Đang phát: Chương 216
Nơi đóng quân là một vùng đồng bằng, lều trại được dựng lên san sát.Tần Đức, Phong Ngọc Tử và Từ Nguyên đang thong thả du ngoạn khắp nơi, nhân tiện ghé thăm tiền tuyến.
– Từ Nguyên, quân ta đã đóng ở đây hơn nửa tháng rồi mà vẫn chưa hạ được Thiết Húc thành.Ngươi có kế sách gì để phá thành không? – Tần Đức chỉ tay về phía thành trì xa xa, hỏi một cách tùy ý.Dù sao việc công thành cũng không liên quan nhiều đến ông.
Từ Nguyên vuốt râu, trầm ngâm rồi cười nói:
– Muốn hạ Thiết Húc thành…Thấy tướng quân Vương Tùng đã lâu mà chưa có kết quả, ngoài việc tăng cường tấn công bên ngoài, còn phải dụ địch ra khỏi thành.Phải nắm rõ tính cách chủ tướng của địch.Nhưng để có mưu lược cụ thể, cần phải có thêm tin tình báo.Thần không có thông tin về Thiết Húc thành, nên không thể đưa ra phán đoán chính xác.
Phong Ngọc Tử đột nhiên nói:
– Tần huynh, hình như Lan thúc tiền bối nói Tiểu Vũ sắp về rồi.
– Đúng vậy, sắp về rồi.- Tần Đức gật đầu, quay người thở dài.- Tiên phủ, nơi ở của tiên nhân, sao lại không an toàn chút nào? Ta có chút lo lắng cho Vũ nhi.
Nhưng Tần Đức cũng hiểu rằng trên con đường tu chân, không thể lúc nào cũng mong mọi chuyện an toàn được.
– Tiểu Vũ nhất định sẽ bình an trở về, Thái thượng hoàng đừng quá lo lắng.- Từ Nguyên an ủi.
Tần Đức gật đầu nhẹ.
Ba người lấy bàn cờ ra và bắt đầu chơi cờ.
– Phụ vương, Phong bá bá, Từ thúc.- Giọng của Tần Vũ vang lên.Cả ba người quay đầu lại, thấy Tần Vũ và Lập Nhi vui vẻ đi tới.Tướng quân Vương Tùng khẽ cúi người rồi rời đi.
Tần Đức mừng rỡ nói:
– Vũ nhi!
Khi Tần Vũ và Lập Nhi tiến vào tiên phủ, Tần Đức đã rất lo lắng.Lúc này thấy con trai bình an trở về, ông vô cùng xúc động:
– Tốt quá rồi, con cuối cùng cũng bình an trở về.Đúng như lời Lan thúc đã nói.
Tần Đức thở phào khen ngợi.
– Lan thúc đã nói gì ạ? – Tần Vũ tò mò.
– Tiểu Vũ à, Lan thúc tiền bối nói con sẽ về trong vài ngày tới.Chúng ta vừa mới bàn luận về việc đó thì con đã xuất hiện rồi.- Phong Ngọc Tử cười nói.
Tần Đức đột nhiên cau mày:
– Vũ nhi, con có hai người huynh đệ phải không? Một người tên là Hầu Phí, một người tên là Hắc Vũ.
– Đúng vậy, phụ vương.- Tần Vũ ngạc nhiên.- Phụ vương, có phải Phí Phí và Tiểu Hắc gây ra chuyện gì không?
– Không, không có.- Tần Đức vội nói, rồi mỉm cười.- Sau khi các con rời khỏi Tiềm Long đại lục không lâu, Lan thúc đã đưa hai huynh đệ của con đi.Ông ấy nói sẽ đưa chúng đến một nơi thần bí để tu luyện đặc biệt.
Tần Vũ ngớ người.
Nơi thần bí? Tu luyện đặc biệt?
– Vậy Lan thúc dẫn cả Phí Phí và Tiểu Hắc đi ạ? – Tần Vũ hỏi dồn.
– Đúng vậy, Lan thúc bảo ta nói lại với con rằng khi con về không cần tìm chúng.Chúng sẽ mất một thời gian dài mới có thể quay lại, khoảng hai đến ba năm tu luyện.- Tần Đức cười nói.
– Địa phương thần bí, tu luyện đặc biệt? – Tần Vũ nhíu mày nhìn Lập Nhi, cô cũng lộ vẻ nghi hoặc.
– Tần Vũ đại ca, muội cũng không biết nơi nào là thần bí cả.- Lập Nhi lắc đầu.
Tần Vũ suy nghĩ một lát rồi cười:
– Không sao đâu, Lan thúc không muốn chúng ta phải lo lắng.Phí Phí và Tiểu Hắc thực lực không kém ta.Đến nơi thần bí tu luyện, không biết khi trở về sẽ đạt đến cảnh giới nào.
