Đang phát: Chương 22
– Không phải tôi đến rồi sao, Gia Gia cũng ở đây à.
Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh này không hề giống sự bồng bột của những thanh niên khác.
– Em còn tưởng anh Tự không nhận ra em cơ.
Cô gái tóc vàng hờn dỗi nói.
Diệp Mặc thấy người thanh niên này phong độ, tuấn tú nhưng lại ẩn chứa sự hung hãn và sát khí.Sát khí này khó nhận ra, nhưng kiếp trước Diệp Mặc đã từng trải qua nhiều trận chiến, chỉ cần nhìn là có thể nhận ra.Chắc chắn người này đã từng giết người, thậm chí còn coi đó là niềm tự hào.
Diệp Mặc định rời đi vì không liên quan đến mình, thì người thanh niên kia quay lại, chìa tay về phía anh:
– Tôi là Vương Tự, còn anh là?
Diệp Mặc thấy vẻ mặt trêu tức của Vương Tự khi chìa tay, hiểu ý định của anh ta.Anh chậm rãi đưa tay ra đáp:
– Diệp Mặc.
Tô Mi rất vui khi thấy Diệp Mặc và Vương Tự bắt tay, vì cô biết thói quen của Vương Tự.Lần đầu gặp ai, anh ta đều muốn thử sức mạnh của đối phương qua cái bắt tay.Đã có người từng hét lên vì đau khi bắt tay với Vương Tự, sau đó không dám gặp lại cô nữa.Cô tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra với Diệp Mặc, thậm chí còn mong chờ tiếng kêu thét của anh.
“Răng rắc…”
Vương Tự cảm giác như tay của Diệp Mặc đã bị mình bóp gãy.Anh ta nghe thấy tiếng xương gãy, và không nhận ra Diệp Mặc đã rút tay ra từ lúc nào.Anh ta giật mình, nghĩ rằng mình đã dùng lực quá mạnh, không ngờ lại làm gãy tay người ta.
Tô Mi và Gia Gia cũng ngây người.Họ không ngờ Vương Tự lại ác đến vậy, bóp gãy tay Diệp Mặc một cách trực tiếp.Tiếng xương gãy vừa rồi nghe rất kinh khủng.
– Anh Vương Tự, sao anh lại làm gãy tay Diệp Mặc? Anh ấy là khách của chị Tĩnh Văn mà…Ơ, Diệp Mặc đâu rồi?
Tô Mi nói rồi mới nhận ra Diệp Mặc đã biến mất.
Vương Tự biết sự việc nghiêm trọng hơn mình nghĩ.Anh ta không ngờ tay của Diệp Mặc lại yếu đến vậy, mình còn chưa dùng hết lực mà tay anh ta đã gãy rồi.
Nghe Tô Mi kêu lên, anh ta mới phát hiện Diệp Mặc đã biến mất.Anh ta đi đâu từ lúc nào mà không ai thấy?
– Chỉ là một học sinh nghèo thôi mà, lát nữa đưa cho cậu ta ít tiền để tự đi bệnh viện là được.Đúng là đồ vô dụng.
Gia Gia nói.
Chàng thanh niên tuấn tú cười khổ:
– Tĩnh Văn sẽ mắng tôi mất.Chắc anh ta vào trong rồi, tôi đi xem sao.Haizz, tôi không ngờ tay anh ta lại yếu đến thế.
Diệp Mặc không muốn dây dưa với những người này.Anh đến dự sinh nhật của Tô Tĩnh Văn, không muốn làm cô ấy khó xử.Anh hài lòng với thuật súc cốt của mình.Tuy rằng việc tu luyện không tiến triển nhiều, vẫn chỉ là Luyện Khí tầng một, nhưng võ nghệ thế tục của anh vẫn rất mạnh.
Diệp Mặc không biết người mạnh nhất thế giới này có thể đạt đến trình độ nào, nhưng với anh, nếu không thể tu luyện bình thường thì chỉ có thể luyện võ để tự bảo vệ mình.
Nhưng anh không biết võ nghệ của mình đã đạt đến cực hạn.Ở đây có súng đạn, anh không thể hoàn toàn an toàn được.
Trong khi Tô Mi và Vương Tự còn đang bàn về vết thương của Diệp Mặc, thì anh đã đi vào trong câu lạc bộ.Người tiếp khách ở cửa chỉ nhìn thiệp mời của anh rồi cho anh vào.
