Đang phát: Chương 2216
Chương 2214: Đạo Nguyên Đỉnh Cao
Cừu Nhưỡng và Tiểu Băng Sâm vừa đi được vài bước thì thấy Vô Ảnh cười lớn chạy tới.
“Vô Ảnh, ngươi muốn chết hả? Chúng ta đang trộm đồ, ngươi còn dám cười lớn?” Tiểu Băng Sâm không khách khí quát.
Vô Ảnh rộng lượng khoát tay: “Ta thấy hai người từ lâu rồi, để ý làm gì? Ta dùng thần thức quét qua, không có ai đâu.Hắc hắc, sau này theo đại ca Vô Ảnh lăn lộn đi.Ta đã là Thần Thao, còn là Thần Thao lợi hại nữa, ngưỡng mộ không?”
Vô Ảnh đắc ý vô cùng, nó không chỉ thăng cấp Thần Thao, mà còn là Thần Thao trung kỳ, chỉ chút nữa là hậu kỳ.Thiên Ly Quả thật sự nghịch thiên.
“Đừng có kêu, ngươi có lợi hại hơn nữa, lão đại tát cho một cái cũng thành tro.” Tiểu Băng Sâm xem thường.
“Ta không so với lão đại, trừ lão đại ra, ngươi tìm ai so với ta thử xem? Xem ai hóa ai thành tro?” Vô Ảnh không hề lo lắng.
Tiểu Băng Sâm lấy ra một hộp ngọc: “Tranh thủ thời gian thu thập Hồn Thiên Bàn Long Quả rồi ra ngoài.”
“Gấp gì, để ta ăn thêm chút Hồn Thiên Bàn Long Quả nữa đã, tuy không có mùi vị gì nhưng có còn hơn không.” Vô Ảnh nói vậy nhưng trong lòng càng đắc ý.Thiên Ly Quả chỉ mình nó ăn được, hai đứa ngốc Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng chắc chắn không biết ở đâu.Nó sẽ không nói cho hai đứa này, lát nữa gặp lão đại, chỉ có nó lấy ra Thiên Ly Quả thì lão đại chắc chắn sẽ nhìn nó khác xưa.
“Còn gấp gì? Ngươi biết chúng ta vào đây bao lâu rồi không? Ba mươi năm rồi đấy.” Tiểu Băng Sâm không khách khí với Vô Ảnh.
Cừu Nhưỡng bỗng nói: “Trong này còn có…”
Vô Ảnh vội cắt lời: “Vậy mau đi thôi.Ta hình như cảm giác có người tới.”
Tu vi Cừu Nhưỡng và Tiểu Băng Sâm đều kém hơn Vô Ảnh.Nghe Vô Ảnh nói có người tới, cả hai không dám do dự, vội vã theo sát Vô Ảnh trở về.
Nhưng khi ba đứa đến nơi mình vào lúc nãy thì đều há hốc mồm, chẳng có cửa nào cả.Lúc vào, cả ba bị trái cây đỏ rực hấp dẫn nên không phát hiện ra là vào rồi không ra được.
“Làm sao bây giờ?” Cừu Nhưỡng quên cả Thiên Ly Quả, lo lắng hỏi.
“Đừng nhúc nhích, ta chắc chắn chúng ta vào từ chỗ này, giờ chỉ có thể chờ lão đại.” Tiểu Băng Sâm nói.
Cừu Nhưỡng lắp bắp: “Nhưng vừa nãy Vô Ảnh đại ca nói có người đến.”
…
Cùng lúc đó, Diệp Mặc đang đứng trên tảng đá lớn bỗng mở mắt, khí tức Long vận vờn quanh bên cạnh hắn tỏa ra càng rộng.
Diệp Mặc mừng rỡ, ba mươi năm mà hắn đã thăng tu vi tới Đạo Nguyên đỉnh cao, chỉ chút nữa là viên mãn.
Sau cơ duyên ở cầu Luân Hồi tại U Minh Giới, hắn lại có được Đạo Vận Long Khí.May mà hắn còn thần tinh và thần linh mạch, nếu không dù có Đạo Vận Long Khí, hắn cũng không thể trong ba mươi năm mà lên tới Đạo Nguyên đỉnh cao được.
Tam Sinh Quyết này cắn nuốt thần tinh và thần linh mạch quá hung tàn.Càng về sau, hắn càng cần nhiều tài nguyên.Hiện tại hắn chỉ thăng cấp đến Đạo Nguyên đỉnh cao mà đã dùng hết gần hết tài nguyên.Nhiều thần tinh như vậy mà giờ đến một trăm triệu cũng không có.May mà ở Hư Thị hắn đã phát tài được chút ít, nếu không thì muốn thăng cấp cũng không có tài nguyên.
