Chương 220 Cực Phẩm Băng Bạo (2)

🎧 Đang phát: Chương 220

Băng thuộc tính, kẻ sở hữu chẳng ai giống ai.Uy lực của nó, theo như nghiên cứu, phụ thuộc vào nhiệt độ.Càng lạnh càng đáng sợ.Mà Băng Bích Đế Hoàng Hạt, chính là hồn thú băng thuộc tính với nhiệt độ thấp nhất.Tộc nhân của nó tuy không bì kịp, nhưng cũng chẳng hề kém cạnh.Bởi vậy, hồn sư nào dung hợp được hồn cốt này, băng thuộc tính lập tức tăng vọt, nhiệt độ giảm sâu, đây là một sự ưu đãi toàn diện.Ưu điểm đầu tiên, há chẳng phải quá đủ rồi sao?
Tiếp đến, bản thân Băng Bích Hạt đã thực lực phi phàm, hồn cốt này tất nhiên ẩn chứa nguồn năng lượng khổng lồ.Có điều, nó giúp các vị tăng cường tu vi đến mức nào, chúng tôi chưa thể khẳng định.Điểm này, cần các vị tự mình kiểm chứng.
Cuối cùng, ưu điểm thứ ba, sau khi dung hợp, hồn cốt này sẽ ban cho hồn sư một kỹ năng gọi là Băng Bạo.Vừa rồi ta nói, khuyết điểm của nó là không thể thay đổi, nhưng giờ lại biến thành ưu điểm.Bởi kỹ năng Băng Bạo, có thể nói là một trong những kỹ năng thần kỳ của Băng Bích Hạt, thậm chí sánh ngang kỹ năng từ hồn hoàn mười vạn năm.
Ba khuyết điểm, ba ưu điểm, ta đã nói rõ ràng.Bất cứ hồn sư băng thuộc tính nào có được nó, tuyệt đối sẽ không hối hận.Mười phút suy nghĩ, bắt đầu!
Công chúa Cửu Cửu thao thao bất tuyệt một hồi, đột ngột dừng lại, khiến mọi người có chút bất ngờ.
Vương Ngôn vẫn còn tỉnh táo, quay sang hỏi Thanh Nhã:
– Thanh Nhã, buổi đấu giá hôm nay, có phải đã mời rất nhiều hồn sư băng thuộc tính đến không?
Thanh Nhã có chút xấu hổ, khẽ gật đầu:
– Xin lỗi.Chúng tôi buộc phải làm vậy.Hơn nữa, đấu giá cao cấp như thế này, không thể thiếu những vị khách đó.Thực tế, bảy món đầu chỉ là khởi động, hai món sau cùng mới là trọng tâm.Tuy đây là sách lược của phòng đấu giá, nhưng đấu giá sư Cửu Cửu không hề nói quá, khối hồn cốt này đúng là tinh phẩm trong tinh phẩm.
Vương Ngôn gật đầu, nhìn Hoắc Vũ Hạo và Lăng Lạc Thần, trầm giọng:
– Hồn cốt chỉ có một.Các con thống nhất ý kiến trước đi, ta sẽ thử giúp các con.
Hoắc Vũ Hạo và Lăng Lạc Thần dĩ nhiên hiểu ý Vương Ngôn.Hồn cốt băng thuộc tính cao cấp như vậy, là vật ngộ mà không cầu.Giá cả không quan trọng, tiền chỉ là con số.
Hồn cốt Băng Bích Hạt cánh tay trái, dĩ nhiên rất quan trọng với Hoắc Vũ Hạo, nhưng với Lăng Lạc Thần cũng không kém.Có được nó, thực lực của Lăng Lạc Thần sẽ lập tức tăng vọt, thậm chí sánh ngang Mã Tiểu Đào hay Đái Thược Hành, con đường tương lai rộng mở.
Băng Bạo, cái tên đơn giản, nhưng một hồn sư vũ hồn băng thuộc tính như Lăng Lạc Thần, sao có thể không hiểu ý nghĩa? Đơn giản mà nói, Băng Bạo chính là uy lực.Giống như khi họ đấu với tà hồn sư có kỹ năng Thi Bạo.Thậm chí uy lực còn mạnh hơn.Với một hồn sư băng thuộc tính, tạo ra băng có gì khó, Băng Bạo chính là ngòi nổ, nếu sử dụng tốt, uy lực của nó có thể xứng đáng được gọi là Thần Kỹ.