Trong câu lạc bộ đã rất đông người, có thể thấy Tô Tĩnh Văn tổ chức sinh nhật rất long trọng.Chắc là để mừng mẹ khỏi bệnh, và gặp lại bạn bè.
– Diệp Mặc, cảm ơn em đã đến dự sinh nhật chị.Đến đây, ngồi bên này đi.
Diệp Mặc vừa bước vào, Tô Tĩnh Văn đã nhìn thấy và kéo anh đến một chiếc bàn gần đó.
– Đương nhiên, tôi đã nói là sẽ đến mà.
Diệp Mặc cười, chuẩn bị lấy quà sinh nhật ra thì nghe thấy có người gọi:
– A, Tĩnh Văn, chàng trai đẹp trai này là ai vậy? Không phải là bạn trai của cậu đấy chứ?
Nhưng khi anh ta thấy Diệp Mặc đi giày thể thao bình thường, lại nhìn cách ăn mặc của anh, thì không nói tiếp nữa.Anh ta lảng sang chuyện khác:
– À, cái này…phong cách ăn mặc của anh ta thật cá tính…
Tô Tĩnh Văn sợ Diệp Mặc khó xử, vội nói:
– Anh ấy là bạn của tôi, Diệp Mặc…
Tô Tĩnh Văn lúc này mới nhận ra Diệp Mặc đang nhìn chằm chằm về phía sau cô, dường như không nghe thấy lời cô nói.Cô vội quay lại nhìn, thấy Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai đang đi đến.Tô Tĩnh Văn thầm kêu khổ, tự nhủ sao lại gặp nhau sớm thế này, cô còn chưa kịp nói rõ với Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn Ninh Khinh Tuyết đang đến, vẻ đẹp của cô khiến anh ngỡ ngàng.Cô mặc một chiếc áo vàng nhạt, tóc đen buông xõa trên vai, trông rất dịu dàng.Khuôn mặt tròn trịa không trang điểm.
Một bên tóc cài một chiếc kẹp hình con nai, vài sợi tóc vô tình rơi xuống khóe mắt.Đôi mắt cô có một nỗi buồn man mác.Bước chân cô nhẹ nhàng như tiên nữ giẫm trên mây, nhưng ánh mắt cô sao lại quen thuộc đến vậy?
Ánh mắt u buồn và mất mát đó? Lạc Ảnh? Đúng rồi, ánh mắt của cô ấy quá giống với sư phụ Lạc Ảnh.Diệp Mặc thở phào một tiếng, lấy lại tinh thần.Anh biết người con gái này không phải sư phụ Lạc Ảnh, chỉ là ánh mắt của cô ấy rất giống mà thôi.
Sắc mặt Diệp Mặc trở lại bình thường, anh không quen Ninh Khinh Tuyết.
Ninh Khinh Tuyết thấy ánh mắt của người thanh niên này nhìn mình, tuy có vài giây thất thần nhưng không giống như những người khác, anh ta không nhìn cô một cách soi mói.Anh ta nhanh chóng trở lại bình thường, không giống như những người khác, khó khăn lắm mới rời mắt nhưng vẫn còn nhìn trộm cô.
– Khinh Tuyết, Mộ Mai, hai người cũng ngồi đi.Tôi giới thiệu mọi người với nhau…
Tô Tĩnh Văn định giới thiệu mọi người thì Lý Mộ Mai ghé vào tai Tô Tĩnh Văn thì thầm:
– Đừng giới thiệu ở đây, Khinh Tuyết chưa từng gặp Diệp Mặc.
Tô Tĩnh Văn lập tức hiểu ra, nếu Ninh Khinh Tuyết không quen Diệp Mặc, thì ở đây không phải là nơi thích hợp để giới thiệu.
– Chị Tĩnh Văn, vừa rồi xảy ra chuyện, Vương Tự không cẩn thận làm gãy tay Diệp Mặc, bây giờ không biết anh ấy đi đâu rồi, em…
Tô Mi vội vã chạy vào, vừa nói vừa thở dốc.
Nhưng cô nói được nửa câu thì cảm thấy có gì đó không đúng, mọi người đang nhìn cô với vẻ kinh ngạc.Cô ngơ ngác không hiểu gì thì nhìn thấy Diệp Mặc.
