Đang phát: Chương 2220
Ùng ùng…
Những con rối khổng lồ nổ tung thành vô số mảnh vụn, kết giới bên trong rung chuyển dữ dội, mọi người như bị treo lơ lửng trên mạng nhện, chao đảo qua lại, mặt mày trắng bệch.
Linh Mục Địch nhếch mép chế giễu, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống như nhìn lũ kiến, bỗng nhiên hắn khẽ biến sắc, quay đầu nhìn lại.
Đoan Mộc Thương đứng trên đài sen, hoa sen đã nở rộ.Mười ngón tay nàng kết những ấn quyết khác nhau, hàng trăm con mắt trên tay cũng đồng loạt mở ra, nhìn thấu mọi lẽ thế gian.
– Không ổn!
Hắn vội vã tung ra một trảo, Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn bay trở về, ấn quyết liên tục biến đổi, nhắm thẳng Đoan Mộc Thương mà đánh tới.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trên không trung, cây thương vàng đâm tới với một tiếng xé gió chói tai, xuyên thủng vòng phòng hộ, đồng thời tạo ra một xoáy nước màu vàng kim.
Chính là Tất Hạo Đãng, hai tay không ngừng thúc ấn quyết vào thân thương, kích hoạt vô số ký hiệu.
Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn chỉ lóe lên ánh đỏ, “Phanh” một tiếng đã nghiền nát cây thương, đồng thời năng lượng từ La Hoàn hội tụ, hóa thành vô vàn ám khí bắn xuống.
Tất Hạo Đãng biến sắc, vung chưởng lên không trung, lá cờ ngũ hành khẽ mở ra, lập tức sức mạnh ngũ hành tuôn trào, ngưng tụ thành trận pháp.
Các nguyên tố tương sinh tương khắc, không ngừng diễn hóa, biến đổi vô cùng.
Hắn biết Đoan Mộc Thương đang tung ra đòn quyết định, có thể là cơ hội duy nhất để lật ngược tình thế, nên không tiếc bất cứ giá nào để kéo dài thời gian.
– Ầm…
Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn đánh thẳng vào lớp phòng ngự ngũ sắc, không gian rung chuyển dữ dội, kết giới thanh sắc vỡ tan thành từng mảnh.
Sức mạnh ngũ hành suy yếu nhanh chóng, bị áp chế xuống phía dưới.Lá cờ phát sáng rực rỡ, nóng rực đến cực hạn, báo hiệu sắp bị phá hủy.
– Xèo xèo…
Lá cờ ngũ hành bốc cháy, năm loại nguyên tố trong nháy mắt lan tỏa, kết giới phòng ngự vỡ tan.
Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn lao tới, đánh Tất Hạo Đãng tan thành tro bụi, nhưng tất cả chỉ là ánh huỳnh quang.
Thấy tình thế bất lợi, hắn đã kịp để lại tàn ảnh và trốn thoát.
Chứng kiến Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn lao vào vòng sáng hoa sen, Đoan Mộc Thương mở bừng mắt, giơ tay chụp lấy chiếc La Hoàn.
Đầu ngón tay nàng dường như tỏa ra ánh sáng vàng, chạm vào La Hoàn phát ra tiếng kim loại.
– Phanh!
Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn bị nàng nắm chặt, thân thể run lên, một tia máu đỏ tươi trào ra từ khóe miệng.
Những con mắt trên tay nàng mở ra, nhìn khắp thế gian.
Sau đó, ngàn tay múa lượn, kết các ấn chú, cứu độ chúng sinh.
Một tiếng Phạn ngữ vang lên từ miệng Đoan Mộc Thương:
– Nhược ngã đương lai kham năng lợi ích an nhạc nhất thiết chúng sinh giả, lệnh ngã tức thì thân thiên thủ thiên nhãn cụ túc…
Lời vừa dứt, vô số phù ấn màu vàng bay lên từ những ngón tay, hội tụ trên không trung, trong nháy mắt hóa thành một đám mây vàng, xuất hiện một chữ “Phạm” khổng lồ.
– Thùy vu kim nhật thành chính giác, phổ phóng như thị đại quang minh.Thùy vu kim nhật đắc tự tại, diễn phóng hi hữu đại thần lực.
– Thiên Nhãn Thiên Thủ, Kim Nhật Nhân Quả Ấn!
