểu tử kia.Tên phế vật Phương Bàn kia, chết thì chết rồi, còn làm mất Hắc Đế Đồ Tiên Nhận của ta.” Đại hán mặt cháy hừ lạnh.
“Phương Bàn chẳng qua chỉ là kẻ dựa vào sư môn, sao có thể so sánh với ngài, chủ nhân.” Hạc dường như có chút khinh thường nói.
“Dù sao thì Hắc Đế Đồ Tiên Nhận cũng là bản mệnh Tiên khí của ta, tuyệt đối không thể mất, sớm biết năm đó không nên tin lời của tiểu tử Phương Bàn, đem bảo vật này cho hắn mượn.” Đại hán mặt cháy có chút ảo não nói.
“Nói đến, Hàn Lập này thật đúng là mạng lớn, năm đó không những không chết, bây giờ còn giết cả Phương Bàn.Bất quá bây giờ chủ nhân ra tay, chỉ cần tìm được tiểu tử kia, còn không phải muốn bóp chết thì bóp chết.” Hạc đen nịnh nọt cười.
“Tiểu tử này không biết cất giấu bí mật gì, lại khiến Phương Bàn cố chấp như vậy, ta rất hiếu kỳ nha! Tóm lại không thể để lão quỷ kia biết, nếu không thì ta chẳng còn gì.” Đại hán mặt cháy lạnh lùng nói, áo bào màu vàng trên người phồng lên, một cỗ khí tức cực lớn lan ra.
Không khí xung quanh rung lên, phát ra tiếng bốp bốp liên tiếp.
Hạc đen cảm nhận được khí tức đáng sợ trên người đại hán, cúi đầu, thân thể run nhẹ, tốc độ lại tăng nhanh một chút.
…
Hàn Lập nhìn thanh hắc đao trong tay, ý niệm chuyển động, hai tay chợt mười ngón cùng động, nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Thanh quang chói mắt lập tức bộc phát từ trong tay y, hóa thành từng phù văn màu xanh lớn như đấu, rơi xuống hắc đao.
Bề mặt hắc đao lập tức hiện ra từng phù văn đồ án màu xanh, càng lúc càng nhiều, trong nháy mắt bao phủ mỗi một chỗ trên hắc đao.
Hắc đao lúc này biến thành một thanh trường đao màu xanh, không phát ra một tia khí tức nào.
Đây là một môn phong bảo chi thuật y đã học được trước đây, có thể dùng để phong ấn pháp bảo.
Sau khi làm xong, Hàn Lập lại lấy ra một chiếc hộp dài màu đen, vật này rõ ràng cũng là một kiện bảo vật, linh quang trên bề mặt chớp động, ẩn ẩn tản mát ra một cỗ khí tức khó hiểu.
Y thu hắc đao vào, rồi lật tay lấy ra mấy tấm phong ấn phù lục, dán toàn bộ lên hộp đen.
Hàn Lập nhìn hộp đen trong tay, nhíu mày.
Tuy y đã thực hiện nhiều phong ấn như vậy, nhưng vẫn không chắc chắn có thể ngăn cách hoàn toàn cảm giác của chủ nhân ban đầu của đao này.
Nói cách khác, nếu tiếp tục giữ vật này bên mình, vẫn có nguy cơ bị người tìm tới cửa.
Tuy không biết chủ nhân của đao này và Phương Bàn có quan hệ gì, nhưng chắc chắn là địch chứ không phải bạn.
Cũng không biết người kia đã dùng thủ đoạn đặc biệt gì khi tế luyện đao này, mà khiến ấn ký bên trong ngoan cố như vậy.
Theo Hàn Lập đoán, với tu vi và thủ đoạn hiện tại của y, để xóa bỏ hoàn toàn, ít nhất cũng phải tốn cả trăm năm, dùng chân hỏa luyện hóa từng chút một mới được.
Đáng tiếc, cái giá phải trả cho việc hao phí thời gian như vậy là quá lớn, khiến y khó xử.
