Truyện:

Chương 2143 Thao Ưng lão tổ

🎧 Đang phát: Chương 2143

Bốn phía im lặng, thực lực của hai người trẻ tuổi đã đạt đến hàng cường giả đỉnh cao, khiến nhiều người từ các môn phái lớn có mặt tại đó phải thán phục.Họ đều cho rằng, ai thắng ai thua không quan trọng, quan trọng là cả hai đều là những thiên tài hiếm có.
Nguyên Nhược Lan nhìn Lục Thiếu Du chăm chú, mắt lóe sáng, khóe môi dính máu.Khuôn mặt nàng có vẻ hồng hào hơn Lục Thiếu Du, nhưng thực chất bên trong không hề dễ chịu, vì nàng không có khả năng phòng ngự mạnh mẽ như hắn.
Nhìn Lục Thiếu Du, lòng Nguyên Nhược Lan chấn động.Thực lực của hắn vừa giống như nàng tưởng tượng, lại vừa khác biệt.
Ngước mắt nhìn Lục Thiếu Du, Nguyên Nhược Lan nói:
– Lục Thiếu Du, ngươi rất mạnh, mạnh hơn cả những gì ta nghĩ.Nhưng giờ ta sẽ dốc toàn lực, ngươi hãy cẩn thận.
– Nguyên cô nương cứ tự nhiên, ta sẽ cố gắng chống đỡ.Nhưng cô nương cũng nên cẩn thận, đừng để bị thương.
Lục Thiếu Du vung tay, vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết, nhanh chóng khôi phục chân khí.Trong lòng hắn không khỏi kinh ngạc, nghe giọng điệu của Nguyên Nhược Lan thì dường như nàng vẫn chưa dùng hết sức.
– Trời ạ, còn chưa dùng hết sức sao?
Mọi người đều giật mình, Nguyên Nhược Lan đã mạnh đến vậy mà còn chưa dốc toàn lực, thật là kinh người.
– Thực lực của Nguyên Nhược Lan có vẻ mạnh hơn một chút, nhưng khả năng phòng ngự lại kém Lục Thiếu Du một ít.
– Chưa chắc, Lục Thiếu Du đã tiêu hao nhiều khi giết Vũ Quyết Tôn Giả, nên từ đầu đã yếu thế rồi.
– Cả hai đều là những thiên tài, không biết nếu đánh hết sức sẽ thế nào.
Trong không trung, mọi người xì xào bàn tán, ai nấy đều mong chờ được chứng kiến trận đấu toàn lực của hai người.
– Đa tạ, vậy ngươi hãy cẩn thận.
Nguyên Nhược Lan nói nhẹ nhàng, nhưng chiến ý trong mắt không hề giảm, ngược lại càng thêm mãnh liệt.Một luồng khí tức kỳ lạ ngày càng đậm đặc quanh thân nàng, mái tóc bay lên, váy dài phấp phới, ma khí lượn lờ.Bỗng nhiên, những thanh kiếm ảo xoay quanh người Nguyên Nhược Lan, toát ra vẻ ma quái tột độ.Một khí thế mênh mông tràn ra từ thân hình nhỏ nhắn của nàng.
Gió nổi mây vần giữa không trung, thậm chí sấm chớp vang rền, không khí trở nên cực kỳ áp lực.
Khí thế lan tỏa, khiến những thanh kiếm trên lưng các đệ tử Thiên Kiếm Môn run rẩy, như sắp tuốt khỏi vỏ, kiếm quang bắn ra tứ phía.
Lục Thiếu Du nhíu mày, khí thế của Nguyên Nhược Lan lại tăng cao, mang theo một chút ma khí.Lúc này, hắn chỉ còn cách vận dụng Tử Lôi Huyền Đỉnh và Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực để đối kháng.
– Hai đứa trẻ, dừng lại đi.
Lúc này, trên bầu trời vang lên một giọng nói già nua:
– Hai người trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới cao, không còn đối thủ trong thế hệ trẻ, và cũng ít người thế hệ trước có thể làm gì được các ngươi.
Khi giọng nói vừa dứt, giữa Nguyên Nhược Lan và Lục Thiếu Du đột nhiên xuất hiện một thân hình già nua.Vóc dáng gầy gò, mặc trường bào màu xám trắng, lông mày trắng như cước.Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén như mắt chim ưng săn mồi, tuổi chừng bảy mươi, mái tóc dài rũ xuống vai, hai màu trắng đen.Sự xuất hiện của người này khiến không trung đột nhiên giáng xuống một uy áp mạnh mẽ, không gian trở nên nặng nề.
Khí thế này khiến Lục Thiếu Du giật mình:
– Cường giả Vũ Tôn thuộc tính thổ!
Thực lực của người này thật đáng sợ, có thể tự dẫn động năng lượng thiên địa biến hóa, loại khí thế tu vi này không hề thua kém Thiên Địa Nhị Tôn.Vạn Thú Tông quả là nơi ẩn chứa nhiều cao thủ.
