Chương 214 BUỒN MAN MÁC

🎧 Đang phát: Chương 214

Điện Tài tiên nhân tóc đen, khoác áo choàng đen, an nhiên ngồi xếp bằng trên giường ngọc.Khóe miệng lão khẽ nhếch lên, một nụ cười thấu rõ: “Tiểu tử này, xem ra đã lọt vào Ứng Long Vệ rồi.Mới đó mà đã quay lại, thật là…”
Kỷ Ninh và Mộc Tử Sóc đã đặt chân vào Hắc Bạch Học Cung, không còn cưỡi gió mà chậm rãi bước đi.
“Sư huynh, sáng mai ta và huynh lên đường luôn nhé?” Mộc Tử Sóc hào hứng.
Kỷ Ninh lắc đầu: “Cứ an tâm bế quan tu luyện đi.Khi nào luyện hóa xong nguyên dịch, thực lực tăng tiến rồi hãy tính.Chấp hành nhiệm vụ cũng không muộn.” Cả hai đã chuẩn bị chu toàn, chỉ chờ luyện hóa nguyên dịch, gia tăng thực lực, là có thể lên đường diệt trừ đám tu tiên tà đạo tội nghiệt ngập trời kia.
Vút! Vút!
Kỷ Ninh điều khiển một chiếc thuyền nhỏ, Mộc Tử Sóc ngự con khôi lỗi thuyền đầu rồng, chia nhau bay về động phủ.
Trên không trung.
“Bắc Minh sư huynh.”
“Bắc Minh sư đệ đã trở lại? Lần trước ta đến tìm, nghe nói đệ ấy ngao du sơn thủy rồi.”
Từ cửa Hắc Bạch Học Cung đến Bắc Minh Phong, Kỷ Ninh bất ngờ gặp sáu gã tôi tớ và một đệ tử chân truyền.
“Đến Bắc Minh Phong rồi.” Ngồi trên thuyền, Kỷ Ninh chỉ tay về ngọn núi xa xa.Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương nhuộm đỏ Bắc Minh Phong, khiến ngọn núi trở nên mờ ảo, đẹp đến nao lòng.”Tiểu Thanh, giờ ngươi là linh thú của ta.Ở Hắc Bạch Học Cung có nhiều cấm địa, ngươi không được tùy tiện lui tới.Ngoan ngoãn vào tĩnh thất tu luyện, đừng gây thêm rắc rối cho ta, nhớ chưa?”
“Chủ nhân yên tâm.” Từ khi đặt chân vào Hắc Bạch Học Cung, Thanh Thanh vô cùng phấn khích.
Kỷ Ninh mỉm cười.
Thuyền đáp xuống.
Từ phủ đệ trên Bắc Minh Phong, vài bóng người vội vã bước ra.Không ai khác, chính là sáu tôi tớ của Kỷ Ninh: Mạnh Nham, Vân Lộ, Vân Chu, Vong Vệ, Vĩ Phương, Minh Dương.
“Kỷ Ninh sư huynh.” Cả sáu đồng thanh nghênh đón.
“Kỷ Ninh sư huynh, huynh về nhanh vậy? Đã gia nhập Ứng Long Vệ chưa?” Vân Lộ, với vẻ đẹp nổi bật, nhìn Kỷ Ninh bằng ánh mắt lấp lánh.Xung quanh nàng không thiếu ong bướm vờn quanh.Trong đám tôi tớ của Kỷ Ninh, trừ Vân Chu và Mạnh Nham, ba người còn lại đều ngấm ngầm si mê nàng.Ấy là còn chưa kể đến đám tôi tớ của đệ tử ở các ngọn núi khác.
Nhưng…
Nàng chẳng thèm để mắt đến ai.Ngay khi nhìn thấy Kỷ Ninh, Vân Lộ đã thầm nghĩ: “Bọn họ sao có thể so sánh với Kỷ Ninh sư huynh? Thật chẳng khác nào gà đất chó sành! Hừ, muốn làm đạo lữ của Vân Lộ ta, dù không bằng Kỷ Ninh sư huynh thì cũng phải được một nửa.Hiện tại, bọn họ còn chưa bằng được một sợi tóc của huynh ấy.”