Cứ đà này, không biết đến năm nào tháng nào hắn mới có thể vấn đạo Hỗn Nguyên.Nhưng trong khoảng thời gian từ Đạo Nguyên đến Đạo Nguyên đỉnh cao này, hắn nhận ra một điều quan trọng.Hắn phải không ngừng thu thập thần linh mạch và thần tinh, nếu không dù có cơ duyên Hỗn Nguyên, hắn cũng không thể thăng cấp được.
Cảm nhận được tu vi Thần Nguyên mạnh hơn Đạo Nguyên hậu kỳ rất nhiều, đồng thời cảm nhận được thức hải của mình có thể hình thành nhiều mảng hư không bất kỳ lúc nào, Diệp Mặc biết Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn lại tăng lên một bậc.Lúc này nếu lại đánh với Tiêu “Đản”, hắn chắc chắn không kém tên kia nửa phần, có khi Tiêu “Đản” không phải là đối thủ của hắn nữa rồi.
Nghĩ đến mình có thể đánh trực diện với Hỗn Nguyên Thánh Đế, Diệp Mặc hăng hái hẳn lên.Hắn từng nghe về việc Thánh Đế bước đầu tiên chứng đạo đánh bại hoặc giết Thánh Đế chứng đạo bước thứ hai, nhưng chưa từng nghe nói Đạo Nguyên Thánh Đế bước thứ hai có thể chống lại Hỗn Nguyên Thánh Đế bước thứ ba.
Nếu có người như vậy thì ở Hư Thị chắc chắn sẽ lưu truyền.Hắn không nghe được, tức là không có.
Mà bây giờ, hắn có lẽ là người duy nhất ở Đạo Nguyên Thánh Đế bước thứ hai mà không sợ Hỗn Nguyên Thánh Đế bước thứ ba.Không nói chuyện này sau này không ai bằng, chí ít trước nay chưa từng có ai.
Thực tế, Diệp Mặc không nghĩ sai.Trong vũ trụ hư không vô tận, từ xưa đến nay, không có chuyện Đạo Nguyên Thánh Đế chống lại Hỗn Nguyên Thánh Đế.Vì Thánh Đế bước thứ hai chứng đạo và Thánh Đế bước thứ ba chứng đạo khác biệt quá lớn, khác nhau một trời một vực.
Diệp Mặc từ trên tảng đá lớn bước xuống mới nhớ đến ba đứa đi vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả.Mình tu luyện ở đây gần ba mươi năm, không biết ba đứa thế nào rồi.
Diệp Mặc quay lại nơi hắn bố trí cấm chế, quả nhiên phát hiện ba đứa Vô Ảnh chưa về.Diệp Mặc bước vào cánh cửa hình gợn sóng.
“Lão đại đến…” Cừu Nhưỡng nhìn chằm chằm vào chỗ bọn nó đến lúc trước, không chớp mắt.Thấy Diệp Mặc đến, nó liền nhìn thấy.
Diệp Mặc thấy ba đứa Vo Ảnh bình yên vô sự thì thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn thấy Hồn Thiên Bàn Long Quả đỏ rực.
“Lão đại, em đã nói mà, ở đây không chỉ có rất nhiều Hồn Thiên Bàn Long Quả, còn có…” Vô Ảnh chưa nói hết câu thì thấy cả ba bị Diệp Mặc quét vào Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc định hỏi tình hình rồi hái ít Hồn Thiên Bàn Long Quả, tốt nhất là đào luôn vài cây.Nhưng hắn chưa nói gì thì thần thức cảm nhận được vườn trái cây xao động.Thần thức của Diệp Mặc giờ ngang với Hỗn Nguyên, hắn biết có người đến vườn trái cây.Lúc này hắn đâu dám ở lại, dù có lợi hại, cũng không nên động thủ với Long Tộc.
Ba đứa Vô Ảnh đã càn quét trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả lâu như vậy.Một khi bị Long Tộc phát hiện thì khó mà hòa giải.
Cho nên Diệp Mặc quét ba đứa Vô Ảnh vào Thế giới trang vàng, xé rách không gian, quay lại cấm chế che đậy Long cốt ở bên ngoài.
Diệp Mặc không vội đưa ba đứa Vô Ảnh ra, thu hồi trận pháp, xoay người dọc theo lốc xoáy kia đi lên.Lúc xuống, khí tức Long Khí mạnh mẽ khiến hắn bị thương khắp người.Giờ hắn đi lên, chỉ bị rách quần áo.Long Khí lúc trước có thể xé rách thân thể hắn, giờ hoàn toàn vô dụng.
Chưa đến nửa canh giờ, Diệp Mặc đã bay ra khỏi lốc xoáy, vào lại tinh không.Hắn Na Di rồi phóng thần khí phi thuyền thượng phẩm rời khỏi nơi này.Long Tộc mà phát hiện trái cây trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả bị thiếu thì chắc chắn sẽ đến đây kiểm tra.Ở lại đây thì đúng là ngốc.