Thấy người này, Doãn Ngạc và các trưởng lão Vạn Thú Tông quỳ một gối xuống đất hành lễ:
– Tham kiến Thao Ưng lão tổ!
Lam Linh và các đệ tử Vạn Thú Tông cũng làm theo.
Lão nhân liếc nhìn xung quanh:
– Đứng lên đi.
Lão nhân nhìn Nguyên Nhược Lan, nói:
– Cô bé, ngươi định thi triển Ma Kiếm đúng không? Ma Kiếm là chí tôn, vạn kiếm thần phục, ngươi được truyền thừa của Kiếm Tổ Thiên Kiếm Môn, triệu hồi ra Ma Kiếm cũng là điều dễ hiểu.
Nghe lời lão nhân nói, các cường giả đại thế lực đều kinh ngạc:
– Ma Kiếm, thì ra Nguyên Nhược Lan được truyền thừa của Kiếm Tổ Thiên Kiếm Môn!
Dường như ai cũng biết lai lịch của Ma Kiếm, chỉ có Lục Thiếu Du là không biết gì.
Lão nhân nói chuyện với Nguyên Nhược Lan xong, quay sang nhìn Lục Thiếu Du chăm chú:
– Chàng trai, thực lực của ngươi cũng rất đáng gờm, Linh Vũ song tu phối hợp tự nhiên, vượt quá dự đoán của ta.Nhưng nếu cô bé này triệu hồi Ma Kiếm, ngươi chỉ có thể dùng Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực và Tử Lôi Huyền Đỉnh để đối kháng.Nếu chỉ luận bàn, hai ngươi ngang tài ngang sức, bất phân thắng bại.Nếu là chiến đấu sinh tử thì khó đoán ai hơn ai, vì vậy đánh tiếp cũng vô nghĩa.
Ánh mắt Lục Thiếu Du hơi thay đổi, trong lòng suy đoán Ma Kiếm rốt cuộc là thứ gì, hắn thầm nghĩ:
– Nguyên Nhược Lan thật sự chưa dùng hết sức.
Lão nhân dừng lại một lát, nhìn dãy núi hoang tàn xung quanh:
– Nhưng nếu các ngươi vận dụng Ma Kiếm và Tử Lôi Huyền Đỉnh thì Vạn Thú Tông của ta sẽ gặp họa.Vậy nên hãy dừng lại tại đây, các ngươi thấy sao?
Lục Thiếu Du chắp tay, khom người:
– Vãn bối xin nghe theo tiền bối.
Xem ra trận đấu này không thể tiếp tục, như vậy cũng tốt, vốn dĩ Lục Thiếu Du chỉ muốn luận bàn với Nguyên Nhược Lan.
Nguyên Nhược Lan cũng khom người nói:
– Nghe theo tiền bối.
Khí thế rút về, chiến ý tan biến, khí tức ma quái trên người Nguyên Nhược Lan hoàn toàn biến mất.Những thanh kiếm trên lưng các cường giả Thiên Kiếm Môn lại trở vào vỏ.
Lão nhân nói:
– Cô bé còn trẻ mà đã lĩnh ngộ kiếm ý, bước lên con đường kiếm đạo, tương lai thật khó lường.Thiên Kiếm Môn có hậu bối như ngươi thật đáng ngưỡng mộ.
Nói xong, lão nhân biến mất.
Đám người Doãn Ngạc lại hành lễ:
– Cung tiễn Thao Ưng lão tổ!
Bốn phía lại trở nên yên tĩnh, mọi ánh mắt đổ dồn vào hai người đứng trên cao.Không ngờ trận chiến giữa Lục Thiếu Du và Nguyên Nhược Lan lại kinh động đến cả cường giả ẩn thế của Vạn Thú Tông.
Lục Thiếu Du thu hồi Thanh Linh khải giáp, Âm Dương Linh Vũ quyết không ngừng vận chuyển trong người, chân khí nhanh chóng hồi phục.
Nguyên Nhược Lan nhìn Lục Thiếu Du, mắt đẹp lóe sáng:
– Lục Thiếu Du, trận chiến này coi như chúng ta hòa nhau.Ngươi thật sự rất mạnh, khiến ta khâm phục.Hy vọng có cơ hội tái đấu, lần sau ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!
Lục Thiếu Du mỉm cười:
– Thực lực của Nguyên cô nương cũng khiến ta khâm phục, lần sau nếu có cơ hội, ta sẽ sẵn lòng tái đấu.
Lục Thiếu Du đến bên cạnh Tiểu Long, trong lòng vẫn còn kinh ngạc.Nguyên Nhược Lan thật đáng sợ, thực lực còn mạnh hơn Lăng Thanh Tuyệt hai năm trước.
Lục Tâm Đồng ân cần hỏi:
– Ca ca có sao không?
Lục Thiếu Du lắc đầu, đây không phải là một trận chiến sinh tử, hắn chỉ bị tiêu hao quá nhiều và bị thương nhẹ, chỉ cần điều dưỡng vài ngày là sẽ khỏe lại.
Nguyên Nhược Lan bay về phía Thiên Kiếm Môn, sắc mặt tái xanh, nàng cũng vội vàng nuốt một viên đan dược vào miệng.Từ xa, nàng liếc nhìn về phía Lục Thiếu Du.
Cổ Kiếm Phong lo lắng hỏi đệ tử của mình:
– Nhược Lan, con có bị thương nặng không?

☀️ 🌙