Chương 2175 Huyền thần thiêm (2)

🎧 Đang phát: Chương 2175

Lý Vân Tiêu nói:
– Cũng phải, việc ta định làm đâu có dễ, cứ chờ xem cái gọi là thần tích kia, rốt cuộc là thứ gì.
Người kia mừng rỡ, chắp tay nói:
– Nếu vậy, ta với ngươi kết bạn đồng hành, tiện bề giúp đỡ lẫn nhau.Phải biết, nhiều cường giả ở đây đều tìm kiếm đồng minh, dù sao sức một người có hạn.Chưa kể những người khác, chỉ riêng Bắc Minh thế gia thôi, cũng đủ khiến người ta đau đầu rồi.
Lý Vân Tiêu ngẫm nghĩ rồi từ chối:
– Thôi đi, ta quen độc lai độc vãng, thích tự do tự tại một mình hơn, thật xin lỗi.
Nụ cười trên mặt người nọ cứng đờ, dần chuyển sang lạnh lùng, hắn khẽ nói:
– Nếu vậy, ta không tiện ép buộc, những gì cần nói ta đã nói rõ, coi như bù cho khối lam lâm ngọc kia rồi.Chúc các hạ may mắn.
Hắn chắp tay, không dừng lại mà thi triển thân pháp, loáng thoáng mấy cái đã biến mất trong dãy núi.
– Huyền Thần Thiêm đã xuất hiện, vậy chuyện thần tích chắc là thật, hơn nữa không biết Đoan Mộc thế gia có ai đến đây không.
Lý Vân Tiêu lẩm bẩm một mình.
Hắn lại lấy Linh Mẫn Bàn ra, thấy kim chỉ vẫn không ngừng lay động, không thể định vị được, đành thở dài.
Sau đó, hắn dùng thần thức quét qua, phát hiện trong toàn bộ dãy núi, võ giả ngày càng đông, đa số tụ tập ở một khe núi cách đó trăm dặm.
Nghĩ một chút liền hiểu, khe núi kia chắc chắn là nơi quan trọng, gã áo tía kia hẳn là còn điều chưa nói hết.
Hắn lập tức bay lên, dùng tốc độ bình thường đến khe núi, tránh dùng độn thuật quá nhanh gây chú ý.
Sau một lúc, sâu trong dãy núi là một thung lũng bằng phẳng rộng cả ngàn mẫu.
Lý Vân Tiêu quan sát kỹ, khe núi này nằm giữa vài ngọn núi, hình như là nơi khai thác linh quáng quan trọng, dưới đáy vương vãi đá vụn.
Xung quanh đầy dấu vết đào bới, một nửa khu đất bằng này chắc chắn do con người tạo ra.
Hắn đứng trên không, nhìn xuống phía dưới, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người.
Tuy trên trời có người bay qua bay lại, nhưng phần lớn thực lực có hạn, một Võ Đế cao giai như hắn vẫn rất nổi bật.
Lý Vân Tiêu không kiêng nể thần thức quét qua, khẽ nhíu mày, không có một Võ Đế cao giai nào, ngay cả gã áo tía kia cũng không có.
Hắn đảo mắt một vòng rồi đáp xuống cạnh một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ.
Hắn búng tay, “Ông” một tiếng, tạo ra một kết giới hình tròn bao lấy cả hai.
Người kia kinh hãi, lộ vẻ kinh ngạc, hoảng sợ hỏi:
– Đại nhân, ngươi…
Lý Vân Tiêu nói:
– Đừng căng thẳng, ta chỉ hỏi vài câu thôi, cứ thành thật trả lời là được.
Người đàn ông kia thở phào, nếu đối phương đã nói vậy, chắc sẽ không làm hại hắn.Hơn nữa, nơi này người đông, chắc sẽ không làm càn đâu.
Hắn chỉ là một Võ Tôn đỉnh cao, đến đây chỉ mong gặp may, có cơ hội đột phá lên Võ Đế.
– Đại nhân muốn hỏi gì cứ hỏi, tại hạ biết gì nói nấy, không dám giấu diếm.
