Chương 222 Khách nhân

🎧 Đang phát: Chương 222

Có thể nói, Lâm Lôi ở tỉnh Tây Bắc đang đắc ý vô cùng, chớp mắt một cái, Bối Bối cùng hai huynh đệ Ba Khắc đều đã đạt đến Thánh vực.Cả đám bốn người đều là cường giả Thánh vực, so với Tam đại thương hội hay Tứ đại tổ chức sát thủ trên đại lục Ngọc Lan cũng không hề kém cạnh.Đây đích thị là một cỗ lực lượng khủng bố.
Trái ngược với Lâm Lôi, Ốc Đốn ở đế đô lại vô cùng buồn rầu.Phía sau Bá tước phủ là một sân luyện võ rộng lớn, Ốc Đốn tay cầm chiến đao gia truyền “Đồ Lục”, điên cuồng luyện tập, mồ hôi theo thế võ rơi xuống không ngớt, nhưng Ốc Đốn dường như không biết mệt mỏi, không ngừng tôi luyện.
Quản gia Hi Lý đứng bên ngoài sân, lặng lẽ nhìn, âm thầm lắc đầu: “Ốc Đốn giống hệt cha, đều quá coi trọng tình cảm.” Hi Lý nhìn Hoắc Cách lớn lên, biết Hoắc Cách và mẫu thân Lâm Lôi là “Lâm Na” tình cảm sâu đậm.Năm đó Lâm Na bị bắt đi, Hoắc Cách đã thống khổ suốt mấy chục năm, nhưng vẫn cố nén, bởi vì hắn phải nuôi dưỡng Lâm Lôi, Ốc Đốn trưởng thành.
Khi Hoắc Cách cảm thấy Lâm Lôi, Ốc Đốn đã có thể tự lập, hắn liền không màng tất cả đi tìm kiếm vận mệnh của thê tử.”Lúc này Ốc Đốn lại không giống cha hắn, bệ hạ cũng không dập tắt hy vọng của hắn, chỉ bảo hắn đừng quá lo lắng, nói Thất công chúa chưa vội xuất giá.Ốc Đốn đã thành ra thế này rồi…” Quản gia Hi Lý thở dài.
Quản gia Hi Lý không biết rằng, không chỉ Hoắc Cách, Ốc Đốn mà ngay cả Lâm Lôi cũng vậy…
“Hống!”
Một tiếng rống vang lên, Ốc Đốn mới chậm rãi dừng tay múa chiến đao.Khổ luyện nhiều năm như vậy, Ốc Đốn đối với chiến đao đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, tiếng ma thú vừa rồi chính là hiện tượng do đao pháp của hắn tạo thành.
“Hi Lý gia gia.” Ốc Đốn nhìn về phía quản gia Hi Lý, trên mặt nở một nụ cười.Sau một hồi phát tiết, tâm tình Ốc Đốn đã tốt hơn nhiều.
“Ốc Đốn, đừng quá khổ sở.Ta nghĩ ngươi và Thất công chúa vẫn còn rất nhiều hy vọng.” Hi Lý cười nói: “Ta thấy, bệ hạ khó xử giữa ngươi và Khải Lan nên mới kéo dài…”
Ốc Đốn gật đầu.Hắn cũng hiểu rõ suy nghĩ của đương kim hoàng đế.Đây là vị hoàng đế coi trọng nhân tài, quyết đoán nhưng cũng vô cùng bảo vệ người nhà.Cả đế đô này ai cũng biết điều đó.
Ví như thân đệ đệ duy nhất của hoàng đế “Ngọc Lâm”.Hai mươi năm trước, một gia tộc chấp chánh sự vụ ở tỉnh Đông Nam, nhưng lại không có cường giả Thánh vực, cuối cùng bị Hoàng đế phế truất.Dù có rất nhiều gia tộc ở đế đô nhòm ngó vị trí ở tỉnh Đông Bắc, nhưng cuối cùng, Hoàng đế lại giao cả tỉnh Đông Nam cho em trai Ngọc Lâm công tước của mình.
Phàm là người thân cận của hoàng đế, Bệ hạ đều hết mực bảo vệ.
Mà cha của Khải Lan, Tả tướng của đế quốc “Cổ Đức Đạt Lý Nhĩ Mặc”, năm xưa cũng là người cùng Hoàng đế lớn lên, tình cảm vô cùng tốt.Hoàng đế đăng cơ, tự nhiên đề bạt Cổ Đức Đạt Lý Nhĩ Mặc lên làm Tả tướng, quyền thế ngút trời, dưới một người mà trên vạn người.
