Đang phát: Chương 217
Giờ khắc này, Long Hạo Thần rốt cuộc hiểu được ánh tím kia là gì.Đó là ý niệm hủy diệt! Nếu nói quang nguyên tố của hắn là tinh thuần nhất Thánh Ma đại lục, thì khí thế hủy diệt từ Hạo Nguyệt lại là cao cấp nhất trong các loại ý niệm hủy hoại.
Hủy diệt có phải là một loại thuộc tính hay không? Long Hạo Thần không biết, nhưng hắn hiểu rõ khí thế hủy diệt này vượt xa mọi thuộc tính hiện có.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cũng dồn mắt về phía Long Hạo Thần.Cảm nhận của họ hoàn toàn khác biệt.Khi Long Hạo Thần bị sáu luồng sáng tím của Hạo Nguyệt bao phủ, toàn thân hắn bỗng bừng lên một thứ ánh sáng vàng tím huyền diệu, khó có thể diễn tả.Sự uy nghiêm đó tựa như thần giáng thế trước mặt tín đồ, như quân vương ngạo nghễ ngự trên thần dân.Trong sự uy nghiêm ấy, ẩn chứa kiêu ngạo và sức mạnh vô song.
Giờ phút này, mọi thứ của Long Hạo Thần đều nhuộm màu tím vàng, nhưng khác hẳn với màu sắc khi hắn dung hợp thân thể cùng Hạo Nguyệt.Thứ ánh tím vàng này hoàn toàn thuộc về hắn, từ linh lực đến linh cánh.
Long Hạo Thần cảm nhận được, hắn chỉ mới thoáng lĩnh hội được ý niệm hủy diệt tinh thuần mà khủng bố này.Nhưng chỉ như vậy thôi, hắn đã phát hiện lực lượng của mình đã có sự biến đổi long trời lở đất.Điều khiến hắn kinh hãi là quang nguyên tố trong người không phải dung hợp với ý niệm hủy diệt để sinh ra sắc tím vàng, mà là bị ý niệm hủy diệt cưỡng ép bao trùm.
Thần Quyến Giả Quang Minh Nữ Thần, không ngờ quang nguyên tố thuộc tính của con trai quang minh lại không hề giãy dụa.Ý niệm hủy diệt này rốt cuộc ở đẳng cấp nào? Có lẽ nó không phải là linh lực chân chính, không có công kích như thực chất, ít nhất là hiện tại.Nhưng sự tồn tại của nó lại mang đến áp lực vô hình, không thể chạm tới.Uy nhiếp của Ma Thần Hoàng mang tính thực chất hơn, nhưng Long Hạo Thần mơ hồ cảm thấy, dù là Ma Thần Hoàng, nếu so về ý niệm, chưa chắc đã chiếm ưu thế trước ý niệm hủy diệt này.Đương nhiên, đây chỉ là so sánh ở mặt ý niệm.
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán đã nằm gọn trong tay Long Hạo Thần, kiếm quang tím vàng lấp lóe, thân kiếm phát ra tiếng ù ù khe khẽ.
Mỗi khi Long Hạo Thần sử dụng Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán chiến đấu, đều cảm nhận rõ ràng sự vui sướng, phấn khởi của thần kiếm.Nhưng giờ phút này, khi ý niệm hủy diệt rót vào, Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện, tiếng vù vù của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán không phải là hưng phấn, mà là run rẩy.
Kiếm quang tím vàng không đạt đến đẳng cấp thần khí, nhưng lại mang một chất đặc biệt, thuộc về hủy diệt, hoàn toàn áp chế Trụ Ma Thần.
“A!!!!” Long Hạo Thần gầm lên, hai tay giơ cao Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán.Khoảnh khắc đó, một thứ ánh sáng tím vàng nồng đậm bùng nổ trên người hắn, Hạo Nguyệt cũng dừng lại việc rót ánh tím.
Trong chớp mắt, Long Hạo Thần cảm thấy máu trong cơ thể sôi trào, dường như có thứ gì đó đang diễn ra một sự dung hợp kỳ diệu.
Kiếm ý khủng bố khiến sau lưng Long Hạo Thần huyễn hóa ra một bóng ảo quái dị.Bóng ảo ấy chính là hắn, nhưng đôi mắt lại hoàn toàn khác biệt.
Đôi mắt ấy tràn ngập lạnh lẽo, vừa lạnh lẽo vừa tà mị, lại mang theo vô tận kiêu ngạo và cao quý, nhìn xuống chúng sinh.
Xoẹt!!!
