Chương 2201 Sứ Giả Và Lễ Vật

🎧 Đang phát: Chương 2201

Tiếng chúc tụng vang vọng đến lần thứ chín, Hàn Lập, an tọa trên đài sen xanh biếc, khẽ giơ tay, giọng nói ôn hòa vang vọng: “Chư vị đạo hữu, xin mời! Quý vị không quản ngại đường sá xa xôi, ngàn dặm đến đây chúc mừng, Hàn mỗ vô cùng cảm kích.Chuẩn bị có chút sơ sài, chỉ có chút trà thơm gọi là đãi khách, mong chư vị rộng lượng thứ lỗi.”
Lời vừa dứt, dưới chân đài cao, Khí Linh Tử vỗ tay “bốp bốp” hai tiếng.
Bên ngoài quảng trường, những bóng hình thướt tha ẩn hiện.Từ nhiều hướng khác nhau, từng đội thiếu nữ áo trắng, dáng dấp thanh tú, tay bưng khay trà, uyển chuyển tiến vào.Họ cung kính dâng lên mỗi tu sĩ một chén trà màu hổ phách, hương thơm ngát.
Linh trà này tuy thuộc hàng cực phẩm, nhưng với tu vi Đại Thừa hiện tại của Hàn Lập, dùng để chiêu đãi khách quý cũng là lẽ thường tình.
Điều khiến mọi người kinh ngạc hơn cả lại chính là những thiếu nữ áo trắng kia.Khuôn mặt ai nấy đều xinh đẹp, nhưng thần sắc lại vô cùng cứng đờ, cử động thiếu tự nhiên, hóa ra chỉ là những khôi lỗi hình người được chế tạo tinh xảo.
Khôi lỗi sống động đến vậy, lại xuất hiện với số lượng lớn như thế, khiến phần lớn quan khách không khỏi âm thầm tán thưởng tài nghệ của người tạo ra chúng.
Khi linh trà vừa được dâng lên, một người ngồi gần đài cao đột nhiên đứng dậy, hướng về phía Hàn Lập cúi mình hành lễ, cất giọng sang sảng: “Tại hạ là sứ giả của Hoa Thiên Tông.Để chúc mừng Hàn tiền bối tiến giai Đại Thừa, bổn môn đặc biệt chuẩn bị một đôi xác trùng vạn năm, kính chúc tiền bối đạo pháp thông thiên, thọ tỷ nam sơn!”
Nói đoạn, người này khẽ run tay, một hộp gỗ màu vàng nhạt xuất hiện.Y cẩn thận mở nắp hộp, bên trong là hai con xác trùng nhỏ cỡ nắm tay.
Hai con trùng có màu đỏ rực, trong suốt như hai ngọn lửa đang cháy.
Hàn Lập mỉm cười: “Hoa Thiên Tông danh chấn thiên hạ, là một trong tam đại tông môn của Nhân tộc.Ta đã nghe danh Đại trưởng lão quý tông từ lâu, nếu có cơ hội nhất định sẽ đến bái phỏng.”
Hoa Thiên Tông trong Nhân tộc uy danh hiển hách, không chỉ trực tiếp quản lý hơn mười thành trì, mà trong tông còn sở hữu số lượng tu sĩ Hợp Thể kỳ đáng kinh ngạc.
Đại trưởng lão Hoa Thiên Tông mà Hàn Lập vừa nhắc đến cũng là một nhân vật lừng lẫy.Tương truyền, hắn từng một mình đánh chết hai gã tu sĩ Hợp Thể kỳ của ngoại tộc.Tiếc rằng, nhiều năm qua, hắn không ngừng đột phá cảnh giới Đại Thừa nhưng vẫn chưa thành công, hiện tại vẫn còn mắc kẹt ở bình cảnh.
“Đa tạ tiền bối! Nếu Đại trưởng lão biết được, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng.Tin tức tiền bối tiến giai Đại Thừa truyền đến đúng lúc Đại trưởng lão đang bế quan, nên không thể đích thân đến tham dự.Nhưng đôi xác trùng vạn năm này chính là quà mừng mà Đại trưởng lão đã tự tay chuẩn bị.” Người đàn ông cung kính giải thích.
“Đôi xác trùng vạn năm này chính là tài liệu chính để luyện chế An Thần Linh Dịch.Ta vừa mới tiến giai Đại Thừa, vô cùng cần loại linh dịch này.Đại trưởng lão quý tông thật có lòng.” Hàn Lập liếc nhìn hai con xác trùng đỏ rực, mỉm cười đáp lại.
Người đàn ông vô cùng sung sướng, miệng không ngớt lời “không dám”, hai tay dâng hộp gỗ cho một gã người hầu áo trắng, sau đó cúi người hành lễ rồi mới ngồi xuống.
“Vệ Vân Thành chúc mừng Hàn tiền bối tiến giai Đại Thừa, đặc biệt dâng tặng ba ngàn cân Kim Tinh, mười vạn cân Huyền Âm Sa làm quà mừng.” Giữa quảng trường, một gã thanh niên mặc áo giáp đứng dậy, tay cầm danh mục quà tặng, kính cẩn nói.