Hoàng đế và Tả tướng quan hệ tốt như vậy, đối với Khải Lan gần như hoàn hảo, tự nhiên vô cùng yêu thương, bảo hộ.Hơn nữa Khải Lan bản thân cũng có danh tiếng.Bây giờ Khải Lan theo đuổi Ni Na, hoàng đế tự nhiên không phản đối.Nhưng không ngờ Ốc Đốn cũng theo đuổi Ni Na, hơn nữa Ni Na lại thích Ốc Đốn.Tình cảnh này khiến hoàng đế phải chần chờ suy tính.
Khải Lan, Ốc Đốn, tương lai đều vô cùng vĩ đại.Hoàng đế sủng ái Khải Lan, cũng sủng ái Ni Na.Cha của Khải Lan là hảo huynh đệ, là trụ cột của đế quốc, còn Ốc Đốn lại là Long Huyết chiến sĩ.
Thật khó lựa chọn!
“Tâm tư Bệ hạ ta cũng hiểu được.Ta biết, lần này ta trực tiếp cầu thân mà ngài không đáp ứng, vậy sau này muốn ở bên Ni Na, sẽ không dễ dàng.” Ốc Đốn thở dài.
“Ốc Đốn, phải tự tin vào bản thân.” Quản gia Hi Lý cổ vũ.
Ốc Đốn nở một nụ cười: “Hi Lý gia gia, ta hiểu tình thế.Bệ hạ ở đế quốc nói một không hai, nếu nói còn ai khiến ngài e ngại, chỉ có Vũ Thần thôi.Cho nên ban đầu ta mới tham gia tuyển chọn ký danh đệ tử.Ta nghĩ, chỉ cần Vũ Thần có thể giúp ta, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
Vũ Thần ở đế quốc Ngọc Lan chính là cây cột chống trời.Một lời của Vũ Thần, nếu bắt hoàng đế thoái vị, hoàng đế cũng không dám phản kháng.Dù sao Vũ Thần là khai quốc hoàng đế của Áo Bố Lai Ân đế quốc, lại là cường giả Thần cấp đỉnh cao.
“Từ từ thôi, đừng nóng vội.” Quản gia Hi Lý an ủi.
“Bá tước đại nhân, Thất công chúa đến.” Một thị giả đi vào sân luyện công, cung kính báo.
“Ni Na đến?” Ốc Đốn giật mình.Hai người quan hệ tốt, nhưng Ni Na rất ít khi trực tiếp đến phủ đệ của hắn.Ốc Đốn lập tức đi tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi ra phòng khách gặp Ni Na.
Trong khách sảnh, Ni Na mặt mày rạng rỡ, phía sau nàng, một thị nữ thấp giọng cười nói: “Công chúa điện hạ, người nói Bá tước đại nhân biết tin này, sẽ có biểu cảm thế nào?”
“Biểu cảm của Đại Ngốc?” Ni Na nghĩ đến đó, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Đang nghĩ ngợi, Ni Na nghe thấy tiếng bước chân, nhìn ra phía ngoài…Thấy một thân ảnh cao lớn như chiến thần bước đến.Ni Na nhìn thân hình vĩ đại kia, trong lòng ngọt ngào, Ốc Đốn chính là trụ cột tinh thần của nàng.
“Ni Na, sao muội lại chạy đến đây? Muội không sợ phụ hoàng trách phạt sao?” Ốc Đốn cười nói.
Ni Na bĩu môi: “Người trách thì trách, dù sao ta cũng cứ đến.”
Ốc Đốn thấy bộ dáng đáng yêu của Ni Na, trong lòng dâng lên một cổ nhu tình, trực tiếp ngồi xuống cạnh Ni Na, nắm tay nàng, dò hỏi: “Ni Na, nhìn muội đắc ý thế kia, dường như có chuyện gì phải không?”
Ni Na nhíu mũi, đắc ý nói: “Cái gì cũng không giấu được huynh.Được thôi, để ta kể cho huynh một tin tức tốt lành nhé.”
“Tin tức tốt? Tin tức tốt gì? Chẳng lẽ phụ hoàng muội đổi ý, quyết định gả muội cho ta?” Ốc Đốn tùy ý nói.Hoàng đế kim khẩu ngọc ngôn, sao có chuyện dễ dàng thu hồi lại được.
“Đương nhiên không phải tin tức này.” Nụ cười Ni Na vô cùng rạng rỡ.
“Vậy là tin gì?”
Ni Na nghiêm mặt đứng lên: “Hai ngày trước huynh đến cầu thân, phụ hoàng không đồng ý.Trong lòng ta cũng rất khó chịu nên ta đã nghĩ ra một biện pháp.Ta đã đi tìm Khải Lan ca ca.”
“Tìm Khải Lan?” Ốc Đốn nhướng mày, Khải Lan chính là tình địch lớn nhất của hắn.”Muội tìm hắn làm gì?”
