Chương 2226 Đánh Chết Hung Trùng

🎧 Đang phát: Chương 2226

Mặt Hàn Lập bình tĩnh như mặt hồ thu, cánh tay khẽ nhấc, bàn tay xòe ra, chắn trước người như một tấm khiên vô hình.
“Phụt!”
Năm tiếng động nhỏ xé tan không gian tĩnh lặng, từ đầu ngón tay hắn bắn ra năm luồng kim quang chói mắt.Kim quang bạo tăng, xoay tròn điên cuồng, “Ầm ầm” hợp nhất, hóa thành một cơn lốc xoáy vàng rực như bánh xe cự đại.
Lốc xoáy vừa hình thành, một lực hút vô hình từ tâm bão cuồng bạo phun trào.
Vô số mũi nhọn sóng âm vô hình, vốn đang lao đến với tốc độ kinh hồn, bỗng chốc bị cuốn phăng vào trong lốc xoáy, tan thành tro bụi.
Nhưng ngay lúc này, một khuôn mặt quỷ dị đột ngột lóe lên, con sâu mặt người khổng lồ như ác ma giáng thế, không chút do dự vung múa những cánh tay sắc bén, biến thành một mảng bóng đen dày đặc, hung hăng đâm xuống phía Hàn Lập.
Hàn Lập nheo mắt, khẽ quát một tiếng, ngón tay điểm nhẹ vào lốc xoáy trước mặt.
Lốc xoáy vàng rung lên, phập phồng như trái tim đang đập, rồi đột ngột nổ tung, hóa thành một biển kim quang rực rỡ.
“Véo véo!”
Vô số sợi tơ xanh biếc từ trong kim quang bắn ra, như mưa tên xé gió, nhắm thẳng vào con sâu mặt người mà đâm tới.
Con sâu khổng lồ ánh mắt lóe lên vẻ hung ác, không hề né tránh, trái lại còn thúc giục những mũi nhọn đen kịt kia, quyết liều mạng một phen.
Không ai biết những mũi nhọn này có uy lực thần bí đến đâu, nhưng chỉ trong nháy mắt, chúng đã vượt qua khoảng cách mấy chục trượng, áp sát Hàn Lập trong gang tấc.
Con sâu điên cuồng muốn lưỡng bại câu thương, đồng quy vu tận.
Nhưng Hàn Lập là ai chứ? Hắn chỉ khẽ giật mình trước sự hung hãn của con sâu, chứ tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra.
Đồng tử hắn co lại, tay vung lên, vạch một đường vào không gian trước mặt.
“Bụp bụp!”
Hơn mười quầng sáng xám xịt xuất hiện, chắn trước người Hàn Lập như những tấm khiên vững chắc.
Khoảnh khắc sau, những mũi nhọn đen tối kia hung hăng đâm vào quầng sáng.
“Xì! Bộp!”
Những mũi nhọn sắc bén đến kinh người, xuyên thủng tất cả quầng sáng, sức mạnh không hề suy giảm, tiếp tục đâm vào linh quang hộ thể của Hàn Lập.
Một trận âm thanh chói tai như kim loại ma sát vang lên.
Bên ngoài thân Hàn Lập bùng nổ ánh sáng vàng tím, bên trong ẩn hiện vô số vân trận màu bạc.
Những mũi nhọn đen vừa chạm vào đã bị đẩy lùi, ảm đạm vô lực, không thể phá vỡ lớp phòng ngự.
Linh quang bảo vệ do Phạm Thánh Chân Ma Công và Bách Mạch Luyện Bảo Quyết dung hợp, được Hàn Lập dốc sức thi triển, e rằng ngay cả Đại Thừa bình thường cũng khó lòng lay chuyển trong một sớm một chiều.
Huống hồ, dù sâu mặt người có hung hãn, cũng vẫn còn kém một bậc so với Đại Thừa.
Lúc này, những sợi tơ xanh biếc đồng loạt đánh lên người con sâu đen như vũ bão, xé toạc thân thể nó.
Con sâu mặt người rống lên một tiếng thảm thiết, từ thân thể phun ra vô số dòng chất lỏng màu lục.
Nhưng vẻ dữ tợn càng thêm hung tợn, sau một tiếng gầm khẽ, trên người nó xuất hiện ánh sáng xám trắng chập chờn.Các lỗ nhỏ trên người khép lại với tốc độ kinh người.
