Đang phát: Chương 214
Vương Kim Dương trêu chọc vài câu rồi lại cười nói: “Cũng không cần lo lắng quá mức, thế giới này còn nhiều bí ẩn chưa được khám phá.Địa quật còn chưa nghiên cứu xong, ai rảnh mà đi nghiên cứu cậu.Đương nhiên, nếu cậu ở ngay trước mắt, có cơ hội thì nghiên cứu cũng đáng.Sao, có muốn kể cho tôi nghe khí huyết của cậu vì sao hồi phục nhanh vậy không?”
Phương Bình bất lực nói: “Ngọc cốt trời sinh, cốt tủy như chu sa, lực lượng tinh thần ngang Tông sư.”
“Ha ha!”
“Thật mà!”
Phương Bình nghĩ ngợi một lát, bỗng nhiên nhìn chằm chằm Vương Kim Dương, một hồi sau, mặt Phương Bình đỏ lên, hình như tóc của lão Vương hơi giật giật.
Động tác nhỏ đến mức hầu như không thể nhận ra này khiến Vương Kim Dương biến sắc.
“Lực lượng tinh thần!”
Vương Kim Dương ngồi thẳng dậy, sắc mặt hơi thay đổi: “Cậu không đùa tôi đấy chứ?”
Hắn cứ tưởng Phương Bình đang đùa, cũng không định hỏi kỹ.Ai ngờ Phương Bình lại thật sự nắm giữ sức mạnh tinh thần…Không, Phương Bình căn bản không biết dùng, cậu ta chỉ đang cố gắng lay động tinh thần lực của mình.
Phương Bình thở hổn hển: “Lần này tin chưa?”
“Cái này…Sao có thể…Cũng không phải là không thể, đời nào mà chẳng có người đặc biệt…Nhưng mà…”
Lão Vương có vẻ hơi lúng túng, một lúc sau mới nói: “Bây giờ thì có chút thú vị rồi đấy, lời cậu nói tôi tin một nửa, nửa còn lại cứ để đó đã.Nhưng tình huống của cậu đúng là có thể đối phó được rồi.”
Một gã võ giả tam phẩm lại có thể nhận biết được tinh thần lực của mình, thậm chí còn có thể kích thích nó một cách yếu ớt, chuyện này thật là khiến người ta kinh ngạc.Nếu Phương Bình thật sự có cốt tủy như chu sa, vậy nếu Vương Kim Dương là chuẩn Tông sư, thì Phương Bình còn chuẩn hơn!
Phương Bình thở dốc: “Thật ra ở trong phòng Năng Lượng, tôi đã có thể cảm nhận được những hạt năng lượng cơ bản rồi.Nên tôi thấy chuyện này cũng không có gì to tát, nếu có Tông sư nào hứng thú thì tìm tôi cũng chẳng sao.Tôi chỉ sợ là họ không tin, nếu lại ép tôi nói vì sao lực lượng tinh thần của tôi mạnh mẽ, vậy thì tôi chịu, tôi đâu phải là đối thủ của Tông sư…”
Vương Kim Dương khịt mũi coi thường: “Chỉ cần có lý do cho họ là được, còn muốn thế nào nữa? Các Tông sư tu luyện thành Tông sư bằng cách nào, có kỳ ngộ gì, lẽ nào đều phải chia sẻ hết? Đừng nghĩ thế giới này quá đen tối, cậu đâu phải là kẻ cô đơn không ai chống lưng, ở Ma Võ, ai dám ép buộc cậu vạch trần bí mật cuối cùng? Đừng nói là không có bí mật, thật sự có thì sao! Lẽ nào còn có người ép hỏi tôi cốt tủy tại sao lại hóa ngọc chất? Tôi làm sao mà biết được! Thật muốn ép cậu như vậy, thì Ma Võ dẹp tiệm cho xong, 99 trường võ đại khác cũng sẽ không dung túng chuyện như vậy xảy ra! Hơn mười vị cường giả Tông sư bây giờ đều đang đứng về phía học sinh! Ai dám coi trời bằng vung mà làm chuyện đó! Đương nhiên, tôi nói là trên mặt nổi thôi, còn ở địa quật, nếu cậu bị người ta nhìn chằm chằm, lén lút bắt cậu ép hỏi rồi giết người diệt khẩu, thì đừng trách ai.Cho nên, tất cả vẫn là do thực lực quyết định.Nếu cậu là Tông sư…”
Vương Kim Dương cười nhạt: “Vậy thì dù cậu có chém một nhát thành mười ngàn đao, chém chết cả địa quật, cũng không ai dám nói một tiếng ‘Không’.Những chuyện khác tôi không hỏi, tự cậu nghĩ cách cho qua chuyện này, cho mọi người một cái lý do là được, những thứ khác không cần lo lắng.”