– Phụ vương, con chuẩn bị về Lôi Sơn cư trong vương phủ để bế quan tu luyện, dự kiến khoảng một tháng.- Tần Vũ trịnh trọng nói.
Sau chuyến đi Cửu Kiếm tiên phủ, Tần Vũ nhận ra thực lực của mình còn quá yếu.Những kẻ được gọi là tam kiếp tán ma, tứ kiếp tán ma chỉ là một phần nhỏ của Đằng Long đại lục.Lần này cao thủ chân chính không quan tâm đến tiên phủ này.
– Giữ ngọc quý là có tội.Dù người khác không biết ta có bốn kiện trung phẩm tiên khí, chỉ biết ta có một kiện, nhưng chỉ một kiện thôi cũng đủ để những cao thủ lục kiếp, thất kiếp tìm đến gây phiền phức.
Dù đã an toàn trở về, Tần Vũ vẫn không khỏi lo lắng.
– Nhưng nếu có kẻ đến gây phiền, cũng phải xem chúng có bản lĩnh hay không.- Tần Vũ tự tin.
Hắc Diễm Quân chỉ giới có Thiên Hỏa lĩnh vực và Trọng Lực lĩnh vực.Tần Vũ có trung phẩm tiên khí, lại được Lập Nhi tặng Phệ Băng Lôi Ấn phù.Nếu cẩn thận, dù có thiên tiên đến cũng có thể đấu một trận.
Nhưng tốt nhất là nên hoàn toàn hấp thu nguyên anh của nhị kiếp tán tiên.
– Được, Vũ nhi cứ an tâm bế quan, sẽ không ai đến quấy rầy con đâu.- Tần Đức nói.Ông hiểu rõ thế giới của Tần Vũ, biết rõ đẳng cấp của cao thủ ở đó, điều quan trọng nhất là Tần Vũ phải tăng cường thực lực của mình.
…
Kinh thành Tần vương triều, bên ngoài Lôi Sơn cư trong Vũ vương phủ.
– Tần Vũ đại ca, huynh an tâm bế quan tu luyện nhé.- Lập Nhi cười nói.
Tần Vũ vẫn còn lo lắng, dặn dò:
– Lập Nhi, nếu có cao thủ đến giết người đoạt trung phẩm tiên khí hay Thủy Mặc Họa, muội tuyệt đối không được chống lại, có thể giao trực tiếp mao bút và Thủy Mặc Họa cho bọn chúng.
Nói rồi, trên tay Tần Vũ xuất hiện bức Thủy Mặc và một cây mao bút.
– Tần Vũ đại ca, huynh muốn…? – Lập Nhi mở to mắt.
– Ha ha, Lập Nhi, chẳng lẽ muội không biết Hắc Diễm Quân chỉ giới có tàng ẩn địa đồ? Có nó, Phá Thiên đồ đối với huynh không còn quan trọng nữa.Thật lòng mà nói, nó không đáng để ta và các cao thủ khác phải đổ máu.Còn mao bút, có thể biến thành tiên kiếm, uy lực không nhỏ, nhưng huynh có đến ba cây muội tặng, thêm một cây của huynh, mất một cây cũng không sao.Điều quan trọng là người thân của huynh và…muội.
Tần Vũ nhìn thẳng vào mắt Lập Nhi.
– Huynh không muốn muội gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Lập Nhi cảm động.
Cô suýt nữa đã nói ra bí mật trong lòng, nhưng kịp nuốt lại.Cô biết bí mật đó không nên nói cho Tần Vũ.
– Tần Vũ đại ca, cám ơn huynh.
Tần Vũ ôm Lập Nhi vào lòng.
…
Sau khi chia tay Lập Nhi, Tần Vũ vào phòng luyện công của Lôi Sơn cư, ngồi xếp bằng tĩnh tọa.
– Nguyên anh của nhị kiếp tán tiên gần như ngang với Độ Kiếp trung kỳ.Nguyên anh của Độ Kiếp hậu kỳ có thể giúp ta tu luyện đạt tới Hành Tinh hậu kỳ.
Tần Vũ lấy nguyên anh của nhị kiếp tán tiên ra từ Hắc Diễm Quân chỉ giới.
Hầu hết bảo vật của Tần Vũ đều nằm trong Hắc Diễm Quân chỉ giới.
Lúc ở đại điện Thanh Vũ tiên phủ, Nghiên Cơ nương nương và mọi người đánh nhau, nhưng không ai phát hiện ra nguyên anh này biến mất như thế nào.
