Chương 2185 Chém Tâm Ma

🎧 Đang phát: Chương 2185

Tên Cổ Ma vừa lìa đầu, bốn kiện ma khí theo tay rơi xuống đất.Thân thể hắn lảo đảo vài nhịp rồi đổ ầm.
Giữa lúc ấy, vầng trăng mờ trên cao bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.Một bóng người vặn vẹo, dần hiện rõ hình hài thiếu nữ áo đen, dáng người yểu điệu.Nàng đeo mặt nạ sói, đôi tay mang găng đen kín mít, không hở một tấc da thịt.
“Lão Ảnh, may mà có ngươi giúp!” Ngân Nguyệt thấy bóng dáng kia, sắc mặt lập tức giãn ra, ánh mắt lộ rõ vẻ cảm kích.
“Tiểu thư nói gì vậy, Ảnh vệ bảo vệ chủ nhân là lẽ đương nhiên.Nhưng cẩn tắc vô áy náy, hay là chúng ta dứt cỏ tận gốc đám Ma tộc còn lại này đi.” Ảnh vệ khẽ cười, thanh âm nhẹ nhàng đáp lời.
“Tốt! Có Lão Ảnh ra tay, đám Ma tộc kia còn cơ hội nào trốn thoát!” Ngân Nguyệt mừng rỡ, gật đầu không chút do dự.
Lão Ảnh cũng gật đầu, thân hình lóe lên, hóa thành một vệt ảnh mờ ảo lao vào đám Ma tộc.
Từng vệt sáng xám xẹt qua, đám Ma tộc chưa kịp phản ứng đã bị chém ngang hông, máu tươi văng tung tóe.
Bên kia, Ngân Nguyệt cũng bắt đầu niệm chú ngữ, ngân quang sau lưng bùng nổ, một ảo ảnh sói bạc khổng lồ hiện ra.Pháp tướng lần này ngưng tụ có phần mờ ảo hơn trước, nhưng đối phó đám Ma tộc còn lại thì vẫn dư sức.
Vừa dứt chú ngữ, ảo ảnh sói bạc gầm lên một tiếng dài, rồi lao thẳng vào đám Ma tộc, bắt đầu cuộc tàn sát.
Chỉ trong thời gian một chén trà, hơn mười tên Ma tộc tu vi không thấp đã bị Ngân Nguyệt và Lão Ảnh đồ sát sạch sẽ.
Trên một đỉnh núi nhỏ cách đó không xa, Hứa Thiên Vũ cùng đám đệ tử Hứa gia chứng kiến cảnh tượng đám Ma tộc ngang cơ với mình bị tiêu diệt trong nháy mắt, chỉ biết trợn mắt há mồm, toàn thân lạnh toát.Sức mạnh của cao thủ Hợp Thể kỳ quả thực vượt xa trí tưởng tượng của họ.
***
Trong không gian Tâm Ma Kiếp, một tòa cung điện nguy nga tráng lệ sừng sững trên đỉnh núi cao.Bên trong, gần ngàn tên đại hán vạm vỡ tụ tập quanh mấy chục chiếc bàn dài, ăn uống no say vô cùng náo nhiệt.
Trên bàn bày la liệt sơn hào hải vị, rượu ngon thơm lừng khiến ai nấy đều cao hứng cạn chén, không hề kiêng kỵ.
Ở vị trí trung tâm cung điện, một chiếc bàn lớn tám người được kê sẵn.Trên ghế bành, hai bóng người đang ngồi đối diện.
Một người là thanh niên tuấn tú, dáng vẻ khôi ngô, mặc áo gấm đen, bên hông lủng lẳng một thanh đao, đang nhìn đám thuộc hạ bằng ánh mắt đầy hứng khởi.
Ngồi đối diện hắn là một thanh niên trạc tuổi, mặc áo bào xanh, da ngăm đen, tướng mạo bình thường.Không ai khác, chính là Hàn Lập.
Nhưng lúc này Hàn Lập chỉ im lặng, hết chén này đến chén khác, như thể trong lòng chất chứa muôn vàn tâm sự.Trên vai hắn, một con chim nhỏ màu vàng đang đậu, phía sau lại có một gã cao lớn, thân mặc áo bào xanh lục, khoác áo choàng che kín mặt mày.
