Chương 2173 Tòa Cực Sơn Thứ Ba

🎧 Đang phát: Chương 2173

Hàn Lập trong lòng vừa mừng vừa lo, bàn tay còn lại siết chặt, vang lên tiếng răng rắc khô khốc.Vô số sợi tơ vàng chợt lóe lên, xoay tròn quanh nắm tay rồi tan biến.
Cùng lúc đó, trong cơ thể hắn bùng nổ những tiếng sấm rền vang như pháo nổ.Một luồng sức mạnh cuồn cuộn gấp bội so với trước tràn ra theo các đường kinh mạch.
Đôi mắt Hàn Lập ánh lên lam quang, tiếng sấm trong người bỗng nhiên im bặt.Nắm đấm vung lên, xé gió đánh thẳng vào cánh cửa đá.
Không khí bị nén ép, tạo thành những tiếng nổ trầm đục.Hào quang ngũ sắc trên cửa đá lóe lên, nhưng chỉ kịp kêu lên một tiếng “Oanh!”, rồi vỡ tan tành.
Hàn Lập hài lòng gật đầu.Tay áo rung lên, một đám mây xanh biếc cuốn lấy những mảnh vỡ, hào quang chợt lóe, chúng nhanh chóng hợp lại thành cánh cửa đá hoàn chỉnh như ban đầu.
Hàn Lập ngồi yên, lặng lẽ kiểm tra cơ thể, cảm nhận những thay đổi kỳ diệu.Khuôn mặt hắn không giấu nổi vẻ tươi cười.
Ba ngày trôi qua.Hàn Lập đã hoàn toàn nắm giữ những biến hóa huyền diệu của Bách Mạch Luyện Bảo Quyết.Đè nén sự háo hức, hắn trầm ngâm một lát.Cổ tay áo khẽ phẩy, hai khối đá xanh biếc, trong suốt, lớn nhỏ khác nhau bay ra.
Một khối to bằng cái thớt, khối còn lại chỉ vừa nắm tay.Cả hai đều tỏa ra lục quang mờ ảo.
Chính là Âm Dương Đại Ngũ Hành Chân Quang.Một khối hắn lấy được từ mỏ quặng, viên còn lại là Yêu Hạch của Từ Quang Thú đã chết dưới tay hắn năm xưa.
Với hai bảo vật này, kết hợp cùng những tài liệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng, chắc chắn có thể gắng sức luyện chế ngọn Cực Sơn thứ ba.
Hàn Lập ngẩn ngơ nhìn hai hòn đá, tâm thần lặng lẽ suy ngẫm phương pháp luyện chế ngọn núi tương ứng trong Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn.
Một lúc lâu sau, hắn khẽ chớp mắt, bất ngờ tung hai hòn đá lên không trung.Cổ tay hắn vang lên một tiếng xé gió, chiếc vòng trữ vật rung nhẹ, bắn vọt ra.
Hắn không hề nao núng, khẽ điểm nhẹ.
Vòng trữ vật xoay tròn, phun ra một mảng sáng cuồn cuộn, lóe lên trước mắt Hàn Lập.
Ngay sau đó, xung quanh hắn, hàng tá hộp ngọc, chai lọ linh tinh xếp la liệt trên mặt đất.
Khi những vật này được bày ra hết, vòng trữ vật lại vang lên một tiếng kêu nhỏ.Tia sáng lóe lên, một chiếc lô đỉnh mạ bạc xuất hiện.
Chiếc lô này chỉ cao khoảng một thước, thế mà sau khi đón gió lớn lên, chẳng mấy chốc đã biến thành một chiếc đỉnh cao cả trượng.Nó rơi xuống nặng trịch, tạo thành một tiếng nổ vang, khiến cả căn phòng chao đảo.Ba chân đỉnh cắm sâu hơn nửa thước vào nền đất cứng như đá.
Hàn Lập nhìn hai khối đá lơ lửng trên không, vẫy nhẹ tay, chúng hóa thành hai vệt lục quang bay thẳng vào trong chiếc đỉnh lớn.
“Phù!”
Hàn Lập há miệng, phun ra một quả cầu lửa màu bạc.Sau khi xoay một vòng, quả cầu liền hóa thành một con chim lửa lớn cỡ một thước, dang rộng đôi cánh lao về phía cái đỉnh.
Ngọn lửa màu bạc bao lấy thân đỉnh, thiêu đốt khiến nhiệt độ trong phòng tăng vọt, không gian vặn vẹo như muốn sụp đổ.
Mười ngón tay Hàn Lập múa tít như chong chóng, liên tục đánh tới các loại chai lọ và hộp ngọc.Chúng bay vút lên trên miệng đỉnh, nhanh như chớp mở nắp, dốc ngược những tài liệu chứa bên trong xuống.
