Đang phát: Chương 216
Thành Thiết Lung được xây dựng dựa vào địa thế hiểm trở, ba mặt được núi bao bọc, chỉ có một mặt thành hướng ra phía đại quân.Dù quân số đông gấp mấy lần, cũng không thể công phá.
Thống lĩnh Trầm gia sốt ruột nói:
– Quân ta mấy vạn người, vậy mà để thằng nhãi ranh này cầm chân ở Thiết Lung Đảo bao ngày nay, thật là trò cười cho thiên hạ.Ngày mai, đội tinh binh Phi Hầu của ta sẽ xuất chiến, nhất định đoạt được thành.Mong các vị phối hợp!
Quần hùng nghe vậy vô cùng phấn khởi.
– Tinh binh Phi Hầu, danh tiếng lẫy lừng, thiện chiến trên núi!
– Có Phi Hầu, còn lo gì không chiếm được Thiết Lung thành?
…
Hôm sau, tinh binh Phi Hầu bắt đầu tấn công thành.
– Giao chiến bao ngày, cuối cùng cũng nóng lòng tung ra tinh binh!
Trên thành, Sở Vân lộ rõ vẻ mệt mỏi, mấy ngày chiến đấu ác liệt khiến hắn gần như chỉ ngủ được một canh giờ mỗi ngày.
Nhìn thấy tinh binh, mặt hắn lạnh lùng, lẩm bẩm:
– Ngươi có tinh binh, chẳng lẽ ta không có át chủ bài?
Ầm ầm ầm!
Vừa dứt lời, từ trên tháp cao trong thành, vô số hỏa thạch bắn ra.Chúng bay lên cao, vẽ một đường vòng cung trên không trung, rồi lao xuống với sức mạnh khủng khiếp.
– Hỏa lực!
Mặt thống lĩnh Trầm gia trắng bệch, há hốc mồm kinh hãi nhìn tinh binh Trầm gia thương vong vô số.
Một lúc sau, hắn mới giật mình hoàn hồn, thiếu chút nữa phun ra máu, vội vàng hét lớn:
– Sở Vân gian xảo, giấu hỏa lực mạnh như vậy, khiến tinh binh tổn thất gần hết! Rút…rút…rút quân!
Tinh binh Phi Hầu bị tiêu diệt gần như không còn một ai, khiến thống lĩnh Trầm gia chỉ muốn khóc ròng.
Sở Vân thấy quân địch rút lui, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.Át chủ bài của hắn không còn nhiều, đội quân hỏa lực này là do Kim Bích Hàm, vận dụng kiến thức từ Thiên Ca Thư Viện, khổ tâm chế tạo ra Hỏa Quy Sơn.Hôm nay sử dụng, chắc chắn khiến đối phương không kịp trở tay và tìm cách đối phó.
Quả nhiên, hôm sau, Thiết gia tung ra tinh binh Hắc Nha.Những tinh binh này đều là Hắc Mộc Nha cấp bậc Tiểu Yêu, bay lên không trung dùng hỏa lực áp chế.
Trước đây, Sở Vân đã từng bị hỏa lực áp chế đến mức không ngẩng đầu lên được.
Trên chiến trường, quân địch như thủy triều ùa tới, tấn công thành, tình hình vô cùng nguy cấp.
Kim Bích Hàm dũng cảm đứng ra, vận dụng ngự yêu pháp môn Chấn Cửu Tiêu, điều khiển hàng đàn Kim Phấn Yêu Điệp đối đầu với tinh binh Hắc Nha.
Thiết gia tổn thất nặng nề, vội vàng thu quân.Sở Vân trước sau dùng sức chiến đấu với gần mười tên tướng địch, lúc này mới khó khăn lắm giữ được thành.
Lúc này, quân địch không cam lòng rút quân, dường như hắn sắp ngã xuống.Hắn cố gắng hết sức, chiến đấu hăng hái, người đầy máu và thương tích.
Việc Thiết Lung Đảo có thể được bảo vệ đến lúc này đã là một kỳ tích.
– Rút quân đi!
Trong lúc nghỉ ngơi, Kim Bích Hàm khuyên nhủ.
– Để ta chặn hậu, các ngươi cùng thiếu chủ vào mật đạo trong thành!
Mặt Vũ Đại Đầu đầy máu đen, giọng nói khàn khàn.
Sở Vân thở dài:
– Hải vực Thư gia tuy lớn, nhưng từ lâu đã không còn đường lui.Phía sau là chủ đảo Thư gia, chúng ta phải cố gắng hết sức, giúp nghĩa phụ thêm chút thời gian!