“Hàn sư đệ, từ khi hai huynh đệ chúng ta thống lĩnh Thất Huyền Môn, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã xưng bá Kinh Châu, thật là chuyện đáng mừng.Xem ra, tiếp theo chúng ta có thể mở rộng thế lực sang các châu lân cận.Ta tin rằng không bao lâu nữa, Thất Huyền Môn nhất định sẽ trở thành một trong những thế lực siêu cấp ở nước Việt.Bổn môn có thể đi đến bước này cũng nhờ vào một thân pháp lực của sư đệ.Nào, sư huynh kính sư đệ một ly!” Gã thanh niên anh tuấn bỗng nhìn Hàn Lập, mỉm cười nhẹ nhàng, tiện tay cầm lấy bầu rượu, rót đầy chén rồi đưa về phía Hàn Lập.
Hàn Lập khẽ động tay, bắt lấy chén rượu, nhưng không vội uống ngay mà cúi đầu nhìn chất lỏng sóng sánh, rồi thở dài: “Lệ sư huynh, huynh thật sự muốn ta uống ly rượu này sao?”
“Lời này của đệ là sao? Chẳng lẽ rượu do vi huynh mời có vấn đề ư?” Sắc mặt thanh niên anh tuấn thoáng biến đổi, nhưng vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo.
Hai mắt Hàn Lập nheo lại, đột nhiên vung tay, hất hết rượu trong chén xuống đất.
“Xì…xì…” một tiếng, mặt đất bị rượu đổ trúng lập tức bốc lên một đoàn lửa xanh biếc.
Thanh niên anh tuấn thấy vậy, sắc mặt trở nên khó coi, bàn tay khẽ động, đặt lên chuôi đơn đao bên hông.
Nhưng Hàn Lập vẫn thản nhiên nói: “Dù ngươi đối xử với ta như vậy, ta cũng không hề trách ngươi.”
“Lời này của sư đệ là có ý gì? Hừ, đến nước này, ta cũng không giấu giếm nữa.Một núi không thể có hai hổ, Thất Huyền Môn cũng chỉ có thể có một Môn chủ.Hôm nay ta và ngươi, chỉ có một người được bước chân ra khỏi đây.” Thanh niên anh tuấn nhìn chằm chằm Hàn Lập, giọng điệu âm trầm.
“Ngươi quả nhiên không phải là “hắn” chân chính, chỉ là một ảo ảnh mà thôi.Lệ Phi Vũ lẽ nào lại không biết chí hướng của Hàn Lập ta là gì sao? Làm sao lại nảy ra ý định tranh giành quyền lực, thật nực cười!” Hàn Lập cười nhạt, lời nói khiến thanh niên đối diện ngẩn người.
Không đợi hắn phản ứng, Hàn Lập phất tay vào hư không, một thanh kiếm màu xanh dài ba thước hiện ra, chém tới.
Ánh sáng xanh lóe lên, gã áo lục cao lớn sau lưng lập tức trúng kiếm.
Một tiếng xé gió vang lên.
Hai mảnh thân hình vừa bị chém lìa lập tức hóa thành hai luồng hắc khí bay lên trời.
Sau màn quỷ dị này, cả thanh niên anh tuấn và đám vệ sĩ to con đang ăn uống náo nhiệt bên dưới đều biến mất không dấu vết.
Ngay sau đó, một tiếng nổ như bong bóng vỡ vang lên, cả tòa cung điện cũng tan thành mây khói.
Cảnh vật lại ngưng tụ rõ ràng.Hàn Lập đứng trên một con đường dài và rộng, xung quanh là đám tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ nô nức đi lại.
Đây rõ ràng là một phường thị của tu sĩ cấp thấp ở Nhân giới.Ánh mắt Hàn Lập quét qua, cảm thấy nơi này có chút quen thuộc.Rồi tâm thần hắn rơi vào trạng thái hoảng hốt, trí nhớ tan biến, một vòng luân hồi mới lại bắt đầu.
Cứ như vậy, hắn như đang đi từ thế giới này qua thế giới khác, không ngừng luân hồi.
Có giấc mộng kéo dài mấy trăm năm, có giấc chỉ vài chục năm, nhưng tất cả đều vô cùng chân thật, khiến hắn lạc lối trong đó.Trí nhớ bị phong ấn, hoàn toàn không chút nghi ngờ.
Nhưng thần niệm của Hàn Lập quá mạnh mẽ, lại thêm bí thuật tăng cường thần niệm, nên dù sớm hay muộn, hắn cũng tự cởi bỏ được phong ấn tâm thần, khôi phục lại thanh tỉnh.Sau đó kiên trì hết lần này đến lần khác, tìm ra kẻ do tâm ma biến thành, một chiêu dứt điểm, thoát khỏi vòng luân hồi.
