Chương 2135 Huyễn quyền như biển (1)

🎧 Đang phát: Chương 2135

Quỳ Hoa bà bà nhướng mày:
– Hình như ta từng nghe qua cái tên này, nhưng không nhớ rõ lắm.
Hàn Quân Đình nói:
– Bản thân Tử Thần Cung chỉ là một thế lực nhỏ bé, không có gì đáng ngại.Cung chủ của họ cũng chỉ có thực lực Vũ Tôn.Nhưng có vài nhân vật cực kỳ lợi hại ẩn mình bên trong, tự xưng là…
– Bát Tượng? – Quỳ Hoa bà bà lắc đầu – Ta chưa từng nghe đến cái tên này.Dù sao thì, dù chúng là Bát Tượng hay Bát Hùng, chúng ta cũng không sợ, ngay cả hai đại thánh địa ta cũng không e dè.
Hàn Quân Đình gật đầu:
– Bát Tượng này không hề tầm thường, lai lịch của chúng rất phức tạp.Có vài tên là cao thủ thành danh từ lâu, cực kỳ hung ác, bị cả thiên hạ truy nã.Nếu chỉ có vậy thì không đáng ngại, nhưng thủ lĩnh của Bát Tượng này…
Thân thể Hàn Quân Đình khẽ run lên, ánh mắt kinh hãi, mặt trắng bệch.
Quỳ Hoa bà bà kinh ngạc hỏi:
– Đại chưởng quỹ, thủ lĩnh của Bát Tượng là ai? Sao lại khiến cô sợ hãi đến vậy?
Hàn Quân Đình mím môi, một lúc sau mới khẽ nói:
– Dạ Ảnh – Lăng Bạch Y!