“Ừ, đã vào được Ứng Long Vệ rồi.” Kỷ Ninh đáp, nụ cười vẫn nở trên môi.
“Chúc mừng sư huynh.”
Sáu người đồng thanh hô vang.
Kỷ Ninh gật đầu, chỉ tay về phía thiếu nữ áo xanh: “Đây là linh thú Thanh Thanh của ta.Các ngươi cũng nên biết.”
“Thanh Thanh sư tỷ.” Cả đám Vân Lộ đều cung kính.Họ cảm nhận được yêu khí nồng đậm tỏa ra từ Thanh Thanh, chắc chắn là một đại yêu đạt đến cảnh giới Vạn Tượng.Bản thân Thanh Thanh cũng cố ý phô trương, khiến đám người này phải kinh sợ.Họ chỉ là những Tử Phủ tu sĩ nhỏ bé…
“Được rồi, lui hết đi.Bạch thúc, người bố trí cho Thanh Thanh một tĩnh thất.” Nói xong, Kỷ Ninh bước thẳng vào tĩnh thất của mình.
“Vừa về đến nhà đã tu luyện.Thảo nào lại thiên tài đến vậy.” Vân Lộ nhìn theo bóng lưng Kỷ Ninh, gật gù.”Nếu ta tìm đạo lữ, nhất định phải chọn người cần cù như sư huynh.”
Trong tĩnh thất, những viên minh châu khảm trên vách tường tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Trên giường ngọc chạm trổ tinh xảo, Kỷ Ninh khoanh chân ngồi.
“Bắt đầu thôi.”
Kỷ Ninh lật tay, một bình ngọc hiện ra trong lòng bàn tay.Đặt bình ngọc trước mặt, hắn mở nút.Sáu ngàn cân nguyên dịch chứa đựng bên trong, vừa mở ra, nguyên khí đất trời nồng đậm đã ùa ra ngoài, chỉ hít một hơi đã thấy cả người sảng khoái.
Kỷ Ninh thần hồn mạnh mẽ, tư chất cực cao, căn cơ vững chắc, tốc độ tu luyện nhanh đến kinh người.Một Vạn Tượng chân nhân bình thường tu luyện mấy trăm năm chưa chắc đã tích lũy đủ ‘nguyên lực’ để đột phá lên Nguyên Thần đạo nhân.Vậy mà Kỷ Ninh, dù đã cố gắng kìm hãm tốc độ, cũng chỉ cần vài chục năm là đủ.
Nhưng dù vậy, sáu ngàn cân nguyên dịch này cũng chỉ tương đương với sáu năm khổ tu của Kỷ Ninh, hoặc nhiều nhất là mười năm.
“Hút.” Kỷ Ninh há miệng.Nguyên dịch lập tức bay vào trong miệng.
Trong Tử Phủ.
Ở ‘ngọn nguồn’ sâu nhất trong biển nguyên lực, một luồng nguyên lực tinh khiết trào ra.Cả biển nguyên lực bắt đầu xoay chuyển, mặt biển dâng lên, ngưng tụ thành từng tinh hoa.Vô số tinh hoa được tạo ra.
Rào rào rào…vô số tinh hoa bay lên không trung.
Trên không trung Tử Phủ có ngàn vạn ngôi sao, sao Thái Âm, sao Thái Dương.Những ngôi sao này di chuyển theo quỹ đạo huyền diệu, cảm ứng với các ngôi sao bên ngoài, sinh ra ‘nguyên lực cảnh giới Vạn Tượng’ tinh khiết.
“Rào rào rào rào…” Vô số tinh hoa bị cuốn vào các ngôi sao.
Vô số ngôi sao chậm rãi di chuyển.Tinh hoa bay vào toàn bộ các ngôi sao, chủ yếu là Thái Âm và Thái Dương ở trung tâm.
Ầm ầm ầm, những ngôi sao vĩnh hằng không ngừng chuyển động.Mỗi ngôi sao đều có lực hút và lực đẩy riêng, giữ cho thể tích luôn ổn định.Không thể lớn hơn! Tuy kích thước không đổi, nhưng nếu hấp thu càng nhiều tinh hoa, Đại Đạo đạt tới trình độ nhất định, chúng sẽ biến đổi về chất.