Ni Na cười nói: “Biết ngay là huynh không đoán ra mà.Ta chỉ là đến nói chuyện với Khải Lan ca ca, nói với hắn rằng ta chỉ coi hắn là một người ca ca, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, so với các ca ca khác cũng không khác gì.Rồi ta khẩn cầu Khải Lan ca ca giúp chúng ta kết hôn, ta nói với Khải Lan ca ca rằng nếu rời xa huynh, ta nhất định sẽ không chấp nhận.”
Ốc Đốn trong lòng một trận cảm động.
“Khải Lan ca ca trầm mặc rất lâu, cuối cùng hắn đã đồng ý gặp bệ hạ, nói chuyện, bãi bỏ chuyện cầu hôn với ta, tác thành cho hai chúng ta.” Ni Na trên mặt tươi cười rạng rỡ.
“Khải Lan từ bỏ?” Ốc Đốn chấn động.Ốc Đốn ở đế đô cũng đã lâu, tiếp xúc với Khải Lan rất nhiều lần.Khải Lan đối với Ni Na thật lòng, Ốc Đốn hoàn toàn có thể cảm nhận được.Khải Lan có thể buông tay, Ốc Đốn trong lòng rất rung động, đồng thời cũng có chút bội phục Khải Lan.
“Khải Lan ca ca từ bỏ, những người khác cũng không thể nói ra nói vào.Hơn nữa, trong lòng phụ hoàng, huynh còn hơn cả tên Lan Ma kia.” Ni Na tràn đầy vui vẻ: “Đại Ngốc, không ai có thể ngăn cản chúng ta.”
Kích động!
Một cảm giác hạnh phúc không thể kìm nén tràn ngập trong lồng ngực.Tình địch khiến hắn đau đầu nhất đột nhiên lại buông tha.Sự kinh hãi này khiến Ốc Đốn có chút mê muội.
Nhìn khuôn mặt tươi cười của Ni Na, một loại cảm động chưa từng có trước đây xuất hiện trong lòng Ốc Đốn.
“Đúng, không ai có thể ngăn cản chúng ta.” Ốc Đốn ôm chặt Ni Na vào lòng.
Lúc này, Lâm Lôi, Bối Bối, Hắc Lỗ, Lệ Bối Tạp tỷ muội, Chiêm Ni, Tái Tư Lặc cùng với Ba Khắc ngũ huynh đệ đã rời khỏi trấn Vân Phong, đi tới thành Ba Tư Nhĩ.
Thành Ba Tư Nhĩ, bên ngoài tòa thành.Cổ Khắc Tư gia tộc.
Lâm Lôi cùng đám người đi tới trước cửa.”Các ngươi là ai?” Thủ vệ từ xa quát hỏi.Cổ Khắc Tư gia tộc là lãnh thổ của tỉnh Tây Bắc, bọn họ đương nhiên không để bất kỳ ai tùy tiện ra vào.
Lão Ngũ “Cái Tỳ” trong năm huynh đệ lập tức hét lớn: “Mau đi bẩm báo Mạch Khắc Khẳng Hi, nói Thiếu gia Lâm Lôi đã đến!”
“Ai ở ngoài kia lớn tiếng vậy!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, Lâm Lôi cẩn thận nhìn về phía đại môn, quả nhiên, một kẻ ăn mặc hoa lệ, không phải đại thiếu gia Ngả Bá Đặc thì là ai.
Ngả Bá Đặc chứng kiến đám người Lâm Lôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Ngươi là Lâm Lôi đúng không? Vậy mà dám đến đây giở oai!” Ngả Bá Đặc trên mặt tràn đầy vẻ âm ngoan: “Không ngờ sáu tên Quang Minh giáo đình cũng không giết được ngươi.Bất quá, ở Cổ Khắc Tư gia tộc, ta sẽ không để ngươi dễ dàng thoát thân.”
Đồng thời, Ngả Bá Đặc cũng chú ý đến Chiêm Ni phía sau Lâm Lôi, cũng như Lệ Bối Tạp tỷ muội.Chiêm Ni giống như hoa sen trong nước, mềm mại tươi thắm.Còn Lệ Bối Tạp tỷ muội lại có một loại cảm giác thần bí đặc biệt, vô cùng hấp dẫn.
“Sao bao nhiêu mỹ nữ lại vây quanh tên kia vậy?” Ngả Bá Đặc trong lòng bất bình.
“Dám ở Cổ Khắc Tư gia tộc ta giương oai, người đâu, bắt hắn cho ta!” Ngả Bá Đặc lập tức hạ lệnh.
Đám thủ vệ, hộ vệ lập tức xông lên, nhưng Lâm Lôi còn chưa động thủ, Ba Khắc ngũ huynh đệ đã lao tới.