Dưới sự thúc giục pháp lực điên cuồng của Hàn Lập, con chim lửa đang bay quanh thân đỉnh bỗng lớn hẳn lên, ngọn lửa rực cháy bao trùm toàn bộ.
Trên bề mặt chiếc đỉnh bạc tỏa ra ánh sáng ngũ sắc mờ ảo.Bên trong làn sáng này, những ký hiệu nhỏ li ti như hạt đậu không ngừng bay loạn khắp bốn phía, khiến chiếc đỉnh càng thêm huyền bí.
Hàn Lập đứng trước chiếc đỉnh lớn, pháp quyết trên tay không hề ngừng lại, mà càng lúc càng trở nên mau lẹ.
Hai khối đá xanh biếc cùng vô số tài liệu quý hiếm đang bị nung trong thân đỉnh với nhiệt độ kinh hồn.Chúng tỏa ra những ánh sáng kỳ dị, thậm chí một số đã bắt đầu tan chảy, hòa lẫn vào nhau.
Có lẽ do tài liệu luyện chế lần này hơi thiếu, hoặc do Âm Dương Đại Ngũ Hành Cực Sơn này khó luyện chế hơn hai ngọn núi trước, lần luyện bảo này kéo dài hơn nửa tháng, cuối cùng trong căn phòng vang lên một tiếng sét đinh tai, báo hiệu việc luyện chế đã hoàn thành.
Nhưng nhìn lại gian phòng, bây giờ chỉ còn lại những mảnh vỡ của chiếc đỉnh nát tan.Bên cạnh đó, cách mặt đất khoảng một trượng, một ngọn núi lớn tầm một thước tuyệt đẹp đang lơ lửng giữa không trung.
Toàn thân ngọn núi trong suốt, mặt ngoài tản ra ánh sáng ngũ sắc chói lóa, khiến người ta không thể nhìn lâu.
Hàn Lập ngắm nhìn ngọn núi, không giấu nổi niềm vui sướng.
Từ vị trí hắn đang đứng, có thể cảm nhận được bên trong ngọn núi ẩn chứa một loại uy lực kinh khủng.Không ai hiểu rõ loại uy lực này hơn chính hắn.Xem ra lần này Hàn Lập đã không uổng phí công sức.
Nhưng trải qua thời gian luyện chế liên tục lâu dài như vậy, pháp lực và tâm thần của hắn tổn hao rất nhiều, cần phải điều dưỡng thật tốt.
Hàn Lập thầm nghĩ, bèn phẩy tay về phía không trung.Ngay lập tức ngọn núi lóe lên, biến thành một pháp khí cao cỡ một tấc, nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.Bàn tay khẽ lật, pháp khí xinh đẹp mê người đã biến mất không dấu vết.
Hàn Lập cất gọn ngọn núi rồi mới nhắm mắt điều dưỡng cơ thể.
Hai ngày sau, hắn mới mở mắt.Vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt đã tan biến, thay vào đó là thần thái tươi tắn, rạng rỡ.
Hàn Lập trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi bấm niệm thần chú.Sau lưng khẽ lóe lên, một pháp tướng ba đầu sáu tay bất ngờ hiện ra.Tay áo hắn lại rung lên, bảy mươi hai thanh kiếm xanh biếc như một đàn cá nhỏ bơi lượn quanh người.
Tiếp đó, bàn tay hắn khẽ lật, một thẻ ngọc xanh biếc hiện ra.Hắn khẽ chỉ vào thẻ ngọc, một làn sương mù tạo bởi vô số chữ viết nhỏ nhắn bay ra, ông ông nhốn nháo rồi ngưng tụ thành một đoạn kinh văn treo lơ lửng trước mặt Hàn Lập.
Nhìn kỹ mới thấy, đây chính là phần Thanh Nguyên Kiếm Quyết mà hắn đã tu luyện trước đây.
Hàn Lập cẩn thận học thuộc đoạn pháp quyết này thêm một lần nữa.Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm nghị lạ thường, đến cả việc chớp mắt cũng không dám, đôi mắt trong veo chỉ nhìn chằm chằm vào phía trước.
Hắn đã tiến vào trạng thái tâm tĩnh như nước, dồn toàn bộ sức lực vào việc tìm hiểu phần công pháp được chọn làm chủ tu.Trong quá trình hắn nghiên cứu công pháp, bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ khi thì tản ra lung tung, lúc thì tụ lại cùng nhau.Thỉnh thoảng, chúng còn xếp thành một kiếm trận loại nhỏ, hoặc phát ra những tiếng chói tai rồi bay lượn trên không trung, tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo đến rợn người.
Bảy mươi hai lưỡi kiếm xanh mướt này sống động như có sinh mạng riêng vậy.
Lần nghiên cứu công pháp này chiếm của hắn hơn năm năm.