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán vung ra phía trước, mang theo kiếm quang tím vàng mỹ lệ, ngang nhiên chém vào bề mặt Trụ Ma Thần của Báo Ma Thần.
Phập!
Mũi kiếm đâm vào Trụ Ma Thần, xuyên thủng.
Cũng ngay giây phút này, bóng ảo sau lưng Long Hạo Thần biến mất, tựa như đã dung hợp vào người hắn.
Một nguồn lực lượng chưa từng có bùng nổ từ trong người Long Hạo Thần, hắn cảm thấy toàn thân như bốc cháy, lại một lần nữa gầm lên.
“A!!! A!!!! A!!!!”
Sắc tím vàng lan tràn với tốc độ kinh hoàng, vốn dĩ Trụ Ma Thần thứ năm mươi bảy có màu đỏ, nhanh chóng biến thành màu đồng.Ngay sau đó, những vết rạn bắt đầu xuất hiện từ chỗ Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán đâm vào, lan ra xung quanh.
Sáu đầu mười hai mắt của Hạo Nguyệt nhìn chằm chằm Long Hạo Thần, trong mắt chúng ánh lên vẻ khát khao.Giờ khắc này, Long Hạo Thần cảm nhận rõ ràng một loại lực lượng kỳ lạ, thuận theo Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán nhập vào người hắn.
Lực lượng này chớp mắt hòa nhập vào sức mạnh của hắn, chỉ thoáng chốc, lại xuất hiện cảm giác dung hợp trước đó.Ánh sáng tím vàng trên người hắn theo đó trở nên như ẩn như hiện.
Oành!
Trụ Ma Thần vỡ nát, hóa thành vô số ánh sáng tím vàng bay tứ tán.Nhưng chúng tựa như không có thực thể, chỉ có linh lực khủng bố quét ngang xung quanh.
Hạo Nguyệt lại rống lớn, ánh tím bùng lên, dư chấn linh lực do Trụ Ma Thần bị phá hủy bỗng chốc bị áp chế, Long Hạo Thần theo đó rơi từ trên trời xuống.
Hạo Nguyệt ngoái đầu nhìn các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, hướng họ gầm lên.Cùng lúc đó, trên đầu Tiểu Quang lóe lên ánh sáng vàng, quấn lấy Long Hạo Thần, kéo về phía mình, cẩn thận đặt xuống.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi không dám chậm trễ, nhanh chóng leo lên lưng Hạo Nguyệt.Hạo Nguyệt ngửa đầu gầm một tiếng, sáu luồng khí tức bắn ra, phá hủy đỉnh đại sảnh.Bốn chân đạp đất, đôi cánh to lớn dang rộng, mang theo mọi người bay lên trời, mạnh mẽ như khi đến, xé toạc nóc đại sảnh, bay lên trời cao.Trong tiếng gầm rú giận dữ của vô số Báo Ma, nó lao về phương xa.
Long Hạo Thần nằm trên lưng Hạo Nguyệt, tựa như mất đi thần trí, nhưng tay phải vẫn nắm chặt Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, trên người lấp lóe ánh tím vàng.
Thải Nhi vội vàng muốn đỡ hắn, nhưng Tiểu Quang đột nhiên quay đầu, gầm gừ với Thải Nhi.
“Ngươi không muốn ta chạm vào anh ấy?” Thải Nhi nghi hoặc hỏi.
Tiểu Quang gật đầu rồi quay đầu lại, đôi cánh to lớn bỗng vỗ mạnh hơn, tốc độ tăng vọt, lao về phía trước.
Đương nhiên Thải Nhi hiểu rõ tình cảm giữa Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt, việc nó để hắn phá hủy Trụ Ma Thần hiển nhiên có ý đồ riêng, nó sẽ không hại Long Hạo Thần.
Mọi người đều đã trải qua vô số trận chiến, dù trận chiến vừa rồi khiến lòng họ dậy sóng, nhưng họ biết rõ điều quan trọng nhất bây giờ là gì.Họ khoanh chân ngồi trên lưng Hạo Nguyệt, cố gắng hồi phục linh lực, để tùy thời ứng phó.Dù đại quân ma tộc vì thánh chiến mà đã lên tiền tuyến, nhưng nơi này dù sao cũng là lãnh địa ma tộc, rất có thể sẽ lại chạm trán đại quân ma tộc.
Ánh sáng tím vàng trên người Long Hạo Thần vẫn luôn nhấp nháy, kỳ thực hắn không hề mất thần trí.Long Hạo Thần chỉ mất quyền khống chế thân thể.Hắn cảm thấy cơ thể mình đang trải qua một sự biến đổi kỳ lạ.Sự thay đổi này không phải là linh lực.Bởi vì sau khi hắn phá hủy Trụ Ma Thần, linh lực của hắn đã trở lại thuộc tính quang minh.