Thái độ người đàn ông lập tức trở nên cung kính, khí tức trên người Lý Vân Tiêu khiến hắn không dám có nửa điểm phản kháng.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Vì sao mọi người tụ tập ở đây? Chẳng lẽ thần tích xuất hiện ở đây?
Người đàn ông đáp:
– Không phải vậy, dị tượng xuất hiện ở phía trên này.Hơn nữa, nơi này địa thế bằng phẳng, dễ tụ tập hơn.
Lý Vân Tiêu gật gù, đúng như hắn dự đoán.Hắn hỏi tiếp:
– Sao ở đây toàn hạng tu vi thấp kém thế, đến một Võ Đế cao giai cũng không có?
Người đàn ông giật mình kinh hãi, hắn không nhìn thấu tu vi của Lý Vân Tiêu, nhưng nghe giọng điệu thì có vẻ cũng là một Võ Đế cao giai, trong lòng càng thêm lo lắng, vội đáp:
– Các đại nhân có năng lực đều đã vào di tích rồi.Chúng ta thực lực thấp kém nên không dám vào, hơn nữa có người của Bắc Minh thế gia canh giữ, không đủ tiêu chuẩn sẽ không cho vào.
Hắn nói một hơi, không dám thở mạnh.
Vẻ mặt hắn vô cùng cung kính, nhưng trong lòng vẫn hoài nghi, dù không nhìn thấu tu vi của Lý Vân Tiêu, nhưng tuổi tác thì không thể sai được, hắn không tin người trước mặt lại là một Võ Đế cao giai.
– Ra là vậy.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Di tích ở đâu? Cần điều kiện gì để vào?
Người đàn ông chỉ tay:
– Ở phía bắc chân núi kia có một đường hầm mỏ dẫn thẳng vào di tích.Toàn bộ di tích nằm dưới khe núi này, rộng lớn hơn khu đất bằng này không biết bao nhiêu lần.Còn về điều kiện để vào…Tại hạ thực lực thấp kém…không biết được.
Lý Vân Tiêu nhìn theo hướng tay người kia, thấy dưới chân núi phía bắc có người canh gác.
Hắn nói:
– Câu cuối cùng, Đoan Mộc thế gia có ai đến không?
Người kia ngớ ra:
– Tại hạ thực lực thấp kém, những chuyện như vậy hoàn toàn không biết.
Hắn thấy Lý Vân Tiêu khẽ cau mày, trong lòng “Lộp bộp” một tiếng, vội nói:
– Nhưng nghe đồn, Huyền Thần Thiêm kia là do người Đoan Mộc thế gia tự tay bày ra ở thành Kim Chương, nếu lời đồn là thật, chắc hẳn sẽ có người đến chứ?
Hắn cũng không chắc chắn lắm.
Lý Vân Tiêu biết không thể hỏi thêm gì được nữa, bèn nói:
– Ngươi đi đi!
Ánh sáng xanh lóe lên, kết giới biến mất, hắn bước một bước, cả người biến mất tại chỗ.
Người kia kinh hãi, lúc này mới hoàn hồn, cảm thấy như vừa thoát khỏi tai nạn, vội vàng bỏ đi, trở về chỗ đông người.
Lý Vân Tiêu loáng thoáng mấy cái đã đến phía bắc khe núi, nơi có một ngọn núi cao chót vót che khuất ánh mặt trời.
Dưới chân núi, giữa rừng cây xanh tốt có một con đường lớn bằng phẳng, còn hằn dấu bánh xe sâu hoắm, rõ ràng là đường vận chuyển khoáng thạch.
– Ai đó, dừng lại!
Ở cuối con đường, trước một quặng mỏ lớn, hai võ giả đứng sừng sững, một người nhướng mày, quát lớn về phía bóng người đang lao nhanh đến.
Đồng thời, hai người siết chặt vũ khí, nguyên lực dao động, cảnh giác cao độ.

☀️ 🌙