Ở thế giới bên ngoài, Hàn Lập độ Tâm Ma Kiếp chỉ trong vòng một, hai canh giờ.Nhưng thực tế trong không gian tâm ma, hắn đã trải qua hơn mười lần luân hồi.
Số lần luân hồi tăng lên, thời gian Hàn Lập tự giải phong ấn trí nhớ trong Tâm Ma Kiếp cũng rút ngắn lại.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua, kinh nghiệm luân hồi trong thế giới tâm ma ngày càng nhiều.Mỗi lần luân hồi đều kết thúc nhanh chóng, số lần luân hồi theo đó tăng lên.
Nửa ngày trôi qua ở thế giới bên ngoài, cũng có nghĩa là Hàn Lập đã vượt qua hơn trăm lần luân hồi trong không gian Tâm Ma Kiếp.Mỗi lần thoát ra khỏi giấc mộng, sắc mặt hắn lại càng trấn định hơn.
Trong hơn trăm lần luân hồi ấy, tâm ma của hắn không chỉ biến thành cha mẹ, em gái, Lệ Phi Vũ, những người thân, bạn bè, mà còn hóa thành người vợ xinh đẹp Nam Cung Uyển hay những hồng nhan tri kỷ như Tử Linh, Ngân Nguyệt,… nhưng tất cả đều bị Hàn Lập không chút khách khí chém giết sạch.
Thậm chí có người còn xuất hiện trong nhiều lần luân hồi liên tiếp.
Điều này khiến tâm ma của hắn kinh sợ, dù biến thành cả Mặc đại phu, Cực Âm tổ sư hay những kẻ thù mạnh mẽ của Hàn Lập cũng vô dụng.
***
Trong không gian Tâm Ma Kiếp, Hàn Lập chậm rãi rút ngón tay vàng chói mắt ra khỏi ngực một lão già tóc bạc với vẻ mặt hoảng hốt.
“Phốc!”, một ngọn lửa bạc từ lồng ngực lão già tràn ra, biến hắn thành một bó đuốc.
“Phụp!”
Lão già bị thiêu đốt hóa thành khí đen bay vút lên trời.Thoát khỏi ngọn lửa, tia khí này biến thành một cái mặt quỷ, giận dữ gào thét: “Hừ, lần luân hồi này cũng bị ngươi khám phá! Tiểu tử ngươi quả là tâm ngoan thủ lạt, đối với sư phụ có công nuôi dưỡng nhiều năm mà cũng ra tay không chút do dự! Trí nhớ của ngươi vừa mới thoát khỏi phong ấn, không sợ giết nhầm người sao?”
“Ngươi đừng hòng làm nhiễu loạn tâm tình ta.Những lần luân hồi đầu, ta còn do dự đôi chút, nhưng sau gần trăm lần luân hồi, tâm thần ta đã được tôi luyện thêm một bậc, sao còn có thể sai lầm? Ngược lại, ta thấy ngươi có vẻ mất kiên nhẫn rồi.Không tìm thấy nhược điểm trong trí nhớ của ta, không tìm ra ai có thể làm rung chuyển tâm thần ta, ngươi thật sự đang làm trò cười cho ta đấy.” Hàn Lập đáp lời dửng dưng.
“Vậy sao? Vậy lần luân hồi tiếp theo, bổn tọa sẽ trực tiếp biến thành Tiên của Chân Tiên giới, ta chờ xem ngươi sẽ giết thế nào!” Dường như tâm ma thẹn quá hóa giận, gầm lên đe dọa.
“Đừng mạnh miệng! Ngay cả ta còn chưa từng thấy Chân Tiên thực sự, ngươi có bản lĩnh biến hóa sao? Huống hồ, ta không nghĩ là ngươi còn cơ hội biến thành cái dạng gì nữa đâu.” Hàn Lập nhếch mép cười bí hiểm.Lập tức, một vệt kiếm xanh biếc lóe lên, cánh tay vung tới.
Sau một tiếng rung nhẹ, một thanh kiếm dài màu xanh nhạt xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Hàn Lập khẽ rung cánh tay.Không nói thêm lời nào, hắn chém thẳng vào mặt quỷ.
“Huyền Thiên Kiếm! Không thể nào, sao ngươi có pháp lực sử dụng vật này?!” Mặt quỷ kinh hoàng hét lên.Thân hình vặn vẹo, hóa thành một tia khí đen né tránh.
Nhưng đã muộn!
Kiếm còn chưa chém xuống, một cỗ năng lượng ẩn chứa thiên địa pháp tắc đã xuất hiện, như cuốn theo cả không gian vào nhát kiếm này.

☀️ 🌙