Chẳng lẽ đây là do huyết mạch của hắn và Hạo Nguyệt dung hợp sâu hơn? Long Hạo Thần thầm nghĩ.Bây giờ việc hắn có thể làm là thả lỏng tinh thần và thể xác, để sự dung hợp tự nhiên tiếp tục.Nhưng điều khiến hắn không hiểu là tại sao sự dung hợp này lại xảy ra khi hắn có được một phần lực lượng của Trụ Ma Thần.
Lần này, Hạo Nguyệt bay rất lâu, luôn bay về hướng nam, kéo dài khoảng bốn tiếng mới chậm rãi đáp xuống một lòng chảo trong núi.
Khi nhẹ nhàng đáp xuống, tấm lưng rộng lớn của Hạo Nguyệt đột nhiên chấn động kịch liệt, khiến mọi người ngã nhào.Nó không thèm nhìn các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, Tiểu Quang phát ra một vòng sáng vàng, quấn lấy Long Hạo Thần, cẩn thận đặt xuống đất.
Sáu cái đầu to thò đến bên cạnh Long Hạo Thần, nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt mỗi con đều lộ vẻ lo lắng, không biết chúng đang lo điều gì.
Đặc biệt là Tiểu Quang, cảm xúc của nó có chút bất ổn, trong miệng còn phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp.
Thời gian trôi qua từng phút giây, tròn sáu tiếng đồng hồ thì ánh tím vàng trên người Long Hạo Thần mới rút đi hết, dường như mọi thứ đã trở lại bình thường.
Bởi vì có Hạo Nguyệt sáu đầu canh giữ, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi không ai dám tới gần hắn, không ai biết tình trạng của hắn ra sao.Sốt ruột nhất đương nhiên là Thải Nhi.Nếu không phải nàng biết chắc Hạo Nguyệt sẽ không làm gì có hại cho Long Hạo Thần, nàng đã sớm xông tới.
“Ư.” Long Hạo Thần khẽ rên, lật người ngồi dậy.
Nhưng động tác đầu tiên của hắn là ngơ ngác nhìn Hạo Nguyệt, mắt tràn ngập khó hiểu.
Mấy tiếng đồng hồ này có thể nói là Long Hạo Thần hoàn toàn không biết cơ thể mình đã trải qua những biến đổi gì.Bây giờ hắn chỉ thấy mọi thứ đã trở lại bình thường, hắn vẫn là hắn, linh lực vẫn là linh lực cũ.Không tăng mạnh cũng không yếu đi, dường như không có gì thay đổi.Nhưng hắn tiềm thức hiểu rõ cơ thể mình nhất định đã có biến đổi, hơn nữa sự biến đổi này liên quan đến Hạo Nguyệt, chắc chắn là một sự thay đổi tốt.
“Hạo Nguyệt, rốt cuộc ta làm sao vậy?” Long Hạo Thần nghi hoặc hỏi.
Hạo Nguyệt khẽ lắc đầu, sáu cái đầu to cùng lúc lắc, có chút buồn cười.Nhưng trong mắt nó, sự thân thiết và dịu dàng khiến Long Hạo Thần mềm lòng.
Sáu cái đầu cúi thấp, đưa đến bên cạnh Long Hạo Thần, nhẹ cọ người hắn.Long Hạo Thần sờ từng cái đầu.
“Ta biết chắc ngươi làm vậy là vì tốt cho ta.Nhưng tại sao ngươi không chịu cho ta biết chuyện này rốt cuộc là sao?” Long Hạo Thần không chỉ một lần hỏi về lai lịch và năng lực của Hạo Nguyệt, nhưng mỗi lần nó chỉ đáng thương nhìn hắn, không chịu nói ra.
Lúc này cũng vậy, đặc biệt là Tiểu Quang, thò đầu cọ xát người Long Hạo Thần, nhưng hắn trông thấy trong mắt nó thoáng qua một tia lo âu.
“Tiểu Quang, ngươi đang lo sợ điều gì?” Long Hạo Thần nhẹ giọng hỏi.
Tiểu Quang lại lắc đầu, sau đó ánh mắt bỗng trở nên kiên quyết, ánh mắt uy nghiêm lướt qua đỉnh đầu năm cái đầu còn lại, phát ra tiếng gầm.