“Uỳnh!”
Nguyên lực Vạn Tượng sinh ra từ những ngôi sao này đã tinh khiết hơn một bậc!
“Vạn Tượng trung kỳ.” Kỷ Ninh mừng rỡ.”Tốn gần hai ngàn cân nguyên dịch đã đạt đến Vạn Tượng trung kỳ.Tiếp tục!”
Thời gian trôi qua.
Hắn đã luyện hóa hơn ba ngàn cân nguyên dịch.Vô số ngôi sao trong Tử Phủ lại bắt đầu biến đổi về chất.
“Vạn Tượng hậu kỳ!” Kỷ Ninh mở mắt, nhìn bình ngọc trước mặt.Chỉ còn lại một ngàn cân nguyên dịch, không đủ để đạt đến Vạn Tượng viên mãn.Dựa theo tình hình trước đó, từ Vạn Tượng hậu kỳ đến Vạn Tượng viên mãn phải cần đến bốn, thậm chí năm ngàn cân nguyên dịch!
“Thật ra khó khăn nhất là từ Vạn Tượng viên mãn lên Nguyên Thần.Chỉ một bước này thôi đã tiêu tốn cả vạn cân nguyên dịch.” Kỷ Ninh thở dài.
Lẽ nào lại phải đi cướp đoạt từ đám Vạn Tượng chân nhân?
Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma.
Nếu không cẩn thận, gặp phải Vạn Tượng chân nhân thâm tàng bất lộ hoặc có bảo vật hộ thân thì chỉ có chết! Việc giết người tu tiên khác thường là do tình thế bắt buộc.Nếu chủ động đi giết, dù có lợi trước mắt, sớm muộn gì cũng gặp họa.
“Không cần vội.Ta còn chưa ngộ ra một Đạo hoàn chỉnh, còn phải tìm hiểu Kiếm Đạo.Vẫn còn xa mới đến lúc đột phá Nguyên Thần đạo nhân.” Kỷ Ninh bắt đầu tìm hiểu kiếm pháp.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, trời đã sáng.
Sáng sớm.
Mộc Tử Sóc đã đến.
“Sư huynh, sư huynh.” Mộc Tử Sóc hăng hái.”Ta tu luyện một mạch lên Vạn Tượng viên mãn.Còn thừa không ít nguyên dịch đấy.”
“Khoe khoang cái gì! Ta cũng tu luyện lên Vạn Tượng viên mãn rồi đây này!” Thanh Thanh trừng mắt.
“Từng đó nguyên dịch mà ngươi chỉ tu luyện lên Vạn Tượng viên mãn?” Mộc Tử Sóc giật mình.”Trước kia ngươi cũng là Vạn Tượng trung kỳ như ta.Nhưng ta tốn nhiều nguyên dịch hơn ngươi.”
Thanh Thanh bĩu môi: “Ta tốn sáu trăm cân nguyên dịch lên Vạn Tượng hậu kỳ, thêm bốn ngàn năm trăm cân nguyên dịch mới lên Vạn Tượng viên mãn.Rõ ràng là lúc trước ta đã gần Vạn Tượng hậu kỳ rồi, đương nhiên là mạnh hơn ngươi.”
Kỷ Ninh ngồi một bên uống rượu trái cây, mỉm cười nhìn hai người cãi nhau.
“Sư huynh, còn huynh thì sao?” Mộc Tử Sóc ngồi xuống.
“Vạn Tượng hậu kỳ.” Kỷ Ninh hờ hững đáp.
“Hậu kỳ?” Mộc Tử Sóc ngạc nhiên.”Sao mới chỉ đến hậu kỳ thôi vậy?”
“Ninh nhi và ta đều là Vạn Tượng hậu kỳ.” Từ cửa, một nam tử tóc bạc áo trắng lên tiếng.
Mộc Tử Sóc vừa nghe liền hiểu ra.