Phương Bình khẽ gật đầu, nhưng mà nói dối đâu có dễ như vậy! Ít nhất thì mình cũng phải rèn luyện cốt tủy đến mức đó mới được chứ.Không tiếp tục bàn về vấn đề này nữa, Phương Bình hiếu kỳ hỏi: “Vương ca, mọi người nói anh là chuẩn Tông sư, vậy có phải anh sắp đột phá thành Tông sư rồi không?”
“Tông sư?”
Vương Kim Dương nhìn cậu một cách quỷ dị, rồi cười híp mắt: “Nếu cậu tài trợ tôi ba chục, năm chục tỷ thì tôi thấy vẫn còn hy vọng…”
“Khụ khụ…Vương ca, uống một chén.”
Phương Bình nâng chén, đùa à, tôi còn muốn anh tài trợ tôi mấy tỷ đây, anh lại đòi ngược lại của tôi, không biết ngại hả?
Vương Kim Dương cũng bật cười, nâng chén lên nhấp một ngụm, suy nghĩ một lát rồi nói: “Thực lực của cậu bây giờ vẫn còn thiếu một chút, ít nhất là thiếu một điểm, chiến pháp phải tu luyện đến nơi đến chốn.Chờ cậu lên tam phẩm cao đoạn, chiến pháp có thể tu luyện tới mức tuyệt chiêu, dù là tuyệt chiêu thấp nhất, một lần bộc phát 300 tạp khí huyết.Như vậy tương đương với bộc phát bảy, tám trăm tạp khí huyết bây giờ, hầu như là trình độ mà tam phẩm cao đoạn trở xuống không thể đạt được.Khi đó, thực lực của cậu mới coi là ổn, dù ở bảng xếp hạng tam phẩm cũng có thể đứng top đầu.Đến lúc đó, cậu cũng có thực lực tham gia một vài hoạt động béo bở, nếu rảnh thì tôi có thể mang cậu đi cùng.”
Vương Kim Dương cười đầy ẩn ý: “Cậu phụ trách bộc phát, chém mấy trăm đao tuyệt chiêu, tôi phụ trách giải quyết hậu quả, có lẽ có thể tìm Tần Phượng Thanh phụ trách dẫn người bỏ chạy, hắn chạy trốn vẫn là số một.Nếu cậu thật sự đạt đến trình độ đó, tôi ra tay, đánh nhau với ngũ phẩm cũng không khó.Đến lúc đó, tiền lời sẽ rất khá.”
Phương Bình liếc nhìn hắn, một lúc sau mới cười: “Đến lúc đó xem sao, tôi bây giờ còn cách tam phẩm cao đoạn xa lắm, tu luyện chiến pháp cũng đâu phải chuyện một sớm một chiều.”
“Ừ, cũng đúng.”
Vương Kim Dương nói xong lại hơi xúc động: “Một năm trước, lúc tôi gặp cậu, tôi cũng không ngờ cậu sẽ nhanh chóng đạt đến bước này.”
