Đang phát: Chương 2227
Dứt lời, ông ta lại nói:
– Cũng không cần vội vàng, nếu đã đến đây, ta không thể không ưu ái ngươi.Nếu không, sau này gặp lại lão quái, ta khó mà ăn nói.Ngươi và Bạch Linh có vẻ rất thân thiết?
Lục Thiếu Du cười đáp:
– Thưa sư bá, chúng con quen biết đã lâu.Trước đây, Bạch Linh tiểu thư đã giúp đỡ và cứu con rất nhiều lần.
– Bạch Linh có thiên phú rất mạnh trong tộc ta.Ta cũng biết một chút về lai lịch của con bé, còn lấy được truyền thừa của một vị tiền bối trong tộc.Có con bé làm tộc trưởng, ta cũng đỡ phải lo lắng nhiều.
Tử Hiên lão tổ nhìn Lục Thiếu Du, mỉm cười:
– Bạch Linh đã là tộc trưởng, theo quy củ của tộc sẽ vào mật địa để các cường giả trong tộc chỉ dạy.Thời gian chỉ có ba tháng, nhưng sẽ có nhiều ưu đãi.Thế này đi, ngươi cũng theo Bạch Linh vào đó.Đương nhiên, ngươi có thể chọn đến Huyền Vũ hoàng tộc trước, nhưng ta không thể cho ngươi ưu đãi gì.Vì tu vi của ta chỉ đủ để mở mật địa trong ba tháng.Mỗi lần mở đều ảnh hưởng đến ta không ít.Hơn nữa, tiền bối trong tộc đã bày cấm chế, ta không thể tùy tiện mở ra.Giờ ngươi tự chọn đi.
– Tiền bối, vậy con thì sao? Con có được vào không?
Tiểu Long tươi cười nhìn Tử Hiên lão tổ.
– Ngươi ư…
Tử Hiên lão tổ trừng mắt:
– Ngươi thì đừng mơ.Chỉ tộc trưởng Cửu Vĩ Yêu Hồ mới được vào mật địa.Người ngoài không được vào.Ta cho tiểu tử này vào đã tốn bao nhiêu công sức rồi, huống chi không thể cho nhiều người cùng vào.Nếu không, ta đã cho tộc nhân vào rồi.Hơn nữa, ngươi còn là người của đại trùng tộc và quy tộc, ta càng không thể cho ngươi vào.Nhưng ngươi yên tâm, nếu ngươi may mắn, đến hai tộc kia cũng sẽ có lợi ích bất ngờ, không kém mật địa của tộc ta đâu.
– Còn gọi là lão tổ, keo kiệt!
Tiểu Long bĩu môi.
– Lão đại, chuyện có lợi không thể bỏ qua.Nếu chỉ tộc trưởng được vào, chắc chắn không tầm thường!
Tiểu Long truyền âm cho Lục Thiếu Du:
– Chỉ ba tháng thôi, chúng ta không cần đi gấp vậy!
– Vậy tiểu tử đa tạ Tử Hiên sư bá!
Lục Thiếu Du nói.Dù hắn cũng muốn nhanh chóng đến Huyền Vũ hoàng tộc, nhưng so với ưu đãi, chậm ba tháng cũng không sao, đương nhiên không thể lãng phí.
Sáng hôm sau, Lục Thiếu Du thu lại thủ ấn, thở ra một hơi trọc khí.Điều tức cả đêm, thương thế đã đỡ hơn nhiều.
Dưới chân một ngọn núi khổng lồ đột ngột dựng lên từ mặt đất, vút thẳng lên trời, trông như thương long ngẩng đầu, khí thế phi phàm.
Quanh ngọn núi là quần sơn bao phủ, xanh tươi ướt át.Đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù.Dãy núi liên miên phập phồng, dưới ánh mặt trời chiếu xuống phản xạ ánh sáng lấp lánh, trông hết sức tráng lệ.
– Bạch Linh bái kiến Tử Hiên lão tổ!
Bên trong một hang động, Bạch Linh hành lễ.Đây là lần đầu nàng gặp Tử Hiên lão tổ, trong mắt có vẻ kinh ngạc, ngoài ra còn có đại trưởng lão đi cùng.
– Miễn lễ.
Tử Hiên lão tổ nói, hài lòng nhìn Bạch Linh:
– Hai ngươi vào mật địa đi.Ba tháng sau, mật địa sẽ tự động đưa các ngươi ra.Trong ba tháng này, các ngươi đạt được bao nhiêu ưu đãi là do bản lĩnh của mình!