“Tinh thần biến” chia làm sáu tầng: Tinh Vân, Lưu Tinh, Tinh Hạch, Hành Tinh, Độ Kiếp, Hằng Tinh.Mỗi cảnh giới là một sự chuyển hóa, thực lực sẽ tăng tiến rất lớn.Hiện tại Tần Vũ mới chỉ đạt tới Tinh Hạch kỳ.
Nhắm mắt lại.
Quanh người Tần Vũ có quang mang lờ mờ bao phủ, giống như một đám mây xoay tròn.Ở trung tâm là Tần Vũ phát ra kim sắc quang mang.Nguyên anh của nhị kiếp tán tiên hóa thành những đạo dịch thể nhỏ xoay tròn bên ngoài cơ thể Tần Vũ.
– Quả nhiên, đạt tới Hành Tinh kỳ thực lực sẽ rất mạnh.- Tần Vũ khẽ mỉm cười.
…
Đằng Long đại lục có rất nhiều tu chân giả, thậm chí có thể lên tới hàng triệu người.
Thanh Hư quan, tông phái đứng đầu trong giới tu tiên ở Đằng Long đại lục, chỉ có vài vạn đệ tử.Nhưng Thanh Hư quan vẫn là tông phái đệ nhất, bởi vì cao thủ của họ quá nhiều.
Trên Thanh Hư sơn, một tòa cung điện được xây dựng trên đỉnh cao.
Bên ngoài cung điện, một vài đệ tử đang dọn dẹp.Đây là những đệ tử mới được Thanh Hư quan thu nhận, công lực thấp nhất, thậm chí còn chưa đạt tới Kim Đan kỳ.
– Sư huynh à, bao giờ sư tôn mới truyền cho chúng ta công pháp tu chân? – Một đồng tử ốm yếu, khoảng bảy tám tuổi hỏi người sư huynh đứng gần đó.
– Sư đệ, đừng lo lắng.Được nhận vào Thanh Hư quan đã là phúc phận lớn nhất rồi.Chúng ta mới đến đây được bao lâu? Theo ta biết, sau khi vào Thanh Hư quan, phải một tháng sau mới được truyền công pháp, sau đó mới bắt đầu học những công pháp đơn giản để củng cố căn cơ.Trong vòng ba năm mới có thể nghĩ đến việc tu luyện những công pháp cao cấp.
Người sư huynh có vẻ hiểu rõ mọi chuyện.
Đôi mắt của đồng tử ốm yếu hiện lên vẻ thất vọng:
– Cần đến ba năm sao?
– Đệ biết gì chứ? Đệ tử Thanh Hư quan ai mà không phải cao thủ? Tuy chỉ có vài vạn đệ tử, không thể so sánh với Lam Ương môn, Tử Dương môn có đến hàng chục vạn, nhưng Thanh Hư quan vẫn là đệ nhất tông phái ở Đằng Long đại lục.Vì sao? Không chỉ vì công pháp, mà còn vì chế độ truyền thụ.Việc chúng ta xây dựng căn bản trong vòng ba năm là để huấn luyện tính tâm.Tâm tính rất quan trọng đối với việc tu luyện.- Người sư huynh tiếp tục nói.
– Sư huynh thật là lợi hại.- Đồng tử ốm yếu mắt sáng lên.
– Cái này…Không chỉ ta lợi hại, biểu ca của ta còn lợi hại hơn.Biểu ca của ta sau năm năm nhập môn Thanh Hư quan, hiện tại đã đạt tới Kim Đan kỳ, trở thành tinh anh đệ tử cần được bồi dưỡng.- Người sư huynh ngẩng cao đầu nói.
– Im lặng, có người đến.- Người sư huynh vội nói.
Càn Hư lão đạo phong trần mệt mỏi, chân đạp tiên kiếm gấp rút trở về.Ông cũng đã sớm thông báo tin tức cho các vị trưởng lão trong tông phái qua truyền tấn lệnh.
– Đạo hữu, đây là Thanh Hư quan, người ngoài không được phép vào.- Người sư huynh bước lên một bước, cứng rắn nói.Lúc này anh ta rất tự hào vì cuối cùng cũng có thể dùng danh nghĩa Thanh Hư quan để nói chuyện.
Càn Hư lão đạo biến sắc.Ngay tại cổng môn phái của mình lại bị một đứa tiểu bối ngăn cản.
Nhưng đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân vang lên.Vài chục tu tiên giả mặc đạo bào, râu dài tung bay, tiên phong đạo cốt vội vã đi ra.Mấy chục người này thuộc về bối chữ ‘Càn’ và ‘Phàm’ của Thanh Hư quan.