Mới có một năm thôi, tháng 4 năm ngoái đến bây giờ, hơn một năm một chút.Lúc trước, hắn mới nhị phẩm đỉnh phong.Còn Phương Bình, thì khí huyết chỉ cao hơn người bình thường một chút xíu, bây giờ đã có thể đánh nhau với võ giả tam phẩm đỉnh cao rồi.
“Từ khi vào Võ Đại, tôi mới biết Vương ca vào tứ phẩm mạnh cỡ nào, trước đây tôi cũng không nghĩ Vương ca tiến bộ nhanh như vậy.”
“Cũng có chút liên quan đến bệnh biến cốt tủy, nói thế nào nhỉ, mỗi người chúng ta đều có cơ duyên riêng.”
Lúc này, thái độ của Vương Kim Dương đối với Phương Bình cũng dần dần có chút thay đổi.Một sự thay đổi rất tự nhiên.Rồng không ở chung với rắn! Nếu Phương Bình bây giờ mới vào nhất phẩm, trong mắt người bình thường, cậu cũng là thiên tài, cũng là niềm tự hào.Nhưng trong mắt Vương Kim Dương, cậu ta thật sự chỉ là hạng tầm thường, Võ Đại có vô số võ giả nhất phẩm.Nhưng Phương Bình bây giờ lại có thể đánh nhau với võ giả tam phẩm đỉnh cao, vậy thì hoàn toàn khác.Thêm vào việc Phương Bình có lực lượng tinh thần không yếu, bản thân còn có thể nhận biết được, nếu thằng nhóc này thật sự có cốt tủy hóa ngọc chất, thì tiến cảnh sau này sẽ rất nhanh.Người như vậy, xứng đáng để hắn coi trọng.
Hai người đang trò chuyện thì điện thoại di động mới mua của Phương Bình vang lên.Liếc nhìn số điện thoại, Phương Bình thấy hơi lạ, nhưng vẫn bắt máy.Vừa nhấc máy, bên kia đã vang lên giọng nói lớn của Tần Phượng Thanh: “Phương Bình?”
“Là tôi, Tần học trưởng?”
“Ừ, đang ở Nam Giang à?”
“Vâng.”
“Vừa hay, hôm qua có kết quả đo khí huyết kỳ thi võ khoa, Nam Giang lại có 3 thí sinh đạt tiêu chuẩn võ giả, lát nữa cậu tiện đường đi hỏi thăm tình hình, chiêu mộ họ đi, đừng để Nam Võ lãng phí.”
Phương Bình nhìn Vương Kim Dương với ánh mắt kỳ lạ, Tần Phượng Thanh sẽ bị đánh chết mất.Còn nữa, cái tên này nghĩ kiểu gì mà lại bảo mình đi lôi kéo người?
“Tần học trưởng, em đi có thích hợp không…”
“Có gì không thích hợp, cậu nổi tiếng ở cuộc thi giao lưu, lại là người Nam Giang, còn gì thích hợp hơn.Với lại, cậu quen họ Vương mà đúng không? Nếu tôi tìm người khác, lỡ họ Vương chơi xấu thì sao? Phương Bình, đừng có lề mề, tôi đang giúp chúng ta kéo thành viên nòng cốt đấy, hiểu không? Tôi sắp lên tứ phẩm rồi, vừa lên tứ phẩm là tôi làm hội trưởng, đến lúc đó hai ta làm chủ Ma Võ! Bây giờ lôi kéo tân sinh, thực chất là kéo thành viên nòng cốt cho cậu đấy, tôi sắp học năm tư rồi, tôi tốt nghiệp thì chức hội trưởng chẳng phải là của cậu à…”
Phương Bình bật cười, Tần Phượng Thanh nghĩ xa quá, không dễ dàng gì đâu.Phương Bình đang định mở miệng thì Vương Kim Dương nói một cách sâu xa: “Tôi đang định khiêu chiến hội trưởng các trường võ đạo xã, hy vọng cậu sớm ngày làm hội trưởng.”
