Đang phát: Chương 2182
Sự thận trọng chợt lóe lên trong đáy mắt Hàn Lập, hắn khẽ cúi đầu, ánh mắt đảo qua thân thể, sắc mặt nhất thời biến đổi.
Hóa ra, thân hình hắn đã trở nên gầy gò hơn.Y phục vẫn là bộ cũ, nhưng những chiếc vòng trữ vật, nhẫn linh thú đeo trên người đều đã biến mất không dấu vết.
Kỳ dị hơn cả, khi thần niệm khẽ quét qua, hắn phát hiện dung mạo mình đã trở về bộ dạng của thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi.Làn da không còn vẻ rám nắng chai sạn, mà trở nên trắng nõn như ngọc.
“Nguyên thần xuất khiếu! Xem ra Tâm Ma Kiếp đã bắt đầu rồi!” Hàn Lập khẽ chạm vào khuôn mặt mình, trong lòng không khỏi kinh ngạc, lẩm bẩm.
Đúng lúc này, một giọng cười quái dị, nửa nam nửa nữ vang vọng trong đầu hắn:
“Tiểu tử, lại gặp mặt rồi! Không ngờ ngươi lại có thể đạt tới cảnh giới này nhanh như vậy.Nhưng hôm nay bản thể ta đã đến, dù ngươi có là Chân Tiên chuyển thế cũng khó thoát khỏi Tâm Ma Kiếp này!”
Cùng với tiếng cười ghê rợn, giữa bầu trời xám xịt bỗng hiện ra một khuôn mặt quỷ dữ tợn, xanh lè.Nó thè lưỡi liếm môi, nhìn Hàn Lập với ánh mắt đầy ác ý.
Chính là Thiên Ngoại Ma Quân năm xưa đã kết oán với hắn! Lần này, hắn thừa cơ Tâm Ma Kiếp của Hàn Lập, dùng bí pháp cách không đưa bản thể giáng lâm.
“Thật sao? Ta lại không ngờ ngươi lại ngu xuẩn đến mức tự mình hiện thân trước mặt ta!” Hàn Lập lạnh lùng đáp trả.
“Còn dám mạnh miệng! Lát nữa ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết…” Thiên Ngoại Ma Quân gầm lên giận dữ.Tiếng gào còn chưa dứt, khuôn mặt quỷ đã bùng nổ hào quang đen kịt, phình to ra gấp bội.
Hàn Lập, với dáng vẻ thiếu niên, đứng dưới bầu trời u ám, ánh mắt chợt lóe lên sát ý.Hắn há miệng, phun ra ba đạo kim quang to bằng nắm tay, không một tiếng động.
Kim quang chớp động, quỷ dị xuất hiện ngay trước mặt quỷ đầu, chỉ cách vài tấc.
Đó là ba khối vật thể hình trụ, tỏa ánh vàng chói mắt, khắc đầy những ký hiệu đỏ tươi, đầu nhọn hoắt như mũi thương vàng.
“Không ổn!”
Thiên Ngoại Ma Quân chưa kịp nhận ra đó là vật gì, nhưng linh giác mách bảo nguy hiểm đang đến gần, khiến hắn kinh hãi tột độ.Quỷ đầu vội vã chớp động, định hóa thành sương đen mà trốn thoát.
Nhưng đúng lúc này, Hàn Lập chỉ tay về phía ba đạo kim quang, lạnh lùng quát: “Nổ!”
Trong khoảnh khắc, ba mũi thương vàng đồng loạt bạo phát.Vô số cột lửa và tia chớp vàng rực tuôn trào, nuốt chửng quỷ đầu đang hóa thành sương đen.Tiếng nổ trầm đục liên miên vang vọng.
“Không…Đây là Kim Cương Diệt Ma Lôi! Làm sao ngươi có được thứ này…” Sương đen trong biển lửa vàng nhanh chóng tan rã, tiếng kêu thảm thiết của Thiên Ngoại Ma Quân tràn ngập sự căm hận và kinh hãi.
“Chuyện này cứ để khi ngươi hóa thành tro tàn rồi hẵng lo lắng!” Hàn Lập cười lạnh, há miệng, lại phun ra bốn đạo kim quang.
“Đừng vội mừng sớm, tưởng rằng chỉ với mấy khối Diệt Ma Lôi này có thể giết được ta sao?” Thiên Ngoại Ma Quân rống to.Tàn dư sương đen đột nhiên uốn éo, nổ tung thành vô số sợi tơ đen, lóe lên rồi bắn về mọi hướng.
Tiếc thay, Hàn Lập đã có sự chuẩn bị.Sắc mặt hắn trầm xuống, ngón tay khẽ run rẩy trong hư không.
