Đang phát: Chương 221
– Mười ngàn trung phẩm nguyên thạch!
Sau một thoáng im lặng, cuối cùng cũng có người ra giá.Giống như hòn đá ném xuống mặt hồ, ngay lập tức vô số mức giá đua nhau vang lên.
– Mẹ kiếp! Có mười ngàn trung phẩm nguyên thạch mà cũng đòi mua, nghèo rớt mồng tơi thì về nhà đi! Năm mươi ngàn trung phẩm nguyên thạch!
– Năm mươi ngàn cũng là loại nghèo rớt mồng tơi thôi! Trung phẩm nguyên thạch mà đòi mua Ngũ Hành Đỉnh? Mẹ kiếp! Một ngàn thượng phẩm nguyên thạch!
– Mẹ kiếp! Ba ngàn thượng phẩm nguyên thạch!
Vốn dĩ Lý Vân Tiêu quyết tâm phải có được, nhưng nhìn giá cả tăng vọt, như quả cầu tuyết lăn càng lúc càng lớn, cũng phải hoa mắt chóng mặt.
– Mười ngàn thượng phẩm nguyên thạch!
Từ một căn phòng VIP kế bên vọng ra giọng nói, tuy rất nhỏ nhưng ai cũng nghe rõ mồn một, lập tức dập tắt mọi âm thanh khác, cả hội trường đều kinh ngạc!
– Cái gì? Mười ngàn thượng phẩm nguyên thạch?
– Mẹ kiếp, lão tử có nghe lầm không? Mười ngàn thượng phẩm nguyên thạch là một triệu trung phẩm nguyên thạch đó cha! Ai phá của dữ vậy?
– Suỵt, nhỏ tiếng thôi, không nghe thấy là từ phòng VIP chính giữa phát ra à? Đó là chỗ của hoàng thân quốc thích Hỏa Ô quốc đấy.
– Tiên sư nó, ngay cả hoàng thất Hỏa Ô cũng ra tay tranh đoạt, chúng ta còn cướp cái rắm gì nữa! Ai giàu hơn bọn chúng?
Tiếng chửi rủa nổi lên khắp nơi, nhiều người trong số này vốn không sợ hoàng thất, đều là những võ giả độc lai độc vãng, nên chẳng kiêng dè gì.Ông già họ Mai cười khẽ gõ búa, lớn tiếng nói:
– Mọi người im lặng, mười ngàn thượng phẩm nguyên thạch lần thứ nhất, mười ngàn thượng phẩm nguyên thạch lần thứ hai,…
– Mười ngàn hai.
Lý Vân Tiêu cuối cùng không nhịn được, trực tiếp hô giá.Tổng tài sản của hắn cũng không có tới mười ngàn hai thượng phẩm nguyên thạch, nhưng giờ phút này không tranh, sẽ rơi vào tay hoàng thất Hỏa Ô mất, mình khó có cơ hội đoạt lại.
– Chậc, mười ngàn hai!
– Là gian phòng kia ra giá, không biết là nhân vật lớn nào ở trong đó?
– Ma nào biết được, nhưng đã có thể chiếm một gian phòng phía trên, thì ai mà chẳng phải đại thế gia truyền thừa ngàn năm trở lên.Haiz, chúng ta hết phần rồi.
– Hừ, cũng phải.Cứ để bọn chúng tranh đi, tranh vỡ đầu chảy máu thì hay!
Trong phòng VIP chính giữa, một thanh niên tuấn tú lười biếng ngồi trên ghế, khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi:
– Nhạc thúc, phòng bên cạnh là ai vậy?
Người đàn ông trung niên tên Nhạc Cửu Lâm trầm giọng đáp:
– Thái tử điện hạ, có thể là người của Trình gia.Thần thức của ta dò xét bị một đạo thần thức cực mạnh ngăn cản, ít nhất cũng phải là Thuật Luyện Sư cấp bốn.
Thanh niên kia chính là Thái tử Tân Như Ngọc của Hỏa Ô Đế Quốc, nghi hoặc hỏi:
– Không phải mấy hôm trước Vạn Bảo Thương Hội nói người của Trình gia bị giết rồi sao?
Nhạc Cửu Lâm không chắc chắn, khẽ cười nói:
– Dù sao cũng chưa tận mắt chứng kiến, hơn nữa thế lực dám giết người của Trình gia đếm trên đầu ngón tay, ai cũng không muốn đắc tội Trình gia.Ta đoán là trọng thương, chưa chết hẳn thôi.
Tân Như Ngọc khẽ gật đầu:
– Nếu còn có Thuật Luyện Sư cấp bốn tọa trấn, khả năng là Trình gia rất lớn.Ra giá thêm vài lần nữa đi, tuy Ngũ Hành Đỉnh này ghê gớm, nhưng cũng đã vượt quá giá trị thực của nó rồi.
– Vâng.