Chỉ trong chớp mắt, con sâu bị thương khắp người đã khôi phục như ban đầu.
Hàn Lập cười lạnh, tay bấm quyết, miệng khẽ quát: “Chém!”
Ngay lập tức, những sợi tơ xanh xuyên thủng người con sâu đan vào nhau, ngưng tụ thành một thanh phi kiếm xanh biếc.Phi kiếm xoay tròn như chớp giật, bất ngờ chém vào cổ con sâu mặt người.
Đầu con sâu lìa khỏi cổ, rơi xuống đất.Ánh kiếm xanh bùng nổ, bao phủ lấy toàn bộ thân thể con sâu.
Trong ánh kiếm lạnh lẽo, thân thể sâu mặt người bị chém nát thành một đám máu thịt, tan tác như mưa, ngay cả nguyên thần ẩn chứa bên trong cũng không kịp trốn thoát.
Hai con sâu khổng lồ, hung ác bị tiêu diệt trong nháy mắt.
Hàn Lập cười nhạt, thu phi kiếm xanh về, rồi quay đầu nhìn về phía chiến trường khác.
Hắn vừa đưa mắt nhìn, đã nghe thấy tiếng hí thê lương.
Con sâu khổng lồ giao chiến với Tà Liên, không hiểu vì sao lại bị ba vòng bạc chụp lấy, không thể nhúc nhích.
Tà Liên phun ra một đoàn bạch quang, chém con sâu thành hai nửa.
Thánh tổ Tà Liên, quả không hổ là tỷ muội sinh đôi với Bảo Hoa, thần thông quả nhiên không phải chuyện đùa, Đại Thừa bình thường khó lòng sánh bằng.
Hàn Lập khẽ nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng.
Gần như cùng lúc đó, phía bên kia không gian phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, cả không gian rung chuyển dữ dội.
Hàn Lập và Tà Liên vừa chiến thắng đều giật mình, vội vàng nhìn về phía phát ra tiếng nổ.
Họ thấy trên mặt đất xuất hiện một cái hố khổng lồ.
Con sâu mặt người màu xanh lam nằm dưới hố, toàn thân cháy đen, lớp giáp xác màu lam rực rỡ vỡ vụn, đầu mất một nửa, cả người đẫm máu xanh lục, trọng thương đến mức không thể động đậy.
Giải Đạo Nhân lơ lửng phía trên hố, hai tay nắm hai thanh đao bạc khổng lồ.
Hắn lạnh lùng nhìn xuống, không chút do dự giơ hai thanh đao vào giữa người, hợp nhất chúng lại.
Một tiếng sét vang lên!
Hai thanh đao khổng lồ biến thành hai vòng cong màu bạc, rồi hợp nhất thành một, biến thành một ngọn thương dài màu bạc.
Giải Đạo Nhân nhấc tay, hung hăng ném ngọn thương từ trên cao xuống.
Ngọn thương bạc biến mất giữa tiếng sấm.
Một khắc sau, trong hố lớn vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.Thương bạc cắm vào cơ thể con sâu, run lên rồi nổ tung.
Vô số tia điện bạc bùng nổ, bao phủ lấy cả cái hố.
Dù con sâu khổng lồ màu xanh lam có mạnh mẽ đến đâu, dưới đòn lôi điện gần như dốc sức của Giải Đạo Nhân, cũng chỉ có thể hí lên vài tiếng rồi tan thành mây khói.
Lúc này, Giải Đạo Nhân nhấc chân, thân hình lóe lên, biến mất.
Bên cạnh Hàn Lập xuất hiện dao động, Giải Đạo Nhân bình thản hiện ra.
“Giải huynh, thật giỏi.Con sâu mà huynh đối đầu không kém Đại Thừa bình thường chút nào, vậy mà huynh chỉ một đòn đã tiêu diệt.” Hàn Lập quay đầu, cất lời khen ngợi.
“Tuy thực lực của nó có vẻ không bằng Đại Thừa, nhưng nếu Đại Thừa bình thường đụng phải nó, chỉ sợ cũng khó chiếm được phần thắng.” Giải Đạo Nhân không đổi sắc, lạnh lùng nói.