Chắc chắn Kỷ Ninh đã chia nguyên dịch cho Bạch Thủy Trạch.Trước kia Bạch Thủy Trạch mới chỉ là Tử Phủ viên mãn.Nếu không có số nguyên dịch đó, làm sao có thể tu luyện một mạch lên Vạn Tượng hậu kỳ?
“Bạch thúc có giác ngộ Trận Đạo cực cao, có nguyên dịch thì mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió.Nếu cảnh giới và đạo tâm không đủ, dù có nguyên dịch cũng vô dụng.” Kỷ Ninh nhìn Mộc Tử Sóc.”Sư đệ, ngươi có phải đi gặp sư phụ không? Nếu không thì chúng ta lên đường luôn đi.”
“Không cần.” Mộc Tử Sóc lắc đầu.”Sư huynh cũng đâu có gặp sư phụ của mình.”
Kỷ Ninh gật đầu.
Mới chào tạm biệt sư phụ không lâu…
Mà giờ mới có hơn ba tháng.Kiếm thuật cũng không tiến bộ nhiều, không cần phải đến gặp sư phụ.
“Ăn điểm tâm xong chúng ta lên đường.” Kỷ Ninh nói.”Bạch thúc và Tiểu Thanh ngồi xuống đây luôn đi.”
Bốn người Mộc Tử Sóc, Thanh Thanh, Bạch thúc, Kỷ Ninh cùng ngồi quây quần, vừa ăn vừa trò chuyện.
Cùng ngày, khi mặt trời vừa ló dạng ở phương Đông, đám Kỷ Ninh đã rời khỏi Hắc Bạch Học Cung…Lần này rời đi, chắc chắn phải một thời gian dài nữa mới có thể trở lại.
Khi quay về Hắc Bạch Học Cung, Kỷ Ninh đã gặp không ít người.Những ai có ý định đều có thể biết được việc Kỷ Ninh đã trở lại.
“Vù vù.”
Cửu Liên vung tay, một tấm gương bằng nước hiện ra trước mặt.
Nàng nhìn hình dạng của mình trong gương.
“Sao?” Cửu Liên khẽ nhíu mày.Vẻ mặt của người áo lam trong gương bắt đầu biến đổi.Thậm chí hoa văn trên quần áo cũng thay đổi.Bộ quần áo có pháp thuật tự động biến đổi theo ý chủ nhân.
Một lúc sau, Cửu Liên nở nụ cười, phất tay.Tấm gương nước tan biến.
“Vù vù.”
Một pháp bảo phi hành hình đóa hoa sen trắng tuyết xuất hiện.Cửu Liên bước lên đóa sen, xé gió rời khỏi phủ đệ.
Một lát sau.
Đứng trên đóa hoa sen trắng tuyết, Cửu Liên nhìn ngọn núi ở phía xa.Đến khi bay gần, nàng cất tiếng: “Nghe nói Kỷ Ninh sư đệ trở về.Không biết ta có thể gặp được không?”
Âm thanh vọng vang trên Bắc Minh Phong.
Rất nhanh, một gã cao lớn da ngăm đen và một nữ tử xinh đẹp xuất hiện.Chính là Mạnh Nham và Vân Lộ.
Mạnh Nham cúi người: “Cửu Liên sư tỷ.Hôm qua Kỷ Ninh sư huynh đã trở về, nhưng sáng sớm hôm nay đã rời đi rồi.” Vân Lộ đứng bên cạnh, ngước nhìn Cửu Liên sư tỷ đang đứng giữa đóa sen trắng trên bầu trời, cảm thấy nàng giống như một vị tiên trên trời.Nàng không khỏi ao ước thầm kín.
“Rời đi?” Cửu Liên ngẩn ra.
“Không biết khi nào mới trở về?” Cửu Liên hỏi.
“Không biết.” Mạnh Nham lắc đầu.”Kỷ Ninh sư huynh nói lần này đi sẽ khá lâu sau mới có thể quay lại.”
“Thật lâu sao?”
Cửu Liên khẽ gật đầu, trong mắt thoáng chút thất vọng.Nàng lập tức đứng trên pháp bảo hoa sen, xé gió bay đi, biến mất ở nơi chân trời xa xăm.

☀️ 🌙