Ngàn mắt chớp động, ngàn tay chém xuống, ấn quyết chữ “Phạm” đột ngột giáng xuống, xuyên qua vô lượng quá khứ, vô lượng hiện tại, vô lượng tương lai.
Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vị lai tâm bất khả đắc.
Ấn quyết hợp nhất, nhân quả báo ứng, nghiệp lực giáng xuống, vạn vật sinh diệt.
Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn phát ra âm thanh chấn động, dưới lực chấn động mạnh mẽ, thoát khỏi tay Đoan Mộc Thương bay trở về.
Hóa thành vòng cổ, đeo lên cổ Tuần Thiên Đấu Ngưu.
Nhân quả ấn giáng xuống, nghiền nát kết giới của thanh ngưu, sức mạnh hủy thiên diệt địa ập xuống, toàn bộ đàn tế và kết giới xung quanh vỡ nát.
Linh Mục Địch biến sắc, viên hồng thạch giữa trán bay lộn, Băng Sát Tâm Diễm lại ngưng tụ, hóa thành một đóa hoa kinh khủng, đột ngột bắn ra.
Đồng thời, Tuần Thiên Đấu Ngưu cũng cảm nhận được nguy hiểm, rống lên một tiếng, thân thể khổng lồ rung chuyển, một đạo quang ảnh thanh ngưu khổng lồ phóng ra từ trong cơ thể, hai mắt trợn trừng, gầm thét lao về phía biển ấn vô biên.
– Ầm ầm…
Bầu trời rung chuyển, đất trời đảo lộn.
Toàn bộ tinh không chìm trong bóng tối, hàng trăm đàn tế đồng loạt tan nát, núi non sụp đổ.
– Ong ong ong…
Giữa vụ nổ, một vệt sáng trắng lóa mắt, truyền đến tiếng rung động của huyền khí.
Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn lại bay ra, hóa thành một vùng rộng lớn, bảo vệ Linh Mục Địch và Tuần Thiên Đấu Ngưu, không ngừng phát ra sức mạnh màu đỏ, gánh chịu phần lớn nhân quả nghiệp lực.
– Phanh…
Cuối cùng, La Hoàn đạt đến giới hạn, vỡ ra một vết nứt sâu hoắm, rồi nhanh chóng trở về hình dạng vòng cổ, treo trên cổ Đấu Ngưu.
Thân thể Hồ Lô Tiểu Kim Cương của Linh Mục Địch lại bị oanh tạc biến dạng, bộ giáp hoàng kim trên người Tuần Thiên Đấu Ngưu vỡ tan tành, cả con trâu sắt bị hất tung lên không trung.
Đoan Mộc Thương sau một kích, sắc mặt trắng bệch, cả người suy yếu, dị tượng ngàn mắt ngàn tay biến mất, phun ra một ngụm máu tươi.
Đột nhiên, hai đạo quang mang lao về phía Linh Mục Địch, chúng va chạm nhau trên không trung, đồng thời tấn công lẫn nhau.
– Lý Vân Tiêu, ngươi muốn chết?
Một trong số đó là Bắc Minh Nguyên Hải, mặt lạnh như băng, quát lớn.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Nguyên Hải đại nhân, chỉ giáo gì? Con rối này vốn là của ta, ngươi muốn giết người cướp của sao?
Bắc Minh Nguyên Hải nghẹn lời, mặt mày tối sầm, lạnh giọng nói:
– Ngươi nói của ngươi là của ngươi à?
Hắn chỉ tay:
– Một chữ, cút, bằng không chỉ có một chữ “chết”!
– Chết em gái ngươi!
Lý Vân Tiêu nhổ một bãi nước bọt, uy lực không kém gì huyền khí.
– Muốn chết!
Bắc Minh Nguyên Hải nổi giận, tung một quyền đánh nát bãi nước bọt, quyền lực không hề suy giảm, đóng băng cả một vùng trời.
Khóe miệng Lý Vân Tiêu nhếch lên, vung chưởng lên không, một ngọn lửa hình lưỡi đao bay ra, chém nát băng quyền, lao thẳng tới.
Bắc Minh Nguyên Hải tức giận, sát ý lóe lên trong mắt, bỗng từ xa truyền đến tiếng cười lớn.