Một ngày nọ, gian phòng vang lên một tiếng thở phào, bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ ông lên một trận thật dài rồi quay trở lại cơ thể Hàn Lập.Đôi mắt lóe sáng, đợi cho sự linh hoạt khôi phục lại như bình thường, hắn mới lặng lẽ cất thẻ ngọc đi.Sau đó, Hàn Lập lại lấy ra một miếng ngọc màu vàng nhạt khác, đốt nó bằng một đốm lửa nhỏ, khiến nó tuôn ra vô số chữ viết li ti màu vàng, rồi lại ngưng tụ thành một đoạn văn tự khác.
Dựa theo trình độ thâm ảo của đoạn kinh văn, đây chính là pháp quyết của Phạm Thánh Chân Ma Công.
Ánh mắt sáng ngời của Hàn Lập dừng lại trên đoạn kinh, thân hình còn chưa động, pháp tướng Phạm Thánh ở sau lưng đã trợn to sáu con mắt.Cùng lúc đó, sáu cánh tay của pháp tướng nhoáng lên rồi tự động bấm theo các loại pháp quyết khác nhau được ghi trên đoạn văn.
Cùng lúc này, hào quang màu vàng sáng rực trên thân hình đang ngồi xếp bằng của Hàn Lập.Một chùm ký tự vàng óng hiện ra, rồi mau chóng biến thành những tấm vảy như được đúc từ vàng, che phủ kín toàn thân hắn.Trên đỉnh đầu cũng lóe tia sáng màu xanh, một cái sừng nhỏ lờ mờ hiện ra.
Hắn lại đem công pháp chính của mình ra tìm hiểu thêm một lần nữa.Lần này còn tốn nhiều thời gian hơn cả lần trước.
Xuân qua, Hạ đến, Thu đi, Đông tới.Mười một năm nữa lại lặng lẽ trôi qua.
Trong gian phòng bỗng vang lên một tiếng thét vui sướng.Pháp tướng sau lưng Hàn Lập tản đi, những tấm vảy và cái sừng trên đỉnh đầu cũng biến mất, hắn đã khôi phục lại hình dáng ban đầu.
Hắn mở to đôi mắt, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.
Trong suốt mười sáu năm qua, hắn dành toàn bộ thời gian để nghiên cứu công pháp.Chẳng những đã hiểu thấu đáo những vấn đề trước đây chưa nắm rõ, mà còn nghiên cứu ra nhiều loại thần thông mới trong hai loại công pháp chủ đạo này.Tin rằng sau này có thể tặng cho kẻ địch của hắn những bất ngờ không nhỏ khi giao chiến.
Hàn Lập làm được điều này cũng nhờ những kiến thức trong chiếc thẻ ngọc do Ngao Khiếu và Mạc Giản Ly ghi chép lại kinh nghiệm đột phá Đại Thừa Kỳ.
Hiện giờ, hắn đã tu luyện thành công Bách Mạch Luyện Bảo Quyết, có thêm ba tòa Cực Sơn trợ giúp chống đỡ thiên kiếp, lại vừa luyện hóa xong lực của Tịnh Linh Liên, giúp hắn nắm chắc sáu đến bảy phần khả năng đột phá Đại Thừa.
Nếu những tu sĩ Hợp Thể khác nghe được, chắc chắn sẽ cứng họng vì ghen tị.
Phải biết rằng những lão quái vật Hợp Thể Hậu Kỳ bình thường, dù có tiêu phí cả đời dài đến mấy vạn năm để tu luyện, tỉ lệ nắm chắc đột phá Đại Thừa vẫn vô cùng ít ỏi.Thậm chí, có người còn không đủ khả năng chống lại thiên kiếp, bị giết chết ngay khi đột phá bình cảnh.
Nếu không thì sao trong biết bao nhiêu vạn năm qua, Linh giới chỉ thường nghe đến việc tu sĩ ngã xuống trong lúc chống đỡ thiên kiếp, chứ hiếm khi nghe nói có người đột phá Đại Thừa thành công?
Lúc này, Hàn Lập tự thấy tâm cảnh, đan dược và các loại bảo vật của mình hơn xa những tu sĩ bình thường, vì vậy hắn quyết định không kéo dài thời gian, mà thử đột phá bình cảnh Đại Thừa.
Chướng ngại Đại Thừa chắc chắn phải hơn xa việc từ Luyện Hư Kỳ tiến vào Hợp Thể Kỳ.Việc đột phá sẽ khiến thiên địa nguyên khí xáo trộn, tạo nên những vụ nổ long trời lở đất.Tất nhiên, không thể cứ ngồi yên trong căn phòng này kích phát thiên kiếp Đại Thừa.
Đôi mắt Hàn Lập sáng lên, đứng dậy bước nhanh ra khỏi cánh cửa đá.

☀️ 🌙