“Ai?”
Tần Phượng Thanh sững sờ, rồi bên kia điện thoại vang lên một tràng âm thanh, rất nhanh, Tần Phượng Thanh hừ nói: “Họ Vương, anh có chút phẩm chất đấy, nghe lén người khác nói chuyện hay lắm hả?”
“Cậu nói lớn như vậy, không cần nghe lén.”
“Anh tưởng tôi vào tứ phẩm thì tôi sợ anh chắc? Cứ chờ đấy!”
Tần Phượng Thanh cũng không chịu thua kém, hừ một tiếng, rồi nói: “Phương Bình, nhớ kỹ, ba võ giả ở Nam Giang đó, kéo hết về Ma Võ cho tôi.Một trường Nam Võ cũng dám tranh với chúng ta, đùa à.Đối thủ của cậu là người Kinh Võ, đừng coi Nam Võ ra gì, cúp máy đây!”
Tần Phượng Thanh rất dứt khoát, nhanh chóng cúp điện thoại.
Phương Bình dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói: “Vương ca, anh xem…”
Vương Kim Dương không sao cả nói: “Tùy ý, ở lại Nam Giang hay đến Ma Võ, đều tùy thuộc vào sự lựa chọn của họ.Những học sinh mới này, tác dụng cũng có hạn thôi, không giống như năm ngoái.”
Năm ngoái là vì muốn đánh cuộc thi giao lưu, các trường võ đại bình thường sớm có ý định, sớm chuẩn bị, mới tiêu hao lớn để lôi kéo võ giả thí sinh.Năm nay thi đấu giao lưu, người xuất chiến không phải tân sinh, tuy rằng chưa chắc chắn, nhưng phần lớn là người của võ đạo xã.Đã như vậy, nhiều thêm một hai võ giả tân sinh, trừ phi trình độ nghịch thiên, bằng không tác dụng thật sự có hạn.
“Cũng đúng, thật ra có một số học sinh phi võ giả, tiềm năng còn lớn hơn.Trước đây em cứ nghĩ thí sinh võ khoa lợi hại lắm, bây giờ nghĩ lại, trừ phi nhị thứ tôi cốt, bằng không sau này có thể bị những phi võ giả nhị thứ tôi cốt vượt qua.”
Vương Kim Dương khẽ cười: “Đúng là như vậy, đương nhiên, nhị thứ tôi cốt cũng không dễ dàng.Nên tranh thủ thì vẫn phải tranh thủ.Thế này đi, ngày mai chúng ta cùng nhau, tìm người nói chuyện, đi đâu cũng được, điều kiện của Ma Võ, quả thật tốt hơn Nam Võ một chút, nếu họ thật sự đến Ma Võ, sau này biết đâu lại bồi dưỡng được mấy vị cường giả cho Nam Giang.”
Võ giả thường có ý thức về địa phương khá mạnh.Võ giả Nam Giang, tự nhiên sẽ coi Nam Giang là ưu tiên hàng đầu.Còn những võ giả đi xa như Phương Bình, nếu Nam Giang và Ma Đô cùng có chuyện, cậu chọn cái nào, thì khả năng cậu quay về Nam Giang sẽ cao hơn.
Thấy thời gian cũng không còn sớm, hai người không nói chuyện nữa.
…
Phương Bình tùy tiện tìm một nhà nghỉ để ở lại.
Ngày hôm sau, Phương Bình và Vương Kim Dương hẹn gặp nhau ở cổng Nam Võ.
Lần này, Phương Bình cuối cùng cũng biết, Vương Kim Dương cũng có xe.
“Hôm qua mới có kết quả kiểm tra sức khỏe, ba võ giả đều đang ở Giang Thành, vừa hay nói chuyện một lần luôn.”
Mời Phương Bình lên xe, Vương Kim Dương lại cười: “Chuyện của cậu và Trương Ngữ, chuẩn bị sao rồi?”