– Quan chủ! – Hai tiểu đồng tử vừa thấy người dẫn đầu, nhất thời hoảng kinh, vội tránh sang một bên.
– Sư thúc lần này vì Thanh Hư quan chúng ta mà gặp nguy hiểm, mang bảo vật trở về…- Người dẫn đầu là Phàm Minh, cao thủ bối chữ Phàm, đồng thời cũng là đương kim quan chủ của Thanh Hư quan.Vị quan chủ này không phải là cao thủ lợi hại, chỉ mới độ qua cửu cửu trọng kiếp.
– Sư thúc của quan chủ.- Hai đồng tử ngây người ra.
– Phàm Minh, không cần nói nữa.Lần này Càn Minh, Càn Thiện nhị vị sư đệ đều không thể trăn trối một lời, đã hồn phi phách tán rồi.Ta còn quay về được đây là may mắn lắm, nếu không thì đã không gặp lại mọi người.- Càn Hư lão đạo nhớ lại những chuyện đã xảy ra ở Cửu Kiếm tiên phủ.Nghe Phàm Minh khen ngợi, ông không thấy vui vẻ chút nào.
Vài chục người đều biến sắc.
– Càn Hư sư đệ, Càn Minh, Càn Thiện hai vị sư đệ đã chết? – Một vị tán tiên tóc bạc hỏi một cách nóng nảy.
– Đúng vậy, chư vị, chúng ta vào trong rồi nói chuyện.Chỗ này không phải là nơi tốt để kể lại mọi chuyện.- Càn Hư lão đạo nói, rồi dẫn mọi người vào đại điện Thanh Hư quan.Thanh Hư quan mất đi hai vị tán tiên cùng một lúc là một đại sự.
Tại đại điện.
Càn Hư lão đạo thuật lại rành rọt câu chuyện.Những đệ tử đồng bối hay bối cao hơn, thấp hơn đều chấn kinh.Vô luận là sự xuất hiện của Nghiên Cơ nương nương, hay Long tộc tam đại cao thủ, cũng như Hoàng Tuyền Lộ.
– Sư thúc, tiên phủ đó lại là của một tiên đế.Thật là kinh hồn, Nghịch Ương tiên đế.Nếu sớm biết là tiên phủ của Nghịch Ương tiên đế, ta đã tấu thỉnh chư vị tiền bối của Thượng thiên cung xuất thủ.- Phàm Minh quan chủ cảm thán nói.
Sau khi nghe xong câu chuyện, tất cả mọi người đều chấn động vì những nguyên linh thạch hãi nhân của Thanh Vũ tiên phủ, và vì Nghịch Ương tiên đế hỉ nộ vô thường.
Tiến vào tiên phủ, lời gợi ý của tiên đế nửa thật nửa giả thật đáng sợ.Ví dụ như khi Nghịch Ương tiên đế nói Đào Hoa Nguyên rất an toàn, Thủy Nhu chân nhân và những cao thủ khác đã chọn nơi này.Nhưng thực tế Đào Hoa Nguyên là tử địa, vào là chết, không có một chút hy vọng sống sót nào.
“Hô!”
Gió nổi lên, tất cả các cao thủ trong đại điện nhìn về phía cửa.Một lão giả gầy gò, tóc dài trắng xóa đang đứng ở đó.
– Ảo Nhàn sư thúc.- Càn Hư lão đạo và các cao thủ bối chữ Càn đều chấn kinh.Họ biết Ảo Nhàn sư thúc là cao thủ của Thượng thiên cung, nơi quan trọng nhất của Thanh Hư quan.Nếu không có chuyện đại sự, người của Thượng thiên cung sẽ không xuất hiện.
Ngay cả quan chủ cũng không nghĩ đến việc có thể vào Thượng thiên cung.Theo truyền thuyết, Thượng thiên cung có thể thông lên tiên giới!!
– Càn Hư, ngươi vừa nói là Nghịch Ương tiên đế? – Ảo Nhàn tán tiên sốt ruột hỏi lại.
– Đúng vậy, chủ nhân tiên phủ chính là Nghịch Ương tiên đế.Có chuyện gì sao? – Càn Hư lão đạo nghi hoặc nói.
Ảo Nhàn hưng phấn nói:
– Tốt, quá tốt rồi.Nghịch Ương tiên đế, quả nhiên là Nghịch Ương tiên đế, tốt quá!
Ảo Nhàn rất hưng phấn, rồi nói tiếp:
– Càn Hư, bây giờ đi với ta đến Thượng thiên cung, sư thúc tổ của ta muốn gặp ngươi.
Càn Hư lão đạo cảm thấy tim mình ngừng đập.Sư thúc tổ của Ảo Nhàn muốn gặp mình?