– Dạ!
Lục Thiếu Du gật đầu.
– Tiểu tử, đừng vội gật đầu.Trong đó cũng có nguy hiểm.Về chỗ tốt cụ thể, Bạch Linh, ngươi đã biết rõ rồi chứ?
Tử Hiên lão tổ hỏi.
– Thưa lão tổ, đại trưởng lão đã thông báo cho Bạch Linh!
Bạch Linh gật đầu.
– Vậy ta không cần nói nhiều.Các ngươi tự chú ý một chút!
Tử Hiên lão tổ nói xong, thủ ấn kết xuất, một đạo bạch sắc quang thúc xuất hiện ngay trong hang động.
Xuy!
Trong hang động vang lên âm thanh không gian dao động kịch liệt.Cả không gian chấn động, lan tỏa ra mấy thước.
– Ca ca…
Đồng thời, khe không gian chậm rãi lan rộng, không gian xung quanh nhộn nhạo tản ra.Một cỗ khí tức tang thương xa xưa từ trong khe không gian chậm rãi lan tràn.
– Đó là mật địa sao? Thiên địa năng lượng thật nồng đậm!
Lục Thiếu Du nhìn khe không gian, ánh mắt có chút kinh ngạc.
Hô hô…
Khí tức chấn động lòng người.Khe không gian trông như cửa không gian, khí lưu xung quanh bắt đầu thổi quét.
– Bạch Linh, mau vào mật địa!
Tử Hiên lão tổ quát.Một đạo quang quyển lập tức khuếch tán, bao phủ Lục Thiếu Du, nói:
– Tiểu tử, ở lối vào có bố trí cấm chế.Người ngoài vào sẽ bị không gian vỡ áp thành mảnh nhỏ.Để ta đưa ngươi vào!
Xuy!
Vừa dứt lời, Lục Thiếu Du bị quang quyển cuốn lấy ném vào trong khe không gian, biến mất không còn bóng dáng.
Bạch Linh kết xuất thủ ấn, vài giọt máu tươi rơi lên lòng bàn tay.Quang quyển bao phủ nàng, thân ảnh lướt nhanh như chớp, xuyên vào trong khe không gian.
Tử Hiên lão tổ thu lại thủ ấn.Khe không gian dao động kịch liệt, chậm rãi mờ dần, cuối cùng biến mất.
– Lão tổ, lần này Bạch Linh vào trong sẽ nhận được ưu đãi gì?
Đại trưởng lão cung kính hỏi.
– Điều này phải xem vận mệnh của nó!
Tử Hiên lão tổ nói:
– Thiên phú của Bạch Linh cực cao.Khó nhất là tôi luyện tâm tính.Nó còn nhận được truyền thừa của tiền bối trong tộc, tiền đồ khó lường.Nếu chúng ta có chuyện gì, còn có Bạch Linh chống đỡ toàn tộc.Chỉ tiếc thằng khốn Thanh Ly quá vô dụng, thiên phú không tệ lại thành ra như vậy.Hy vọng lần này nó sẽ được tôi luyện.
– Không ngờ thực lực của Lục Thiếu Du lại mạnh đến vậy!
Nhắc đến Thanh Ly, đại trưởng lão cười khổ.
– Ta cũng không ngờ.Ta chỉ nghĩ nếu không cho nó dùng hai kiện thần khí công kích, hẳn là sẽ ngang ngửa với Thanh Ly.Ai ngờ nó lại mạnh đến thế, đặc biệt là trong việc lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính!
Ánh mắt Tử Hiên lão tổ chợt lóe, lộ vẻ cười khổ bất đắc dĩ.
– Vì sao lão tổ lại cho phép Lục Thiếu Du vào mật địa? Ngoài tộc trưởng ra, không ai có tư cách vào đó.Lão tổ cho nó vào cũng hao tổn tu vi bản thân.
Đại trưởng lão nghi hoặc hỏi.
– Cho tiểu tử kia vào là vì trước kia ta thiếu lão đệ một ân tình.Lúc lão quái kia gặp chuyện, ta lại bị quản chế nên không thể ra tay giúp đỡ.Trong lòng ta luôn bất an.Lão quái biết ta không thể nhúng tay nên cố ý ẩn giấu, ngay cả ta cũng không tìm được.Nó không muốn làm ta khó xử.Giờ ta cho đệ tử của nó vào mật địa tu luyện, coi như để ta an lòng hơn một chút.