Sau khi vào lại hư không, Diệp Mặc thay quần áo, thở phào nhẹ nhõm.Điều khiển thần khí phi thuyền thượng phẩm đi xa dần.
Một ngày sau, Diệp Mặc mới giảm tốc độ phi thuyền, đồng thời gọi mấy đứa Vô Ảnh ra.
“Thu hoạch thế nào? Sao lại buồn bã vậy?” Diệp Mặc thấy Vô Ảnh phấn chấn, còn Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng thì không vui lắm nên nghi hoặc hỏi.
Vô Ảnh lấy ra một đống hộp ngọc: “Lão đại, em lấy ba trăm quả Hồn Thiên Bàn Long Quả, còn lấy mười quả Thiên Ly Quả.”
Diệp Mặc cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ những hộp ngọc này, đặc biệt mười quả Thiên Ly Quả kia, khí tức càng mạnh.
Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng chỉ lấy ra mười mấy hộp ngọc.Cừu Nhưỡng thấy vẻ ngạc nhiên của Diệp Mặc thì nói: “Chúng em định hái Hồn Thiên Bàn Long Quả, Vô Ảnh lừa chúng em nói có người đến nên chúng em vội chạy ra.Vừa lúc thấy lão đại đến, mang chúng em đi, không kịp hái thêm Hồn Thiên Bàn Long Quả, nên chỉ có chút xíu này.”
Vô Ảnh đắc ý phản bác: “Ta nói có người đến mà các ngươi tin ngay, chứng tỏ đầu óc các ngươi không bằng ta.Sau này ra giúp lão đại làm việc thì cứ giao cho ta xử lý là tốt rồi.Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng còn non, ở trong Thế giới trang vàng an toàn hơn.”
Diệp Mặc hỏi: “Các ngươi vào ba mươi năm, lại không có thời gian thu thập sao?”
Tiểu Băng Sâm ủ rũ: “Em và Cừu Nhưỡng vì tham ăn nên ăn Hồn Thiên Bàng Long Quả rồi ngủ say.Tu vi tuy tăng nhưng quả lại không lấy được bao nhiêu.”
“Ồ, Vô Ảnh ngươi là Thần Thao rồi hả?” Diệp Mặc lúc này mới cảm nhận được khí tức cắn nuốt mạnh mẽ của Vô Ảnh, mừng rỡ hỏi.
Vô Ảnh cười: “Đúng vậy, lão đại, em đã nói rồi, em tư chất nghịch thiên, chỉ cần có đồ cho em ăn thì làm sao không thăng cấp được?”
Diệp Mặc mặc kệ Vô Ảnh, nói với Tiểu Băng Sâm: “Tiểu Băng Sâm đem hết số quả này vào Thế giới trang vàng.Hồn Thiên Bàn Long Quả thì để lại một ít, phần lớn cất rượu cũng tốt.Thiên Ly Quả thì đừng động vào vội, đánh cấm chế lên rồi đặt bên cạnh Khổ Trúc.”
“Dạ được.” Tiểu Băng Sâm đắc ý liếc Vô Ảnh, thầm nghĩ ngươi lấy được nhiều quả như vậy thì cuối cùng cũng phải do ta xử lý.
Chờ Tiểu Băng Sâm đi, Diệp Mặc mới nhìn Vô Ảnh hỏi: “Thiên Ly Quả quý giá lắm, ngươi không lấy hết đấy chứ?”
Thiên Ly Quả một vạn năm mới kết ba quả, có thể tưởng tượng là quý đến mức nào.Nếu Vô Ảnh không biết điều, lấy hết thì Long Tộc không điên mới lạ.
Vô Ảnh nói lớn: “Lão đại anh yên tâm, em biết mà.Em không chỉ để lại mà còn để lại mười quả, em chỉ lấy hai mươi quả thôi, còn mười quả bị em ăn.”
Diệp Mặc vuốt trán, ba mươi quả mà nó lấy mất hai mươi quả rồi còn nói hùng hồn như vậy.Đừng thấy ba mươi quả là nhiều, thực tế là Long Tộc vô số thành viên, có khi hàng tỷ người mới có cơ hội lấy được một quả.Nếu chính mình đến thì tối đa chỉ hái mười quả, chừa lại hai mươi quả.Vô Ảnh thì hay rồi, để lại mười quả mà còn ý tứ là để lại rất nhiều rồi.
Khi mọi người còn đang nói chuyện thì từ xa một luồng độn quang xé gió lao đến, chỉ trong hơn mười lần hô hấp đã đến trước phi thuyền của Diệp Mặc.