“Để sau khi từ địa quật về rồi tính, chưa lên tam phẩm cao đoạn, đánh nhau vô ích, đến lúc đó né tránh rồi tính, đến tam phẩm cao đoạn, chiến pháp thành công, biết đâu lại vớ được chức hội trưởng.”
“Tần Phượng Thanh cũng đang nhắm đến chức hội trưởng, có lẽ hắn còn chưa lên tứ phẩm, hai cậu đúng là có một trận chiến đấy.”
“Xem tình hình rồi tính, nhưng nếu em thật sự lên tam phẩm cao đoạn, người đầu tiên tìm đến chắc là Tạ Lỗi, kệ đi, ở Ma Võ, đối thủ của em nhiều, không giống Vương ca anh, ở Nam Võ nhất ngôn cửu đỉnh.”
Vương Kim Dương cười không nói gì.
…
Sau hai mươi phút, xe dừng lại trước một khách sạn.Phương Bình và Vương Kim Dương bước vào, rất nhanh, hai người đến một phòng khách nhỏ trên tầng ba.Lúc này, trong phòng khách nhỏ, không chỉ có ba học sinh, mà còn có cả phụ huynh của họ.
Nhìn thấy Vương Kim Dương, mấy người trung niên vội vàng đứng dậy, khách sáo: “Hội trưởng Vương, không ngờ anh lại đích thân đến, thật bất ngờ.”
Vương Kim Dương cười, khách khí vài câu, nhìn Phương Bình: “Phương Bình của Ma Võ, đại diện cho Ma Võ đến.”
Phương Bình cười với mấy người, những gia đình có thể nuôi dưỡng con cái thành võ giả, đều không tầm thường, ít nhất mấy người trung niên trước mặt, người mạnh nhất đã bước vào tứ phẩm, người yếu cũng có thực lực tam phẩm.Mà đây còn chưa chắc là người mạnh nhất của gia tộc họ, ở Nam Giang, thực lực như vậy dĩ nhiên không kém.
Khách sáo vài câu, Phương Bình và Vương Kim Dương ngồi xuống.Phương Bình liếc nhìn ba người trước mặt, hai nam một nữ, quan sát khí huyết, đều là võ giả nhất thứ tôi cốt, nhưng chắc là đột phá với hơn 150 tạp khí huyết, cũng không tệ.Vương Kim Dương cũng không khách khí, nói thẳng: “Mấy năm nay Nam Giang Võ Đại đang cải cách, mọi người đều là người Nam Giang, chắc cũng biết.Nam Giang Võ Đại hoan nghênh mọi người gia nhập, Nam Giang Võ Đại hứa hẹn, miễn phí cung cấp đan dược cần thiết để đột phá nhị phẩm.”
Ba người còn muốn đợi đoạn sau, Vương Kim Dương đã nâng chén trà lên, không nói nữa.Lúc trước, hắn đã hứa cho Phương Bình tài nguyên tam phẩm, mà Phương Bình còn chưa phải võ giả.Nhưng khi đó Phương Bình đã nhị thứ tôi cốt, hơn nữa còn là người quen của hắn, làm hội trưởng võ đạo xã, hắn có chút thiên vị nên mới đưa ra điều kiện như vậy.
Thấy Vương Kim Dương không có động tĩnh gì nữa, mấy người có chút thất vọng, nhìn về phía Phương Bình.Phương Bình lại cười: “Gia nhập Ma Võ, lợi ích của Ma Võ không nằm ở hiện tại, mà là một quá trình lâu dài.Mọi người đều là võ giả, tôi nghĩ cũng hiểu.Những lợi ích mà các bạn nhận được ở Ma Võ, không phải là Nam Giang có thể so sánh được.Đương nhiên, nên chọn thế nào, còn phải xem mọi người cân nhắc ra sao, dù là Nam Võ hay Ma Võ, đều là một lựa chọn tốt…”
Phương Bình nói một tràng, nhưng không có lợi ích thiết thực nào.Lần này, mấy người càng thất vọng, một nam sinh không nhịn được nói: “Ma Võ và Nam Võ, đối xử với võ giả đều như vậy à?”