Quỳ Hoa bà bà hít sâu một hơi, mặt trắng bệch, kinh hãi:
– Dạ Ảnh Vũ Đế Lăng Bạch Y?
Bà ta không tin vào tai mình.Nhưng bà biết Hàn Quân Đình không nói sai, nên vô cùng hoảng sợ.
– Nếu thật là Lăng Bạch Y, vậy thanh kiếm…– Quỳ Hoa bà bà khó giữ được bình tĩnh.
Hàn Quân Đình ngạc nhiên nhìn bà:
– Bà quen Lăng Bạch Y sao?
Quỳ Hoa bà bà biến sắc:
– Sao ta lại quen hắn được?
Hàn Quân Đình cười:
– Vậy sao bà lại giật mình như vậy? Vừa nãy bà còn nói không sợ hai đại thánh địa, sao lại sợ Lăng Bạch Y?
– Hừ, Lăng Bạch Y sao? – Quỳ Hoa bà bà lo lắng – Ta chưa từng gặp hắn, cũng không biết thực lực của hắn thế nào.Nhưng hắn đứng thứ tư trên Thiên Địa Phong Vân Bảng.Năm xưa, Cung chủ đại nhân đã thua Cổ Phi Dương (người đứng thứ ba) khi bày trận Tử Vi Tinh Đấu.
Bà run rẩy nhớ lại:
– Đã nhiều năm trôi qua, thực lực của Lăng Bạch Y chắc chắn còn thâm sâu hơn trước.Nếu thật là hắn đến đây, ta tuyệt đối không cho phép cô động vào thanh thần kiếm.
Hàn Quân Đình cười nhạt:
– Bà nghĩ nhiều rồi.Nếu Lăng Bạch Y ở đây, họ cần gì phải trốn tránh? Họ sẽ trực tiếp lấy kiếm đi, ai dám ngăn cản?
Quỳ Hoa bà bà ngẫm lại thấy đúng.Không ai dám ngăn cản Lăng Bạch Y đoạt kiếm, và với thân phận của hắn, hắn cũng không làm chuyện đó.
– Vậy ý cô là…? – Quỳ Hoa bà bà hỏi.
Hàn Quân Đình nói:
– Ta đoán rằng việc Bát Tượng đoạt kiếm lần này là do Lăng Bạch Y chỉ đạo.Năm xưa hắn thua Cổ Phi Dương, chắc chắn hắn sẽ hứng thú với di vật của Cổ Phi Dương.Nhưng với địa vị của hắn, sao có thể tự mình ra tay? Nên hắn phái thủ hạ đến đoạt kiếm.
Quỳ Hoa bà bà nghiêm nghị:
– Dù vậy, nếu Lăng Bạch Y hứng thú với thanh kiếm này, cô nên cân nhắc việc rút lui, tránh đối đầu trực diện với hắn.
Hàn Quân Đình cười:
– Bà lo lắng quá rồi.Với sự kiêu ngạo của một Vũ Đế, hắn sẽ không đích thân ra tay.Dù hắn đến đây, hắn cũng sẽ không giết ta.
Quỳ Hoa bà bà vẫn lo lắng:
– Cẩn thận vẫn hơn.
Hàn Quân Đình cười:
– Chỉ cần Lăng Bạch Y không ra tay, ta có mười phần chắc chắn sẽ đoạt được thanh kiếm này.Cứ để bọn chúng tranh giành trước đi, chúng ta ngồi xem Lý Vân Tiêu và Tần Xuyên Chu Sở tranh đấu.
Quỳ Hoa bà bà gật đầu:
– Hy vọng Lý Vân Tiêu có thể giữ được mạng, nếu không Ất Mộc Hóa Linh cũng sẽ thất lạc.
Hàn Quân Đình mỉm cười, cầm lấy một cái ngọc giản đọc.
***
Bên ngoài nam thành Tân Duyên, một đám mây đen che phủ cả vùng trời.Chỉ trong thời gian uống trà, nó đã dừng lại ở một vùng hoang vu cách đó mấy trăm dặm.
Mây đen tan ra, một đạo ánh sáng hạ xuống, hóa thành mấy bóng người.
Ngưỡng Thiên Hạo cười:
– Chọn nơi này nhé, Vân Tiêu công tử thấy sao?
Lý Vân Tiêu nhìn xung quanh, thấy không có gì bất thường, gật đầu:
– Được.
Ngưỡng Thiên Hạo nói:
– Được, quả nhiên dũng khí hơn người.Chỉ cần ngươi có thể trụ được nửa canh giờ dưới tay ta, ta sẽ quay đầu bỏ đi!
Hắn vung tay phải, một đạo quang mang bắn ra, hóa thành một cái đồng hồ cát cao mấy trượng.
Đồng hồ cát này được tạo thành từ quang thể, bên trong cát nhỏ là vô số điểm kim mang đang chảy xuống.
– Vậy ta không khách khí nữa! – Ngưỡng Thiên Hạo trầm mặt, khí tức mênh mông tỏa ra.Hai tay hắn nắm chặt, không gian xung quanh như bị búa tạ oanh kích, rung động dữ dội.
Không khí bị áp bạo, không gian cũng trở nên bất ổn, gần như không nhìn thấy bóng người của hắn.
Từ xa, năm người Ngưỡng Mộc chăm chú theo dõi.
Một người nói:
– Các ngươi có lo lắng gì về trận đấu này không?
Một người khác nói:
– Không cần lo lắng.Lý Vân Tiêu có danh tiếng lớn, nhưng không thể nào trụ được nửa canh giờ dưới tay tông chủ.
Người nọ gật đầu:
– Mỗi một tinh cảnh là một thế giới khác biệt.Vượt qua một tinh cảnh cần sự tích lũy khó có thể tưởng tượng, và càng lên cao càng khó khăn.
Người còn lại nói:
– Đúng vậy, chỉ là không biết Lý Vân Tiêu có thể trụ được bao lâu.Trận chiến này vẫn còn nhiều điều đáng để chờ đợi.

☀️ 🌙