– Nhưng hôm nay đã qua một tuần.Thời gian ước định, chỉ còn một ngày nữa thôi.
Vũ Đại Đầu cau mày, hắn biết hy vọng bảo vệ thêm một ngày một đêm nữa là rất mong manh.Tường thành bị hư hại nghiêm trọng, một khi sụp đổ, nhiều nhất chỉ trong một canh giờ, thành sẽ bị đánh hạ.
– Núi xanh còn đó, lo gì không có củi đốt.Dù có thủ vững thêm một ngày, cũng không chắc chắn đợi được viện binh.Chuyện trên chiến trường khó mà nói trước được.
Kim Bích Hàm nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Sở Vân im lặng.
Một lần nữa, hắn phải lựa chọn khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Lúc này không rút, ắt sẽ chậm trễ.Dù có mật đạo, đại quân cũng sẽ bị phát hiện, khi đó đột phá vòng vây cũng không dễ.
Thế nhưng, thời gian ước định chỉ còn một ngày một đêm.
Một ngày một đêm!
Vậy chiến hay lui?
…
– Tốt, tường thành sắp sụp rồi.Đại quân nghỉ ngơi một đêm, ngày mai có thể đánh hạ thành!
Trận ác chiến này khiến nhiều người thở phào nhẹ nhõm.
Thiết Lung Đảo sẽ bị đánh hạ, dù mất nhiều thời gian, kết quả cũng không thay đổi.
– Thật đáng tiếc cho Sở Vân, nhân tài như vậy!
Trong số các thống lĩnh, có người cảm thán.
– Hừ! Ta muốn băm hắn thành trăm mảnh để rửa hận!
Trong đó có rất nhiều người căm hận Sở Vân đến tận xương tủy.
– Ngày mai, đánh hạ Thiết Lung thành, ta sẽ cắt đầu Sở Vân, làm mồi nhậu!
Người vừa nói chính là đại tướng Trầm gia, Trầm Văn Bác.Khuôn mặt hắn âm hiểm độc ác, từng đứng trong hàng Tuấn Kiệt Bảng, luận về võ lực cũng chỉ kém Đoạn Thiên Nhai một chút.
Mấy ngày liền, hắn giao chiến với Sở Vân nhiều lần, không ít lần chịu thiệt.
– Ha ha, ngươi lấy đầu hắn, còn ta lấy xác hắn.Ta muốn để xác không đầu của hắn trên tường thành ba ngày ba đêm!
Đại tướng Viên gia, Viên Tái Bác cũng phụ họa theo.
Hắn thống hận Sở Vân còn hơn.Vết sẹo dài trên mặt, kéo dài từ mi mắt đến cổ, hiện lên vẻ dữ tợn, đó chính là dấu tích thất bại khi giao chiến với Sở Vân.
Hoa Anh cười mỉm:
– Ta chỉ lo, tối nay Sở Vân sẽ đột phá vòng vây, hiên ngang rời đi.
– Chuyện này có gì đáng nói? Đêm nay, ta sẽ đích thân dẫn quân, không nghỉ ngơi trấn thủ trận địa bảo vệ doanh trại!
Hai mắt Đoạn Thiên Nhai lóe lên vẻ sắc bén, hiên ngang đứng ra.
Chiến đấu đến giờ, bất kể thế lực nào cũng đều tổn thất nặng nề.Căm thù Sở Vân đến tận xương tủy, nhất là khi chiến thắng ở ngay trước mắt, chỉ thiếu một chút nữa thôi, ai cũng đều kiệt quệ chân khí.
Hoa Anh lắc đầu:
– Chiến mã của Đoạn tướng quân bị thương nặng, Sở Vân một lòng muốn chạy trốn, khó mà ngăn cản được.
Quần hùng im lặng.
Đoạn Thiên Nhai là dũng tướng mạnh nhất trong liên quân, sau đó là Trầm Văn Bác, Viên Tái Bác cũng là danh tướng trên quần đảo.Ba người liên thủ mới có thể đánh bại Sở Vân.Nhưng muốn bắt sống Sở Vân, giữ lại tính mạng hắn, thì khó khăn hơn nhiều.
– Yêu thú của Sở Vân rất siêu phàm, thần tuấn dị thường.Không chỉ thông minh, mà yêu nguyên còn vượt xa Đại Yêu thú bình thường, đạo pháp công kích rất mạnh mẽ.Ta nghi ngờ đó là Thiên Hồ yêu thú tuyệt phẩm!
Hoa Anh đột nhiên lên tiếng.
