Đang phát: Chương 22
Dù Hàn Vũ Tích ngất lịm, nàng vẫn mơ hồ cảm nhận được Lâm Vân bế mình lên xe, đưa đến bệnh viện.Nhưng sao hắn lại đóng cửa phòng? Càng về sau, ký ức càng nhạt nhòa.Dường như hắn đã dùng kim châm châm lên khắp người nàng, ngay cả những nơi kín đáo nhất.Sâu trong tâm can, nàng hoảng sợ, chỉ có thể vô thức kháng cự trong tâm trí, đôi mắt thì chẳng thể hé mở.Cuối cùng, nàng đành buông xuôi, chỉ biết nước mắt tuôn rơi.
May mắn thay, điều nàng lo sợ đã không xảy ra.Sau đó, nàng cảm thấy Lâm Vân kiệt sức, còn bản thân thì tinh thần và thể xác lại vô cùng sảng khoái.
Lâm Vân cầm điện thoại của Hàn Vũ Tích, vừa mở lên đã thấy tin nhắn dồn dập đổ về, chuông điện thoại cũng reo vang.Hắn bắt máy:
– Tỷ tỷ, em là Vũ Đình đây, sao điện thoại chị không liên lạc được? Chị đang ở đâu? Em lo lắng quá!
Lâm Vân lắc đầu, đành phải đáp lời:
– Chị cô đang ở phòng đặc biệt, tầng 3 bệnh viện Ái Thụy, đến đón cô ấy về đi.
Hắn thực sự mệt mỏi, toàn thân rã rời, chỉ muốn nhanh chóng về nhà tu luyện.
– Anh là ai? Sao lại ở cùng chị tôi? Anh đợi đấy, tôi đến ngay!
Nói rồi, cô ta cúp máy.Lâm Vân cầm điện thoại, bất lực lắc đầu.
Hàn Vũ Tích gắng gượng mở mắt, thật không ngờ lại dễ dàng đến vậy.Thấy y phục vẫn chỉnh tề, nàng thở phào nhẹ nhõm.Nhìn Lâm Vân ướt đẫm mồ hôi, nàng nhớ lại chuyện vừa xảy ra:
– Lâm Vân, anh sao vậy? Sao đưa tôi đến đây mà không gọi bác sĩ?
– À, tôi thấy thể chất cô không tốt, nên dùng kim châm giúp cô điều trị.
Lâm Vân thấy khóe mắt Hàn Vũ Tích còn vương lệ, yếu ớt đáp.
– Anh…anh chữa bệnh cho tôi? Lâm Vân, anh muốn hại chết tôi thì cứ nói thẳng…
Hàn Vũ Tích chợt im bặt.Nhìn chiếc giường ướt sũng, cả người hắn cũng đẫm mồ hôi, chẳng lẽ…tất cả là do hắn?
Bất chợt, nàng cảm thấy cơ thể vô cùng dễ chịu, như đang ngâm mình trong suối nước ấm.Hàn Vũ Tích nhìn vẻ mệt mỏi của Lâm Vân, tự nhủ, lẽ nào hắn thực sự chữa bệnh cho mình? Sao hắn biết dùng kim châm?
Đang lúc do dự, một tiếng “Ầm” vang lên, cánh cửa bị ai đó thô bạo đẩy tung.
Vũ Đình và Mỹ Na với vẻ giận dữ và lo lắng xông vào:
– Tỷ tỷ, chị không sao chứ?
Chưa kịp để Hàn Vũ Tích lên tiếng, Hàn Vũ Đình đã giáng cho Lâm Vân một cái tát:
– Đồ vô liêm sỉ, anh biến chị tôi ra thế này rồi còn muốn gì nữa?
Ăn trọn cú tát, Lâm Vân ngã nhào xuống đất, đầu đập vào kệ dụng cụ y tế, máu tươi rỉ ra.Hắn giờ đã kiệt sức, ngay cả đứa trẻ tám tuổi cũng có thể đánh gục hắn, huống chi là cái tát giận dữ của Hàn Vũ Đình.
– Vũ Đình, dừng tay! Em…
Hàn Vũ Tích thấy em gái định ra tay tiếp, vội vàng ngăn cản.
– Hừ, tỷ tỷ, hắn hành hạ chị đến mức nhập viện rồi mà chị còn lo cho hắn sao? Loại người này phải đánh chết mới đúng! Giờ anh cút ngay cho tôi, chúng tôi không muốn gặp lại anh nữa!
Hàn Vũ Đình thấy vệt nước mắt còn đọng trên khóe mắt chị, quát lớn cảnh cáo Lâm Vân đang cố gắng đứng dậy.
Lâm Vân đứng lên, im lặng nhìn Hàn Vũ Tích một cái, gượng cười:
– Sau này làm việc nhớ dùng gối tựa lưng.
Rồi không thèm nhìn Hàn Vũ Đình, quay người bước đi.Máu và mồ hôi thấm đẫm lưng áo hắn.
Ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Lâm Vân, Hàn Vũ Tích bỗng cảm thấy hụt hẫng, như vừa đánh mất điều gì đó:
– Vũ Đình, sao em hung dữ vậy? Nhìn xem, đầu Lâm Vân còn đang chảy máu kìa.Con gái con đứa phải dịu dàng một chút chứ.
– Tỷ tỷ, chị còn bênh vực tên xấu xa đó làm gì? Hắn ức hiếp chị bao nhiêu năm rồi.Đến nhà cửa cũng bị người ta thu hồi.Chị ly hôn với hắn cho xong!
Vũ Đình bị chị trách mắng, mặt mày ấm ức.
– Vũ Tích tỷ, sắc mặt chị có vẻ tốt hơn trước thì phải? Ơ, da mặt chị còn căng bóng nữa.Da dẻ cũng mịn màng hơn, sao lại trắng nõn thế này?
Mỹ Na như phát hiện ra điều gì mới mẻ, xuýt xoa hỏi han.
– Đúng đó tỷ tỷ, sao chị đẹp hẳn ra thế này? Vốn dĩ chị đã là đại mỹ nhân rồi, giờ lại càng quyến rũ hơn.Chắc sẽ làm bao nhiêu đàn ông mê mẩn.Chị ly hôn với cái tên điên kia đi, dựa vào nhan sắc của chị…
Vũ Đình cũng nhận ra sự khác lạ của chị mình.
– Vũ Đình…
Hàn Vũ Tích ngắt lời em gái.Đầu óc nàng giờ chỉ toàn hình ảnh tấm lưng đẫm máu của Lâm Vân, và nụ cười gượng gạo của hắn khi nãy.
Hàn Vũ Tích có chút bối rối.Chẳng lẽ lời Lâm Vân nói là thật? Hắn thực sự chữa bệnh cho mình? Hắn biết y thuật? Chỉ vài cây kim châm mà đã khiến mình thay đổi đến vậy, y học bình thường làm sao có thể làm được?
Hàn Vũ Tích cũng cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể.Mỹ Na và Vũ Đình chỉ nhận thấy sự khác biệt bên ngoài, chỉ có nàng mới hiểu rõ cơ thể mình nhất, nó đã khỏe mạnh hơn trước rất nhiều.
Lần trước ở chợ việc làm, hắn nói cái gì cũng biết, lẽ nào là thật? Từ sau lần đón Lâm Vân từ bệnh viện về, Hàn Vũ Tích luôn cảm thấy tính cách hắn thay đổi rất nhiều.Nhưng thật không ngờ, bệnh tình của hắn đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Nếu bệnh của hắn đã khỏi, vậy những lời hắn nói hẳn là sự thật.Tài xào rau và kỹ thuật châm cứu của hắn, chính mắt nàng nhìn thấy, chắc chắn không phải giả.
Muốn biết hắn có thực sự khỏi bệnh hay không, cũng rất đơn giản.Hắn nói đang làm việc ở nhà hàng quốc tế Mỹ Châu, chỉ cần đến đó là biết hắn có nói dối hay không.
Nhưng Hàn Vũ Tích lại lắc đầu.Sao có thể? Nếu hắn có tiền làm việc ở nhà hàng quốc tế, thì cần gì phải đi xin việc làm? Cần gì phải ăn cơm thừa? Nghĩ đến cơm thừa, Hàn Vũ Tích lại khó hiểu.Một người đầu óc có vấn đề lại có thể suy nghĩ thấu đáo đến vậy sao? Biết mình sau này không có gì ăn, liền rang cơm thành miếng để dự trữ? Hàn Vũ Tích rơi vào mê hoặc.
– Tỷ tỷ, chị sao vậy? Mà sao chị lại phải nhập viện? Chị đã khỏe hơn chưa?
Hàn Vũ Đình thấy chị mình đột nhiên trầm tư, sắc mặt liên tục biến đổi, vội vàng hỏi.
– À, chị bị ngất xỉu, Lâm Vân đưa chị đến đây.Không có gì đâu, chúng ta có thể xuất viện rồi.
Hàn Vũ Tích vừa ngồi dậy bước xuống giường, liền nhận ra cả ngày hôm nay mình chưa ăn gì mà toàn thân vẫn tràn đầy năng lượng.Hơn nữa, bệnh đau lưng do ngồi nhiều cũng biến mất.Tuy nhiên, nàng cảm thấy người có chút dính dáp, liền tranh thủ đi tắm.
Thấy chị mình không có vấn đề gì, tinh thần lại rất tốt, Hàn Vũ Đình mới yên tâm, cùng Mỹ Na dìu Hàn Vũ Tích ra xe.
Hàn Vũ Tích mở cửa xe, chợt thấy ở ghế phụ có một chiếc túi, là chiếc túi Lâm Vân mang theo lúc nãy.
Hàn Vũ Tích vội vàng mở túi, thấy bên trong có một chiếc gối tựa lưng, loại thường dùng trong văn phòng.
Ôm chiếc gối vào lòng, trong đầu Hàn Vũ Tích lại hiện lên nụ cười ngây ngô của Lâm Vân lúc rời đi.