“Giữ lại mạng sống cho bọn chúng.” Lâm Lôi lạnh nhạt nói.
“Tuân lệnh!” Cái Tỳ hưng phấn nói.
“Chỉ cần không chết là được.” Trong mắt Ba Khắc cũng có một tia hưng phấn, năm huynh đệ bọn họ nổi danh là sát thần ở mười tám công quốc Bắc Vực, không biết đã giết bao nhiêu người trong chiến tranh.
Năm siêu cấp tráng hán giống như chiến thần, bắt bọn hộ vệ tựa như bắt gà con, ném hết vào cửa đại môn.Thực lực của Ba Khắc huynh đệ đương nhiên không tồi, cả chiến sĩ cấp năm, cấp sáu cũng dễ dàng bị ném xuống, có thể nghe thấy tiếng xương gãy vang lên.
“Các ngươi…” Ngả Bá Đặc nổi giận, toàn thân run rẩy: “Các ngươi thật kiêu ngạo, dám làm như vậy trước cửa Cổ Khắc Tư gia tộc ta!”
“Xảy ra chuyện gì?”
Một tiếng gầm vang lên, từ tòa thành lại đi ra một đám người, cầm đầu là một người trung niên mặt chữ điền.Ngả Bá Đặc lập tức khom người nói: “Cha, bọn chúng đến giương oai, còn dám đánh bị thương hộ vệ của chúng ta.”
“Ồ?” Người trung niên này chính là tộc trưởng Cổ Khắc Tư gia tộc hiện nay, Áo Đăng Cổ Khắc Tư.
Áo Đăng lạnh lùng nhìn đám người Lâm Lôi.
“Ha ha, Lâm Lôi huynh đệ, ngươi đến rồi!” Một tiếng cười lớn vang lên, một đạo tàn ảnh từ xa xa chợt lóe, rồi đến trước cửa tòa thành.
Một người tóc bạc phơ, thân hình như một cây tiêu thương thẳng tắp.
Áo Đăng, Ngả Bá Đặc cùng đám người thấy người mới đến, vốn đang cuồng ngạo liền thu liễm lại, cả đám cung kính khom người hành lễ.
“Áo Đăng, các ngươi đang làm gì?” Mạch Khắc Khẳng Hi lạnh lùng nhìn về phía Áo Đăng.
Áo Đăng kinh ngạc không dám nói gì.Hắn vừa mới nghe được Mạch Khắc Khẳng Hi nói “Lâm Lôi huynh đệ”, vậy hắn còn dám nói gì nữa.
“Chuyện này không liên quan đến Áo Đăng, chỉ là con trai hắn, Ngả Bá Đặc, trước đây có chút ân oán với ta, nên bây giờ hắn lấy công báo tư thù thôi.” Lâm Lôi cười nói.
“Ân oán?” Mạch Khắc Khẳng Hi gật đầu.
Lạnh lùng liếc Ngả Bá Đặc, Mạch Khắc Khẳng Hi nhìn về phía Áo Đăng: “Áo Đăng, vậy để Ngả Bá Đặc đến Đức Khoa quận thành giúp thúc thúc hắn đi, ở tỉnh Ba Tư Nhĩ không thích hợp với hắn.”
Sắc mặt Ngả Bá Đặc trắng bệch, không còn chút máu.
Không thích hợp ở tỉnh Ba Tư Nhĩ, câu nói này rất rõ ràng, tước đoạt quyền thừa kế tộc trưởng của Ngả Bá Đặc.Rồi còn bị đưa về một quận thành, chỉ là hiệp trợ cho thúc thúc hắn, không phải thành chủ.Cuộc sống sau này của hắn còn không bằng Cơ Ân, cũng không thể gây khó dễ cho Cơ Ân nữa.
“Rõ, ông nội.” Áo Đăng không dám có chút dị nghị nào.
Mạch Khắc Khẳng Hi ở tỉnh Tây Bắc có địa vị giống như Vũ Thần ở Áo Bố Lai Ân đế quốc.Nếu hắn bắt Áo Đăng nhường vị trí Tộc trưởng, Áo Đăng cũng không dám có nửa câu oán hận.
“Lâm Lôi huynh đệ, thật sự xin lỗi, ta vừa mới ra ngoài dạo chơi, không ngờ lại chậm trễ việc đón tiếp.” Mạch Khắc Khẳng Hi nhiệt tình dẫn Lâm Lôi vào trong thành.
Lâm Lôi cũng mỉm cười theo Mạch Khắc Khẳng Hi bước vào thành.Áo Đăng cung kính theo ở phía sau.Về phần sắc mặt trắng bệch của Ngả Bá Đặc, không ai còn để ý đến.

☀️ 🌙