Bốn đạo kim quang lập tức lóe lên, chặn trước những sợi tơ đang bỏ chạy.Ngay sau đó, cả bốn cùng nổ tung!
Biển lửa và sấm chớp cuồng bạo nhấn chìm cả không gian!
Hầu hết sợi tơ đen trong biển hào quang vàng đều bị đốt thành tro bụi.Chỉ còn lại hơn mười sợi may mắn thoát khỏi phạm vi công kích, bay xa hơn trăm trượng mới dám tụ lại, tái tạo thành một khuôn mặt quỷ.
Nhưng lúc này, khuôn mặt quỷ chỉ còn nhỏ như cái chậu rửa mặt, thân hình mờ ảo nhợt nhạt, nguyên khí đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Quỷ đầu vừa hiện ra đã gầm lên giận dữ.Nó thét lên một tiếng dài thê lương, hóa thành ảo ảnh quỷ đầu khổng lồ hơn mười trượng, dốc toàn bộ sức lực còn lại lao thẳng về phía Hàn Lập.
Hàn Lập bỗng nở một nụ cười quỷ dị.Tay áo khẽ rung, bảy đạo kim quang lại xuất hiện trước mặt, lóe lên rồi bắn vút về phía quỷ đầu.
Ảo ảnh quỷ đầu kinh hãi kêu la.Vẻ giận dữ biến mất, thay vào đó là tiếng “a” kỳ quái.Thân hình quỷ dị uốn éo, hóa thành một đoàn khói đen bắn ngược trở lại.
Từ trên cao truyền xuống vài tiếng gió rít.Ánh sáng đen hoàn toàn biến mất khỏi không trung.Nhưng sau đó, trên bầu trời xám xịt cao vút bỗng vọng đến âm thanh giận dữ của Thiên Ngoại Ma Quân:
“Tiểu tử Nhân tộc, lần này ta trúng kế của ngươi, nhưng đừng vội đắc ý.Đợi đến khi ngươi độ kiếp phi thăng, cũng chính là lúc ta chờ ngươi ở giới diện Ma Quân của ta.Lúc đó dù ngươi có Kim Cương Diệt Ma Thần Lôi cũng đừng hòng tiến vào Tiên giới!”
Giọng nói ầm ầm vang vọng, nhưng vừa dứt lời đã im bặt.
Sắc mặt Hàn Lập khẽ biến, nhưng rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Bàn tay khẽ đảo, bảy đạo kim quang xoay tròn rồi bay về.Sau khi hai tay Hàn Lập xoa vào nhau, chúng biến thành bảy quả cầu điện vàng rực, bề mặt lấp lánh những tia chớp không ngừng.Xem ra, đây không phải là Kim Cương Diệt Ma Thần Lôi chân chính.
Hàn Lập mỉm cười, tay áo rung lên, cất đi bảy quả cầu vàng.
Không thể nói bảy quả cầu vừa rồi là đồ giả, chỉ là chúng chỉ là những khối Kim Cương Diệt Ma Thần Lôi chưa hoàn chỉnh mà thôi.
Từ khi đạt tới tu vi Hợp Thể Hậu Kỳ Đại Thành, mỗi khi rảnh rỗi, Hàn Lập đều bí mật luyện chế loại thần lôi này.
Chỉ là tài liệu luyện chế cực kỳ khan hiếm, dù có vô số lá Kim Lôi Trúc, nhưng các loại tài liệu khác lại rất khó kiếm.Hơn nữa, tỷ lệ thành công cũng rất thấp.Dù là tu sĩ Hợp Thể Hậu Kỳ, lại tốn rất nhiều thời gian, Hàn Lập cũng chỉ luyện chế được bảy khối.Còn những khối dở dang thì chưa thể nào hoàn thành.
Khi có ý định đột phá Đại Thừa, Hàn Lập đã tính toán kỹ lưỡng chuyện đối phó với Thiên Ngoại Ma Quân.Vốn dĩ Tâm Ma Kiếp đã cực kỳ khó vượt qua, lại thêm Thiên Ngoại Ma Quân quấy rối, xác suất thành công càng thêm nhỏ bé.
Chính vì vậy, hắn đã vắt óc nghĩ ra một kế: liên tục ném ra Diệt Ma Thần Lôi, đánh cho tên ma quân bị thương nặng, rồi lấy bảy khối giả dọa cho đối phương bỏ chạy.
Với uy lực khủng khiếp của loại thần lôi chuyên dùng để đối phó ma vật, dù thần thông của Thiên Ngoại Ma Quân ngang với tu sĩ Đại Thừa Kỳ, nhưng dưới thủ đoạn nửa thật nửa giả của Hàn Lập cũng phải bỏ chạy thục mạng.