“Đa tạ thành chủ có lòng!”
Vệ Vân Thành chỉ là một thành trì hạng trung, nằm giữa ranh giới Nhân Yêu, miễn cưỡng có tư cách tham dự đại điển lần này.Hàn Lập không nói nhiều, chỉ hờ hững đáp lại rồi khẽ gật đầu.
Nhưng như vậy cũng đủ khiến thanh niên mặc áo giáp vô cùng vui mừng, vội vàng thi lễ rồi kính cẩn ngồi xuống.
“Vãn bối là sứ giả của Thiên Hòa Sơn, phụng mệnh sơn chủ đến chúc mừng Hàn tiền bối.Xin dâng lên ba miếng Cửu Huyền Đồng Mộc, ba viên Mị Linh Châu làm quà mừng…” Hai gã yêu tu da xanh biếc, tóc hồng cũng đứng dậy, dâng lên một hộp ngọc, cung kính nói.
Sau khi vài thế lực lớn nhỏ dâng quà, những thế lực khác cũng bắt đầu sôi nổi lấy ra lễ vật, hướng tân lão tổ Đại Thừa kỳ Hàn Lập dâng lời chúc tụng không ngớt.
Một lúc sau, hơn mười sứ giả của các gia tộc lớn cũng lần lượt giới thiệu thân phận.
Tu vi của đám sứ giả này không đồng đều, nhưng đều là người của những thế lực hàng đầu Nhân Yêu.Tất cả đều đối với Hàn Lập cung kính vạn phần, quà mừng cũng hoặc vô cùng quý hiếm, hoặc có số lượng lớn, giá trị xa xỉ.Tất cả đều có chung một mục đích: lấy lòng Hàn Lập.
Mặt khác, một số tán tu lần đầu được chiêm ngưỡng những vật phẩm chỉ nghe thấy trong truyền thuyết, không ngừng bàn tán, thật sự được mở mang tầm mắt.
Đương nhiên, có vị Đại Thừa Hàn Lập ở đây, trừ phi kẻ đó ngu ngốc, bằng không tuyệt đối không ai dám có ý đồ gì với những món quà mừng này.
Hàn Lập hoặc mỉm cười, hoặc gật đầu vui vẻ nhận quà, hoặc nói vài câu cảm ơn ngắn ngủi.
Nhưng khi thấy một thiếu nữ áo trắng đứng dậy, Hàn Lập lại chủ động lên tiếng: “Thì ra là Hứa tiên tử đến chung vui.Đạo hữu thay mặt Hứa gia đến đây sao?”
Cô gái này chính là Hứa Thiên Vũ.
Mọi người thấy vậy, hầu hết đều kinh ngạc.
Dù sao, tu vi của Hứa Thiên Vũ không cao, vậy mà Hàn Lập lại chủ động bắt chuyện, thái độ vô cùng tốt, khiến không ít người cảm thấy bất ngờ.
“Khiến Hàn tiền bối chê cười rồi! Vãn bối đúng là đại diện Hứa gia đến chúc mừng tiền bối tiến giai Đại Thừa.Xin dâng tặng tiền bối một cây Hải Tử Diễm Trúc, ba quả Vô Lượng Linh Quả, một tòa Hư Thiên Bảo Đỉnh.Chúc tiền bối đạo pháp tinh tiến, thọ ngang trời đất!”
Hứa Thiên Vũ có chút căng thẳng, nhưng khi nghe Hàn Lập hỏi, thần sắc mới thả lỏng, kính cẩn trả lời.
“Hư Thiên Bảo Đỉnh…tốt, ta biết rồi.Đa tạ Hứa gia có lòng.Đạo hữu và ta cũng là người quen cũ, hay là ở lại thăm thú núi non vài ngày, biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ.” Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, nhìn nàng nói.
“Đa tạ tiền bối ban ân!” Hứa Thiên Vũ vui mừng đáp ứng, dâng danh mục quà tặng rồi ngồi xuống.
Một số tu sĩ nhìn nàng với ánh mắt ngưỡng mộ.
Lời Hàn Lập vừa nói chẳng khác nào ban cho sứ giả Hứa gia một cơ hội lớn, khiến không ít người thầm ghen tị với nàng.
Sau đó, sứ giả của các Chân Linh thế gia khác cũng lần lượt xuất hiện.Cốc gia có Hiểu Phong tiên tử đích thân đến, sứ giả Diệp gia là Diệp Dĩnh.
Hai cô gái này cũng là người quen cũ của Hàn Lập.Vừa rồi, chứng kiến cảnh tượng hàng vạn tu sĩ bái lạy Hàn Lập, trong lòng hai nàng dâng lên vô vàn cảm xúc.
Nếu không tận mắt chứng kiến Hàn Lập phát ra tu vi sâu không lường được, có lẽ hai nàng vẫn không tin được rằng, người thanh niên năm xưa từng quen biết đã thực sự trở thành một tu sĩ Đại Thừa, được cả hai tộc kính trọng.