Phương Bình bật cười, lạnh nhạt nói: “Ở Ma Võ, mỗi khóa tân sinh võ giả đều không dưới 50 người, hơn nữa nếu không có tài năng đặc biệt, thì rất khó có cơ hội thể hiện bản thân.Bậc trưởng bối của mọi người cũng đều là võ giả, tôi nghĩ cũng nên hiểu rõ về Ma Võ.Ma Võ là một trong hai trường danh giá, đạo sư cường giả như mây, chiến pháp tùy ý xem, giá đan dược rẻ, còn có các loại tiện nghi, tài chính hỗ trợ…Chọn Ma Võ, mọi người không phải vì mấy lợi ích nhỏ nhặt này, mà là vì tính toán lâu dài.”
Trong ba người, cô gái bỗng nhiên ngẩng đầu: “Học trưởng Phương, ý anh là, ở Ma Võ học sinh cường giả cũng rất nhiều?”
“Đương nhiên, Ma Võ có học viên ngũ phẩm, mọi người nên hiểu ý tôi chứ?”
“Ngũ phẩm!”
Sắc mặt mấy người lập tức thay đổi, Phương Bình tiếp tục nói: “Đạo sư lục phẩm cũng không ít, bao gồm cả đạo sư lục phẩm đỉnh phong, cùng với 4 vị cường giả Tông sư.Thật ra theo tôi thấy, mọi người không cần phải do dự gì cả.Đương nhiên, Nam Giang là quê hương của chúng ta, dưới sự dẫn dắt của hội trưởng Vương, Nam Võ hiện tại cũng đang nỗ lực phát triển, tôi thấy chọn nơi nào cũng giống nhau.”
Mọi người lại biến sắc, cô gái vừa hỏi lại nói: “Học trưởng Phương, vậy thực lực của anh, ở Ma Võ thế nào?”
“Tôi à?”
Phương Bình cười: “Trong học sinh, vẫn coi là được.”
“Còn được sao?”
Mấy người không biết đang nghĩ gì, rất nhanh cô gái liền nói: “Vậy tôi chọn Ma Võ.”
Hai người còn lại cũng đều động lòng.
Ban đầu Phương Bình còn chưa rõ, một lát sau hình như hiểu ra.Mấy người này, đang coi cậu là tiêu chuẩn để so sánh đây mà.Cậu Phương Bình lăn lộn ở Ma Võ vẫn ổn, vậy thì họ cũng ổn.
Phương Bình dở khóc dở cười, mấy học sinh mới này còn ngạo khí hơn cả mình, hy vọng vào Ma Võ, sẽ không nhanh chóng bị đả kích.
…
Nhiệm vụ lôi kéo thí sinh, rất đơn giản, rất nhanh hai bên đã đại thể xác định ý đồ.
Lúc ra khỏi khách sạn, Vương Kim Dương nhẹ nhàng lắc đầu: “Mấy người này, thật muốn vào Ma Võ, e là chẳng mấy chốc sẽ bị đả kích.”
“Vậy thì không liên quan gì đến em, dù sao em có phải người của võ đạo xã đâu.”
Phương Bình cũng chỉ là tiện đường đi một chuyến mà thôi, còn mấy thí sinh nghĩ gì, cậu chẳng muốn để ý.
Đây chỉ là mang theo làm giúp, bàn xong, Phương Bình liền muốn rời đi.
Trước khi đi, Vương Kim Dương bỗng nhiên nói: “Sống sót trở về từ địa quật.”
“Nhất định!”
Phương Bình phất tay, lên tàu về Ma Đô, lần này cậu không định về nhà, mà phải đến Ma Đô để xử lý một số chuyện của công ty.