Bên trong Tinh Thần Hải của Hoắc Vũ Hạo lúc này cũng vô cùng nhộn nhịp, Băng Đế vừa giận dữ, chợt nghe hai chữ Băng Bạo, liền lớn tiếng hò hét, bắt buộc Hoắc Vũ Hạo bằng mọi giá phải có được hồn cốt này.Vì ngay cả phòng đấu giá Tinh Quang cũng không biết, trong bộ tộc Băng Bích Hạt, số hồn thú có được kỹ năng này ít đến thảm thương, ngay cả Băng Bích Đế Hoàng Hạt cũng không có.
Băng Đế chỉ giải thích vài câu, Hoắc Vũ Hạo đã hiểu rõ uy lực của kỹ năng này.Băng Đế nói, nếu ngày xưa nàng có kỹ năng này, vị trí dẫn đầu trong Tam Đại Thiên Vương đã không thuộc về Tuyết Đế.
Nhưng Hoắc Vũ Hạo có thể tranh giành được sao? Hắn không thể mở miệng.
Vừa thấy ánh mắt mong chờ của Lăng Lạc Thần, những lời muốn nói liền nuốt vào trong.
Hồn cốt này đối với hồn sư băng thuộc tính, còn quan trọng hơn cả hồn cốt mười vạn năm, ai chịu nhường cho người khác? Lăng Lạc Thần không thích mới lạ.Hơn nữa chắc chắn lát nữa đấu giá, giá cả sẽ tăng đến chóng mặt.Ngoài ra, hắn cũng không muốn mình và học tỷ có gì bất hòa, vì họ là đồng đội, mấy ngày tới còn phải hợp tác chiến đấu.
Băng Đế cảm nhận được sự do dự trong lòng Hoắc Vũ Hạo, liền tỉnh táo lại:
– Đồ đần, cứ nhường cho cô ấy đi.
– Hả?
Hoắc Vũ Hạo ngẩn người.
– Không phải ban nãy tỷ bảo ta không tiếc bất cứ giá nào cũng phải có được hồn cốt kia sao?
Băng Đế cười lạnh:
– Ban nãy vì lão nương bực bội quá nên mới hồ đồ.Đệ nghĩ ai cũng có thể dung hợp hồn cốt của Băng Bích Hạt hay sao? Vừa rồi những gì đấu giá sư kia nói cũng chỉ là ý kiến chủ quan của bọn họ, ở đây có ai hiểu Băng Bích Hạt hơn ta? Những lời cô gái kia nói đa số đều đúng, nhưng vẫn còn một chút nhầm lẫn.Mà nó cũng là vấn đề lớn nhất của khối hồn cốt ấy.Chỗ sai lầm của cô ta chính là dung hợp hồn cốt, không phải cứ dung hợp là thuộc tính băng sẽ tăng lên.Đệ có biết tại sao không?
Hoắc Vũ Hạo gượng cười:
– Đại tỷ à, tình hình đang gấp lắm rồi, tỷ xem ánh mắt của Lăng học tỷ kìa.Tỷ đừng úp úp mở mở nữa được không.
Băng Đế hừ một tiếng, nói nhỏ với Hoắc Vũ Hạo vài câu.
– A, không ngờ lại thế?
Hoắc Vũ Hạo giật mình, sau đó tâm trạng cũng thả lỏng hơn nhiều.
– Như vậy thì cũng không phải là chuyện xấu.
– Đấu giá sư Thanh Nhã, tôi có một chuyện muốn hỏi.
Hoắc Vũ Hạo không nhìn ánh mắt mong chờ của Lăng Lạc Thần, quay sang hỏi Thanh Nhã.