Cũng may, trước khi đột phá Đại Thừa, Hàn Lập đã luyện hóa thần lôi thành một thể với nguyên thần, nên mới có thể bất ngờ phóng thần lôi ra đối địch trong không gian kỳ dị này.
Mọi chuyện sau đó đều diễn ra đúng như dự tính.Thiên Ngoại Ma Quân bị bảy khối thần lôi đầu đánh cho trọng thương, lại thấy thêm bảy khối nữa, không bỏ chạy mới là chuyện lạ.
Lúc này, Thiên Ngoại Ma Quân đã bị dọa cho bỏ chạy.Còn đối với Tâm Ma Kiếp, Hàn Lập khá tự tin vào thần niệm mạnh mẽ của mình.
Về việc Thiên Ngoại Ma Quân sẽ đến quấy nhiễu khi mình độ kiếp phi thăng, Hàn Lập hơi lo lắng, nhưng rồi lại gạt bỏ.Dù sao đó cũng là chuyện của tương lai xa xôi, không cần phải bận tâm.
Đối với Hàn Lập, việc vượt qua Tâm Ma Kiếp, chính thức bước vào cấp bậc Đại Thừa Kỳ mới là quan trọng nhất.
Hàn Lập suy tính mọi việc rất nhanh.Sau đó, hắn gác mọi chuyện lại, hai mắt tỏa ra những tia sáng màu lam chói lóa, nhìn về khắp bốn phương tám hướng xung quanh.
Cảnh vật xung quanh bắt đầu trở nên quay cuồng.
Một lát sau, theo làn dao động trong hư không, từ mọi phía bỗng hiện ra vô số con mắt màu xám lớn đến cả trượng.Tất cả đều tỏa ánh sáng năm màu mờ ảo, nhìn chằm chằm vào Hàn Lập.
Vừa đối diện với ánh sáng đó, thần thức của Hàn Lập lập tức trở nên mơ màng.Khung cảnh xung quanh bỗng nhiên biến đổi, trước mặt hắn là một nơi có núi xanh nước biếc.
Một ngọn núi không lớn lắm đang từ xa mau chóng hiện gần lại.Hàn Lập chỉ kịp kinh ngạc rồi phát hiện mình đang ở trong một thôn làng nhỏ ngai ngái mùi bùn đất.Bản thân hắn cũng biến thành một thằng bé sáu bảy tuổi, quần áo đầy những miếng vá, không còn chỗ nào lành lặn.Hắn đang nô đùa với những đứa trẻ trong thôn.”Cẩu Oa, Hắc Đản, Thiết Trụ…”
Trong khung cảnh này, những tình cảm chôn giấu tận đáy lòng bấy lâu chợt ùa về.Hắn không tự chủ được, gọi tên những đứa trẻ trước mặt.
Nhưng chưa kịp để những cảm xúc khác thường trỗi dậy, một cỗ năng lượng thần bí mạnh mẽ lập tức tác động vào nguyên thần, khiến hắn cảm thấy nóng ran.Nhờ vậy, hắn lập tức quên hết tất cả, chỉ tập trung vào khung cảnh trước mắt, cùng chơi bắt que so đũa với những đứa trẻ, rồi cùng nhau cười râm ran.
Cách đó không xa, một bóng người nhỏ nhắn gầy gò lảo đảo chạy về phía này.Bóng dáng quen thuộc khiến Hàn Lập ngoái cổ, vui sướng reo lên: “Tiểu muội!”
Trong dải đất trũng, Hàn Lập vẫn ngồi xếp bằng lặng im.Huyệt Thiên Linh trên đỉnh đầu mở rộng, nguyên anh to lớn vàng rực cũng đang ngồi phía trước.
Xung quanh họ là vô số khí xám quay cuồng.Những đám khí bụi này đang bao vây thật chặt, lâu lâu lại có ảo ảnh hay đầu lâu quỷ quái ma vật lao ra.Có con màu trắng, có con màu đen.
Nhưng chỉ cần chúng vừa tiến vào phạm vi ba bốn trượng, những tia chớp vàng óng trong cơ thể Hàn Lập sẽ bắn ra.Một tiếng nổ vang lên, ma quỷ liền tan thành mây khói.Những con khác hoảng sợ bỏ chạy, nhưng rồi lại không kìm được sự tò mò, lén lén tiến lên.
Trên đỉnh núi xa xa, Ngân Nguyệt đứng sóng vai với Chu Quả Nhi.Cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhìn về phía trung tâm dải đất.
Còn trên đỉnh núi bên cạnh, Giải Đạo Nhân vẫn ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn, hai mắt nhắm nghiền.Có vẻ tình hình của Hàn Lập không đáng để hắn phải chú ý.