Năm cái đầu kia cũng chẳng chút do dự gầm lên theo, tựa như đang thề điều gì.
Long Hạo Thần hoàn toàn không hiểu chúng nó định làm gì.Hình như Tiểu Quang đang tuyên bố điều gì đó, còn ép chúng nó phải đồng ý điều gì đó.Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến mình?
Lúc này, đầu óc Long Hạo Thần mờ mịt.Sau khi Tiểu Quang có được câu trả lời chắc chắn từ mấy cái đầu kia, biểu tình của nó thả lỏng, ánh mắt nhu hòa nhìn chằm chằm Long Hạo Thần.Một ý niệm chợt hiện lên trong lòng hắn.
‘Chủ nhân, dù là khi nào, chúng ta cũng sẽ bảo vệ người an toàn.Chúng ta vĩnh viễn không phản bội người.’
Vừa dứt lời, không đợi Long Hạo Thần truy hỏi, Hạo Nguyệt đã hóa thành một đoàn sáng tím, biến mất trước mặt hắn, không ngờ là truyền tống đi mất.
Sẽ không phản bội mình? Sao Hạo Nguyệt có thể phản bội mình được? Nhưng ý nghĩa của câu nói đó là gì? Thoáng chốc, Long Hạo Thần cảm thấy nhức đầu.Cùng với việc thực lực tăng cao, dường như Hạo Nguyệt ngày càng trở nên bí ẩn.
“Đại ca, cậu không sao chứ?” Hạo Nguyệt vừa đi, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều xông tới, vẻ mặt ân cần nhìn hắn.
Long Hạo Thần mỉm cười nói: “Tôi không sao, chắc Hạo Nguyệt đã dung nhập một ít lực lượng của nó vào người tôi.Tình hình cụ thể nó không chịu nói, nhưng chắc chắn không phải chuyện xấu.”
Nghe hắn nói vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm, biểu tình thả lỏng, sự hưng phấn bị kìm nén trước đó bộc lộ ra.
“Đại ca, chúng ta thật sự đã giải quyết một ma thần! Bảy mươi hai Trụ Ma Thần của ma tộc đã bị chúng ta xử lý mấy cái rồi? Không tính những Trụ Ma Thần chưa bị hủy diệt, thì đã có hai cái.Đây là Trụ Ma Thần thứ năm mươi bảy, chỉ sợ chúng ta có hơn trăm vạn công huân bỏ túi rồi.Rốt cuộc bây giờ chúng ta có bao nhiêu công huân nhỉ?” Dù là Hàn Vũ, người bình thường trầm ổn, lúc này cũng không kiềm được mà nhảy cẫng lên.
Long Hạo Thần cười ha ha nói: “Tôi cũng không biết có bao nhiêu công huân, nhưng tôi cảm thấy chắc chúng ta nên tra hỏi một ai đó rồi.”
Nghe hắn nói vậy, ánh mắt mọi người bỗng chốc tập trung vào cái đầu trọc lốc.Ánh mắt kinh ngạc, nghi hoặc, nhưng đa số là hưng phấn.
“Hì hì hì hì.” Tư Mã Tiên đắc ý cười mấy tiếng, vỗ vai Lâm Hâm đang đứng bên cạnh, nói: “Có dược ca, chẳng phải danh ngôn của ông là ‘ca có dược’ ư? Sau này ta cũng có danh ngôn, ‘ca có tiền’!”
Lâm Hâm vẻ mặt tò mò hỏi: “Tiền ở đâu ra?”
Tư Mã Tiên cười ha hả đáp: “Ta thì không có tiền, nhưng ta được bao nuôi! Vợ ta có!”
“Cái gì, ông có vợ rồi hả?” Lần này, tất cả mọi người đều há hốc mồm kinh ngạc.
Vương Nguyên Nguyên vèo một tiếng rút ra Huyết Tinh Phong Bạo, hùng hổ nói: “Lão trọc đúng là phải bị tra hỏi.Thánh chiến hai năm, chúng ta ngày nào cũng ra vào sinh tử, còn hắn thì hay quá ha, chẳng những kiếm được vợ còn bỏ súng đổi pháo.Không mau khai thật ra!”
Tư Mã Tiên lại cười lớn tiếng, nhưng không mở miệng, vẻ mặt đáng đánh.
Thải Nhi giơ cao Lưỡi Hái Tử Thần: “Có muốn bị đánh hội đồng không?”
“Á…đừng mà, phó đoàn trưởng, tôi nói là được chứ gì? Các người còn nhớ năm đó ở Thánh Thành, đóa hoa trắng nhỏ không?”