“Chính xác, tạm thời chưa nói thực lực mạnh yếu, loại trùng hung ác này luôn ra tay hung hãn, không sợ chết, Đại Thừa bình thường không thể so được.” Vẻ tươi cười trên mặt Hàn Lập thu lại, nói một cách ngưng trọng.
“Không sai.Lục Thạch đạo hữu phía bên kia rõ ràng chiếm thượng phong, nhưng đối mặt với cách đánh lưỡng bại câu thương, hiện tại cũng chưa thể làm gì được đối phương.Hay là chúng ta đồng loạt ra tay cho xong.” Tà Liên đánh giá Hàn Lập và Giải Đạo Nhân, rồi nhìn về phía ba bộ hài cốt sâu do họ hạ, đột nhiên cười nói.
Hàn Lập xoay chuyển ánh mắt, phát hiện Lục Thạch ở chiến trường bên kia vẫn chưa thể tóm được con sâu cuối cùng, cười, đang định nói gì thì Lục Thạch lão tổ đột nhiên hét lớn:
“Không cần ba vị đạo hữu nhúng tay, chỉ là một con sâu tép riu, lão tổ ta sao lại không tóm được chứ! Kình Thiên Thanh Ấn!”
Lục Thạch lão tổ thấy những người khác đều dễ dàng tiêu diệt đối thủ, chỉ có mình còn chiến đấu, cảm thấy mất mặt.Hắn rống lên, vung tay áo, chín ấn ngọc màu xanh giống hệt nhau bay ra.Chúng xoay tít trong không trung, hợp nhất với chiếc ấn màu vàng, biến thành chiếc ấn màu xanh lớn, bên ngoài có vô số kí hiệu màu vàng lượn lờ, rồi chúi mình rơi xuống con sâu.
Tiếng vu vù vang vọng khắp đất trời, sức mạnh pháp tắc thoáng hiện ra trong không gian gần một dặm.
Con sâu mặt người lập tức cảm thấy cả người chìm xuống, không thể nhúc nhích.
Ấn lớn màu xanh xoay một vòng, nện lên trên con sâu, nghiền nát nó như tương.
Lục Thạch lão tổ giãn nét mặt, thở dài, giơ tay bấm niệm pháp quyết, thu ấn vào tay áo.
Lúc này, khí xanh lục bao phủ người hắn đã mỏng hơn hai phần, hơi thở cũng yếu hơn.
Hiển nhiên, thần thông vừa rồi không dễ dàng thi triển.
“Đây là Kình Thiên Thanh Ấn sao, quả danh bất hư truyền.Nghe nói bảo vật này tuy không phải huyền thiên linh vật, nhưng uy lực gần bằng huyền thiên.Đến nay được thấy mới biết lời đồn quả nhiên không sai.” Tà Liên khẽ cười nói.
“Để cho ba vị đạo hữu chê cười rồi.Quả thật nếu ta không giở tuyệt chiêu, sợ rằng không nhanh chóng tóm được con sâu kia.” Lục Thạch lão tổ cười khổ, vội vàng đáp.
Hiển nhiên, Đại Thừa dị giới này đã hiểu rõ mình là kẻ yếu nhất trong bốn người, trong lòng không tránh khỏi bất an.
“Năm tên này đã bị giải quyết, chắc bên trong không còn con sâu nào khác.Chúng ta đi vào thôi.” Hàn Lập nhìn về phía tòa cung điện, nói.
“Hàn huynh nói có lý! Giải huynh, Lục Thạch đạo hữu, chúng ta tiến lên xem xét.”
Lục Thạch tất nhiên không phản đối.
Bốn người nhẹ nhàng bay vào cung điện.
Tà Liên và Lục Thạch cùng biến sắc.
Sau cửa điện là từng đống xương trắng, bên cạnh có chiến giáp và binh khí không còn nguyên vẹn.
“Tà Liên đạo hữu, những thứ này là…” Lục Thạch lão tổ hỏi.
“Đây hẳn là vệ sĩ canh giữ đại cung.Có lẽ sau khi Minh Trùng Mẫu xông ra khỏi phong ấn, bọn họ không kịp chạy ra khỏi đại cung, nên thành đồ ăn cho con sâu.” Tà Liên thở dài, phất tay.Một quả cầu lửa đỏ thẫm bay ra, thiêu rụi tất cả hài cốt.

☀️ 🌙