Nhạc Cửu Lâm khẽ đáp, suy nghĩ một chút rồi hướng ra ngoài hô:
– Mười lăm ngàn thượng phẩm nguyên thạch!
– Chậc! Mười lăm ngàn!
Mọi người đều giật mình, một lần tăng tận ba ngàn, đây chính là thượng phẩm nguyên thạch đó!
Lý Vân Tiêu cũng hít một ngụm khí lạnh, trực tiếp ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt kinh hãi.Cái giá này đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của hắn, trong lòng không khỏi cười khổ, sớm biết vật này đáng giá như vậy, kiếp trước mình luyện nhiều một chút thì tốt rồi.
Ông già họ Mai cũng có chút kích động, cất cao giọng nói:
– Mười lăm ngàn lần một, mười lăm ngàn lần hai,…
– Mười tám ngàn!
Lại một giọng nói cắt ngang sự tĩnh lặng, khiến tất cả mọi người chấn động đến mức khó tin! Lại một lần tăng thêm ba ngàn! Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía gian phòng thứ ba bên trái.
Tân Như Ngọc biến sắc, trầm giọng nói:
– Chu gia?
Nhạc Cửu Lâm cũng kinh ngạc:
– Bọn họ muốn Ngũ Hành Đỉnh để làm gì?
Tân Như Ngọc trầm tư một lát, đột nhiên khẽ cười nói:
– Ta hiểu rồi, gần đây Chu Ngọc Sơn gặp được cơ duyên lớn.Xem ra cơ duyên còn lớn hơn ta dự liệu, chẳng lẽ hắn muốn tấn thăng Vũ Vương sao?
Nhạc Cửu Lâm kinh hãi:
– Thái tử nói có lý…Rất có khả năng.Có được Ngũ Hành Đỉnh này, trực tiếp lĩnh ngộ Ngũ hành đạo quả trong đó, xác suất xung kích Vũ Vương sẽ vô cùng lớn! Nếu có thể hoàn toàn lĩnh ngộ, trong cảnh giới Vũ Vương lại càng khó gặp địch thủ, dù sao đây chính là Ngũ hành đạo quả mà Cổ Phi Dương để lại!
Tân Như Ngọc khẽ cười:
– Không sai, nếu Chu Ngọc Sơn có thể xung kích Vũ Vương, cũng coi như tăng cường thực lực cho đế quốc.Cái Ngũ Hành Đỉnh này nhường cho bọn họ đi.Chỉ là với cái giá này, Vạn Bảo Thương Hội lời to rồi.
Một người quản gia ngồi trong phòng VIP, mồ hôi lạnh đầm đìa, căng thẳng nhìn chằm chằm vào chiếc đỉnh kia, cảm thấy hô hấp có chút gấp gáp, dường như khó có thể chịu đựng áp lực tâm lý.
Hai lão giả đứng phía sau cũng tái mét mặt mày, khí tức tỏa ra từ người họ cho thấy đều là cao thủ Vũ Vương.Một người trong đó tên Bàng Thành Văn trầm giọng nói:
– Không ngờ giá lại trên trời như vậy! Nhưng lão gia đã có lệnh, bất luận thế nào cũng phải mang Ngũ Hành Đỉnh về, chỉ có thể chiến đấu đến cùng!
Quản gia Chu Xuyên sờ mồ hôi lạnh trên mặt, run giọng nói:
– May mà lần này là hoàng thất ra giá cạnh tranh, nếu không với cái giá này mà mua về, sợ là lão gia sẽ lột da ta mất!
Một Vũ Vương cường giả khác tên Sử Duệ Đạt trầm giọng nói:
– Nếu không phải Ngọc Sơn công tử gặp được cơ duyên trời cho, cần gấp Ngũ hành đạo quả để lĩnh ngộ, cũng sẽ không chịu thiệt lớn như vậy.
Trong lúc ba người thấp thỏm bất an, không còn ai dám ra giá.Ông già họ Mai kích động hô ba tiếng, mạnh tay gõ búa.
– Ầm! Mười tám ngàn thượng phẩm nguyên thạch, thành giao!
– Hô!
Mọi người đều thở phào một hơi thật dài, Chu Xuyên còn trực tiếp ngồi phịch xuống đất, thở dốc không ngừng.Cái giá quá cao này đã sớm vượt qua điểm mấu chốt trong lòng hắn, chắc chắn cũng đã phá luôn điểm mấu chốt trong lòng lão gia.Mua về như vậy, là phúc hay họa thật khó nói.
– Hô! Hóa ra là người của Chu gia mua.
Lý Vân Tiêu cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ, gật đầu nói:
– Như vậy rất tốt, như vậy rất tốt.
Mấy người Tiêu Khinh Vương nhìn nhau, nhìn nụ cười nhẹ nhõm của Lý Vân Tiêu, đột nhiên một dự cảm chẳng lành trỗi dậy trong lòng.Hiện tại Chu gia là kẻ đối đầu của mình, hắn cười hài lòng như vậy là có ý gì?