Khi hai cô gái dâng quà, Hàn Lập cũng tươi cười nói với các nàng vài câu.
Điều này lại khiến những người khác thêm một lần nữa âm thầm ngưỡng mộ.
Câu chuyện tuy ngắn, nhưng đã lọt vào mắt tất cả mọi người.Từ nay, ai mà không biết hai cô gái này quen biết với Hàn Lập? Về sau, ai có ý đồ gây bất lợi cho hai nhà này, chắc chắn phải lo lắng đến cái bóng uy hiếp của vị Đại Thừa tu sĩ kia.
Lũng gia cũng phái người đến, hơn nữa còn là tân Đại trưởng lão đích thân đến.
Vị tu sĩ Hợp Thể kỳ được Lũng gia giấu kín từ lâu này, vừa thấy Hàn Lập đã vô cùng cung kính, không ngừng cảm tạ Hàn Lập đã cung cấp thông tin về việc Lũng gia lão tổ đã vẫn lạc.
Ngày đó, khi còn ở Mộc tộc, Hàn Lập đã nhờ người báo tin cho Diệp – Lũng hai nhà.
Lúc ấy, không rõ phản ứng của hai nhà thế nào, nhưng hiện tại, Hàn Lập đã tiến giai Đại Thừa kỳ, dù trong lòng hai nhà còn nghi ngờ về cái chết của lão tổ, thì lúc này, ai dám mở miệng chất vấn?
Điều khiến Hàn Lập có chút bất ngờ là sứ giả Hắc Phượng tộc lại không phải là nha đầu Đại Nhi kia, mà là một vị trưởng lão Hợp Thể kỳ khác.
Xem ra nha đầu kia vẫn còn đang bế quan.Nếu không, Hắc Phượng Vương đã biết quan hệ giữa hắn và Đại Nhi, chắc chắn sẽ phái nàng đến làm sứ giả, mong có được chút giao tình với vị tân tu sĩ Đại Thừa kỳ này.
“Bôn Nguyệt, sứ giả Linh tộc, thay mặt Thánh Vương Linh tộc, đặc biệt dâng tặng một quả Ngũ Hành Linh Hạch, ba đoàn Thiên Quang Linh Diễm, mười kiện pháp bảo đỉnh giai, trăm khối Thanh Tác Bích, ngàn cân Thân Hải Tử Tinh Thiết làm quà chúc mừng Hàn tiền bối tiến giai Đại Thừa.” Một người tỏa ra ánh sáng tím bao quanh thân thể hướng Hàn Lập thi lễ.
Thanh âm trầm thấp, người này chính là sứ giả Linh tộc!
“Thì ra là vị khách quý đến từ Linh tộc! Đại danh Thánh Vương quý tộc, Hàn mỗ ngưỡng mộ đã lâu.Hôm nay lại phái sứ giả đến tặng hậu lễ như vậy, thật sự là vinh dự cho kẻ hèn này.” Hàn Lập lập tức đứng dậy, nghiêm túc đáp lễ.
“Không dám.Thánh Vương đại nhân phái vãn bối đến đây, ngoài việc chúc mừng tiền bối, thực ra còn có một chuyện muốn hỏi thăm tiền bối.” Sứ giả Linh tộc khẽ cúi người, sau khi dâng danh mục quà tặng thì trầm giọng nói.
Nghe vậy, đám tu luyện giả trên quảng trường lập tức ngẩn ra.
“Có chuyện gì, xin mời sứ giả cứ nói.” Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, trả lời với thái độ không mấy bất ngờ.
Dường như hắn đã đoán được điều mà sứ giả Linh tộc muốn hỏi.
“Thánh Vương đại nhân đã phân phó, muốn vãn bối hỏi tiền bối hai vấn đề.Tiền bối có trả lời hay không cũng không sao.” Sứ giả Linh tộc giải thích thêm, dáng vẻ vô cùng cẩn trọng.
“Nếu Thánh Vương đạo hữu đã phái người đến hỏi, chắc chắn là vấn đề quan trọng.Nhưng ta chỉ cho phép ngươi hỏi đúng hai vấn đề, tuyệt đối không được nhiều hơn.Ngươi hiểu chứ?” Hàn Lập nhìn chằm chằm vào bóng người trong tử quang, thản nhiên nói.
“Vãn bối hiểu, tuyệt đối không hỏi thêm, gây phiền cho tiền bối.” Sứ giả Linh tộc khẽ rùng mình, vội vàng đáp ứng.
“Được rồi, hỏi đi!” Hàn Lập gật đầu.
“Chuyện thứ nhất, Thánh Vương đại nhân muốn biết Thiên Thu Thánh Nữ của bổn tộc còn sống hay không?” Sứ giả Linh tộc kính cẩn hỏi.
“Đã chết.”
Hàn Lập trả lời không do dự.
“Vì sao người vẫn lạc?”
Sứ giả Linh tộc dường như không cảm thấy kỳ quái, chỉ ngưng trọng hỏi câu thứ hai.
“Thủy tổ Ma tộc.”
Hai mắt Hàn Lập hơi nheo lại, lập tức trả lời.

☀️ 🌙