Thanh Nhã nhìn hắn, mỉm cười gật đầu, cô không hề có ý khinh thường cậu bé này.Phòng đấu giá của họ đã điều tra rõ ràng những đệ tử đến thi đấu của học viện Sử Lai Khắc, một trong những người đáng chú ý nhất chính là Hoắc Vũ Hạo.Những biểu hiện của hắn trong các trận đấu kia đều vô cùng xuất sắc, chỉ bằng vũ hồn băng thuộc tính và hai hồn hoàn mà đã có thể làm nên những hành động mang tính quyết định.Thanh Nhã hoàn toàn chắc chắn cậu bé này chính là ngôi sao tương lai của học viện Sử Lai Khắc.
– Xin quý khách cứ nói.
Hoắc Vũ Hạo trầm giọng:
– Có thể tạm dừng lượt đấu giá này hay không? Vật phẩm của các vị có vấn đề!
Lời vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều chấn động, họ không ngờ Hoắc Vũ Hạo không những không cùng Lăng Lạc Thần thảo luận xem ai là người sử dụng hồn cốt, mà ngược lại lại chất vấn phòng đấu giá.
Thanh Nhã nhíu mày:
– Quý khách, chuyện này tuyệt đối không có khả năng.Mỗi vật phẩm trước khi đưa ra đấu giá đều đã được chúng tôi kiểm tra cẩn thận.Tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.Ngài nói thử xem vật phẩm nào có vấn đề gì?
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Chính là khối hồn cốt Băng Bích Hạt kia.Tôi nghĩ đến danh dự của phòng đấu giá các vị nên mới nói những lời này.Nếu cô không thể quyết định, có thể mời người có trách nhiệm đến đây cũng được.
Thanh Nhã lại càng nhíu mày hơn, khẽ liếc mắt nhìn sang Vương Ngôn.
Vương Ngôn khẽ cười:
– Đấu giá sư Thanh Nhã, cô không cần nhìn tôi.Tôi tin tưởng vào phán đoán của đệ tử mình.Hơn nữa, nếu nói trên đời này có người nào có tư cách kiểm tra vật phẩm thứ tám này, thì có lẽ đệ tử của tôi hoàn toàn xứng đáng.Chúng tôi cũng không muốn làm cô khó xử, thôi thì Vũ Hạo, cho Thanh Nhã xem vũ hồn của con đi.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, xoay người cởi áo khoác đưa cho Vương Đông, sau đó cởi áo trong, để lộ phần trên cơ thể.
Hắn bắt đầu vận chuyển hồn lực, một hồn hoàn trắng từ dưới chân bay lên, nhiệt độ trong phòng tức thì hạ xuống.Một hình xăm bọ cạp thật lớn lặng lẽ xuất hiện trên lưng hắn.
Trên hình xăm này, dù chưa thấy rõ cái đuôi, nhưng chỉ cần xem phần trên, đã đủ để thấy đây chính là Băng Bích Đế Hoàng Hạt.
Đương nhiên, đừng nói đấu giá sư Thanh Nhã, ngay cả Vương Ngôn kiến thức sâu rộng cũng không phân biệt được đâu là Băng Bích Hạt, đâu là Băng Bích Đế Hoàng Hạt.
– Cái này…cái này là…
Thanh Nhã kinh hãi nhìn chằm chằm vào hình xăm trên lưng Hoắc Vũ Hạo.
Vương Ngôn nói:
– Thanh Nhã, vũ hồn của đệ tử tôi là Băng Bích Hạt vô cùng hiếm thấy.Nó cùng loại với khối hồn cốt mà các vị vừa rao bán.Cho nên, nếu nó nói khối hồn cốt của các vị có vấn đề, thì ta tin tưởng tuyệt đối vào suy đoán của nó.Vì thế, tốt nhất là cô nên trở về xin chỉ thị thì hơn.
Thanh Nhã không do dự nữa, gật đầu:
– Xin các vị đợi một lát.
Nói xong, cô liền lập tức chạy ra ngoài.Vật phẩm có vấn đề, chuyện này không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô nữa, ngay khi Hoắc Vũ Hạo cho cô thấy vũ hồn của mình, cô đã hoàn toàn tin tưởng.
Khoảng một phút sau, trên màn hình lớn lại vang lên giọng nói của công chúa Cửu Cửu:
– Vì vật phẩm này quá đặc biệt, phòng đấu giá chúng tôi đặc biệt quyết định để mọi người có thêm mười phút suy nghĩ kỹ càng hơn.

☀️ 🌙